GIỮ RẪY ( Chuyện tiếp của truyện NUÔI BỆNH ) - Chương 13
– Ê ra ngoài mà nằm , để chị nghỉ mệt coi nào …
– Mệt là mệt thế nào ? sướng chứ ! hí hí .
Thắng cười trêu chị rồi ôm quắp lấy hông chị , con cặt còn mềm cọ quệt lấy hông chị khiến chị nhồn nhột khó chịu . Chị Trâm lầm bầm :
– Thôi đủ rồi , mặc đồ ra mau ngoài kia mà nằm , thằng cu sắp đi học về rồi đó .
Thắng tiếc nuối mặc quần áo vào rồi bước ra sau nhà tắm cũng tranh thủ bóp hai vú chị khiến chị giãy nảy :
– Đã bảo thôi mà để chị nghỉ …
Thắng đi rồi thì chị Trâm cũng nhanh chóng ngủ vì quá mệt , do lâu lắm rồi chị mới được sung sướng như thế , chị biết mình ra khá nhiều . Chị thiếp đi lúc nào không biết , thằng con trai đi học về dáo dác tìm mẹ :
– Mẹ ơi , mẹ ơi !
Không nghe tiếng trả lời nó vội vào phòng thấy mẹ đang ngủ ngon kèm tiếng ngáy khe khẻ , nó lấy tay lay vai chị . Chị Trâm vẫn như còn say ngủ , chị ậm ừ khiến thằng con thấy thắc mắc , tầm giờ này mọi ngày mẹ nó có bao giờ ngủ như thế bao giờ , không chừng mẹ mình bị bệnh gì đây ?
Nó lấy tay xoa lên bờ mông mẹ như bao lần , bổng nó nghe tiếng mẹ nó gằng giọng , người rút co lại :
– Này này…. bỏ tay ra bộ chưa chán hả ?
Thằng con trai nghe vậy lấy làm ngạc nhiên chắc mẹ nó đang nằm mơ nói nhảm , nó vẫn tiếp tục xoa lên mông mẹ yêu nữa , bất thần chị Trâm quay mặt lại nhìn thấy con mình bèn bối rối :
– A co đó hả …thế mà mẹ tưởng tưởng .
– Mẹ tưởng gì ? tưởng ai vậy ?
Chị Trâm cũng nhanh nhẩu lãng đi giọng lấp bấp :
– A không sao là mẹ nằm mơ thấy lung tung dó mà …à con mới về à ?
– Dạ con mới về , thế mẹ cơm nước chưa ?
– Mẹ mệt quá , nên ngủ quên , chưa cơm nước gì hết ..
– Thế chú Thắng đâu mẹ ?
– Mẹ cũng không biết nữa , chắc chú hết việc về nhà rồi đó …
– Ủa chứ ai tắm vậy mẹ ?
– Thế à
– Dạ con nghe tiếng nước xối trong nhà tắm đó ..
– À không chừng là chú Thắng đó con ..
– Mẹ mệt lắm à ?
– Ừ mẹ cảm thấy mệt đừ luôn đó con , không biết cái giống gì làm mẹ mệt kinh thiệt !
Chị vừa trả lời con vừa cười thầm vì chuyện mây mưa vừa qua với Thắng .
– Con đói bụng chưa ?
– Con ăn bậy ở trường rồi , không đói lắm
– Thôi để mẹ đi làm cái gì ăn nhé , mẹ cũng thấy đói lắm rồi đây …( vì lúc trưa ăn chuối của chú Thắng căng cả lồn rồi ..! )
Chị Trâm xuống nhà tắm gỏ cửa :
– Thắng hả em ?
– Dạ vâng
– Tắm gì mà lâu vậy em ?
– ………………
– Chị rửa mặt cái coi
– Xong rồi đây , gì mà hối thế ..ngủ phê không hả chị ?
Giọng Thắng trêu chị như chưa biết con trai chị về trên nhà , chị Trâm vội nhẹ lên tiếng cho Thắng biết bên ngoài cánh cửa buồng tắm :
– Thằng cu về rồi đó , liệu hồn mà giữ mồm giữ miệng chết cả đám giờ , ở đó mà giởn với chị !
– Thế à chị , thôi em xong rồi đây .
Thắng bước ra với thân hình vạm vỡ , mình cởi trần , chiếc quần sọc u lên bên dưới một cục làm chị Trâm đỏ mặt lườm Thắng . Thắng nhìn chị lẵng lơ dâm đãng rồi bước lên nhà , thằng cu đang ôm máy chơi điện tử . Thắng đi ra nhà kho chứa trái cây thu dọn mấy chổ trái cây còn vương vãi rồi leo lên võng nằm nghỉ , hắn cảm thấy khỏe hẳn sau khi tắm và nhớ lại chuyện lúc trưa vụng trộm với chị mà cặt hắn lại muốn cương lên nữa .
Thật không ngờ có ngày hắn đã chiếm đoạt được thân xác người đàn bà này . Suy cho cùng chắc do chị thiếu thốn tình cảm và bản năng đòi hỏi không kìm chế được , khi gần gủi với hắn , trai tân có khác với chị Trâm .
Thắng cảm thấy chút lổi với anh Tám , nhưng rồi hắn cũng ngủ thiếp đi trên võng vì mệt như chị Trâm .
Đang say nồng giấc ngủ sau cuộc mây mưa quá đà với chị Trâm , chợt có tiếng điện thoại rung lên , khiến Thắng khó chịu chẳng thèm nghe máy , nhưng rồi sau đó ít lâu hắn tỉnh dậy , mở nhìn thấy cuộc gọi nhở của chị Nguyệt và kèm dòng tin nhắn : “Rãnh không ? Anh Tuấn vừa đi .”
Thắng thấy tiếc rẻ và có lỗi với chị Nguyệt , nên thử gọi lại cho chị Nguyệt thử còn kịp không :
– Chị đó hả ? em đây nè Thắng đây
Giọng Thắng hồ hởi phấn chấn hẳn lên sau giấc ngủ say . Chi Nguyệt qua điện thoại giọng cũng ỡm ờ :
– Chứ còn ai nữa , này ở đâu mà không chịu bắt máy vậy ?
– Ôi từ sáng đến giờ quần quật nào là hàng là khách chị ạ ..
– Thế à ? Tưởng …
– Tưởng gì chị , mà anh Tuấn đi đâu vậy hả chị ?
– Đi ra thị trấn mua phân , cũng sắp về tới rồi .
– Tiếc nhỉ ?
– Tưởng em rãnh qua chị nhờ chút…mà ..
Giọng chị lẵng lơ không kém và quen thuộc . Thắng thừa biết lúc ấy chị muốn Thắng đến chị để quan hệ vì chồng vừa đi vắng .
– Ừ biết ngay mà bộ thèm lắm à ?
– Thèm chứ ! hì hì ôi xấu hổ ghê ..biết mà còn hỏi nữa , ghét thế chứ !
Cái giọng cười đầy thú tính của chị Nguyệt làm sao hắn mà quên được mỗi lúc lén lút hẹn hò .
– Thèm gì ?
– Thèm cái kia ..hì hì
– Nói là ở đây cứng lên rồi nè ..
– Thôi ráng chịu chồng sắp về đến nơi rồi đó ..
– Bộ chồng không địt nữa sao mà thèm thế chứ ?
Thắng nói không ngượng ngùng vì quá quen thuộc như vợ chồng với chị rồi .
– Có chứ mà chưa đủ ..hì hì ..thích của em hơn ..
– Của em thế nào hả chị ?
– To bự …thích lắm ..
– Thế lát em ghé nhé .!
– Không được không được đâu ..không kịp đâu a thôi lúc khác đi nhé ráng nhịn hì hì ..
– Cứng cả lên rồi đây chị ..
Thắng vừa cười vừa gạ chuyện qua điện thoại , nhưng vẫn không quên ngoái nhìn về phía nhà bếp nơi chị Trâm đang nấu ăn .
– Thôi nhá ..chồng về tới rồi nhé ..
– …………..
Thắng tắt máy nằm tưởng tượng đến thân hình của hai người đàn bà mà hắn đã làm tình rồi thử so sánh rồi mĩm cười nhủ thầm : điệu này chắc hết lấy vợ nỗi ?
( còn tiếp )