Hươu, Cáo và Bò - CHƯƠNG 11
Tiếng nước xả rào rào từ phòng tắm chính vọng ra, chìm lấp vào không gian tĩnh lặng của căn penthouse.
Khánh đứng trước cửa phòng làm việc của Hoàng, mái tóc vẫn còn rỉ nước sau vòi hoa sen lạnh buốt mà gã vừa dùng để dập tắt ngọn lửa uất ức trong người. Gã hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Khác hẳn với sự lộng lẫy xa hoa của phòng khách, thư phòng của Hoàng mang một tông màu gỗ sồi trầm mặc và bức bối. Mùi giấy tẩm xì gà xộc thẳng vào mũi. Hoàng đang ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ, lưng tựa vào ghế da Chesterfield, trên tay là một ly Macallan màu hổ phách. Anh đã thay một chiếc áo sơ mi đen, cúc cổ buông lơi, phong thái nhàn nhã như thể sự điên rồ ngoài kia chưa từng tồn tại.
“Ngồi đi.” Hoàng hất hàm về phía chiếc ghế bành đối diện, tay đẩy một ly rượu khác sang mép bàn.
Khánh bước tới. Gã nhận ra chiếc ghế dành cho khách được thiết kế thấp hơn một chút so với ghế của chủ. Dù chỉ là vài centimet, nó vẫn buộc gã phải hơi ngước nhìn Hoàng. Thêm một đòn tâm lý chết người. Khánh ngồi xuống, không đụng đến ly rượu, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi.
“Anh muốn nói chuyện gì?” Khánh mở lời, giọng khô khốc.
Hoàng rít một hơi xì gà, nhả làn khói xám bạc bay lượn lờ trước mặt hai người. “Cậu đẹp trai lắm, Khánh ạ. Kỹ năng không tồi, và quan trọng nhất là… Mai rất thích cậu. Từ ngày có cậu, cô ấy trở nên ngoan ngoãn và rực rỡ hơn hẳn. Tôi phải ghi nhận điều đó.”
Khánh siết chặt quai hàm. “Chị ấy không phải là một món đồ vật mà để anh đem ra đánh giá.”
“Với cậu thì không,” Hoàng bật cười khẽ, tiếng cười gõ vào thính giác gã thanh niên đầy mỉa mai. “Nhưng với tôi, cô ấy là tác phẩm nghệ thuật do chính tay tôi nhào nặn. Cậu nghĩ Mai lẳng lơ, dâm đãng tối nay là bản ngã của cô ấy sao? Không. Đó là thứ tôi cho phép cô ấy bộc lộ. Cậu đâm vào cơ thể cô ấy, nhưng kẻ kiểm soát tâm trí cô ấy là tôi.”
Từng lời nói của Hoàng như những mũi kim châm thẳng vào phần tự tôn của Khánh. Gã muốn chồm lên, đấm vỡ khuôn mặt ngạo mạn kia, nhưng đôi chân gã lại ghim chặt xuống sàn. Gã biết Hoàng nói đúng.
“Tôi không gọi cậu vào đây để hạ nhục cậu, Khánh.” Hoàng nghiêng người tới trước, gạt tàn xì gà vào chiếc gạt bằng pha lê. Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo và nghiêm túc. “Tôi gọi cậu vào để thiết lập quy tắc. Nếu cậu muốn tiếp tục bước qua cánh cửa này, tiếp tục thưởng thức thân thể vợ tôi, cậu phải tuân theo luật của tôi.”
“Luật gì?” Khánh gằn giọng.
Hoàng giơ ba ngón tay lên.
“Thứ nhất, không bao giờ được phép bước vào phòng ngủ chính trừ khi có sự đồng ý của tôi. Chiếc sofa ngoài kia, phòng khách, phòng bếp, thậm chí là ban công, cậu có thể chịch cô ấy ở bất cứ đâu. Nhưng chiếc giường là của chúng tôi.”
Hoàng gập một ngón tay lại. “Thứ hai, không có sự ràng buộc về mặt tình cảm. Cậu là tình nhân, là một gã huấn luyện viên, là một con bò tót trên giường. Đừng cố đóng vai bạch mã hoàng tử cứu rỗi Mai khỏi tôi. Cậu không làm được đâu, và điều đó chỉ khiến trò chơi này đi xa hơn thôi.”
Anh gập tiếp ngón tay thứ hai, chỉ để lại ngón trỏ chĩa thẳng về phía Khánh.
“Và thứ ba. Quyền quyết định cuối cùng về việc cậu được phép để lại tinh dịch của mình ở đâu, là của Mai và tôi. Giống như tối nay, nếu tôi bảo rút ra, cậu phải rút ra. Cậu sẽ chỉ được phép bắn vào bên trong cô ấy khi nào cả tôi và cô ấy thấy cậu đã đủ… ‘thân thiết’.”
Khánh sững sờ. Chữ “thân thiết” vang lên lộng óc. Hắn, một gã trai trẻ tự cao tự đại, giờ đây đang bị người đàn ông này đặt lên bàn cân thương lượng không khác gì một thứ công cụ tình dục có điều kiện.
“Nếu tôi từ chối thì sao?” Khánh hất mặt lên, cố gắng vùng vẫy.
“Thì cậu có thể đứng dậy, đi ra cửa và không bao giờ gặp lại Mai nữa.” Hoàng nhún vai, nhấp một ngụm rượu đầy tận hưởng. “Sẽ có một huấn luyện viên khác, hoặc một gã đồng nghiệp nào đó thế chỗ cậu. Tin tôi đi, tìm một gã đàn ông lực lưỡng thèm khát vợ tôi không khó. Cái khó là tìm được một kẻ biết chơi đúng luật.”
Khánh im lặng. Bầu không khí đặc quánh lại. Qua bức tường cách âm, tiếng nước rào rào ngoài kia đã tắt. Gã tưởng tượng ra cảnh Mai đang đứng trước gương, làn da trắng ngần vẫn còn in hằn những vết đỏ do tay gã bóp chặt, rãnh ngực vẫn còn vương mùi vị của gã. Cơn nghiện người đàn bà ấy cuộn trào trong huyết quản, đánh sập bức tường tự tôn cuối cùng.
Gã không thể rời bỏ Mai. Dù phải quỳ gối dưới luật chơi bệnh hoạn này, gã cũng muốn tiếp tục chịch cơ thể ướt át đó.
Từ từ, Khánh đưa tay ra, cầm lấy ly Macallan trên mặt bàn. Gã ngửa cổ nốc cạn thứ chất lỏng cay xè, để nó đốt cháy cổ họng của mình.
“Được.” Khánh đặt mạnh ly rỗng xuống bàn, mắt vằn lên những tia đỏ rực. “Tôi chơi. Nhưng anh cứ chờ xem, Hoàng. Đến một lúc nào đó, chị ấy sẽ van xin tôi bắn vào trong thay vì đợi anh cho phép.”
Hoàng bật cười thành tiếng. Một nụ cười sảng khoái thực sự. Anh giơ ly rượu của mình lên, chạm nhẹ vào chiếc ly rỗng của Khánh, tạo ra một tiếng keng lanh lảnh.
“Tốt lắm, chàng trai. Đó chính là thứ tinh thần tôi cần ở cậu. Chào mừng đến với gia đình của chúng tôi.”