Hươu, Cáo và Bò - CHƯƠNG 3.5:
Tuần thứ ba kể từ cái đêm cuồng bạo dưới màn mưa.
Mai chưa bao giờ nghĩ mình lại trở thành một kẻ nghiện ngập. Thứ ma túy của nàng không phải là bột trắng hay khói thuốc, mà là mùi mồ hôi ngai ngái xen lẫn hương gỗ đàn hương từ cơ thể của gã trai trẻ kém nàng bốn tuổi.
Sáu giờ tối thứ Sáu. Tại căn hộ của Khánh.
Cánh cửa gỗ vừa khép lại, Khánh đã dồn Mai ép chặt vào tường. Không có những nụ hôn dạo đầu mơn trớn, hắn thô bạo kéo tuột chiếc váy lụa trễ vai của nàng xuống tận eo. Nhưng động tác của hắn bỗng khựng lại. Ánh mắt Khánh tối sầm, ghim chặt vào rãnh ngực trắng ngần của Mai.
Ngay phía trên bầu ngực bên trái, mấp mé vị trí trái tim, là một vết cắn đỏ sẫm, rướm máu và được bao quanh bởi một dấu mút (hickey) thâm tím.
Đó là dấu vết Hoàng để lại sáng nay trước khi nàng ra khỏi nhà. Một sự “đánh dấu lãnh thổ” đầy tính khiêu khích của Hoàng gửi gắm cho kẻ đang dùng chung vợ với mình.
“Hắn ta làm cái này à?” Giọng Khánh rít qua kẽ răng, sự nam tính bị chọc giận khiến những đường gân xanh trên trán hắn hằn rõ.
Mai cắn môi, khẽ gật đầu, lồng ngực phập phồng lên xuống. Nàng có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể Khánh.
Không nói thêm một lời, Khánh bế bổng Mai ném xuống chiếc giường đệm xám tro. Hắn lột sạch những mảnh vải vướng víu cuối cùng, để lộ ra thân hình ướt át và run rẩy của nàng. Hắn phủ phục xuống, không nhắm vào đôi môi, mà cắn ngập răng đè lên chính xác vết tích mà Hoàng đã để lại.
“Á… đau… Khánh, nhẹ thôi…” Mai nức nở, mười ngón tay bấu chặt vào ga giường.
Khánh phớt lờ. Hắn gặm nhấm, mút mát một cách tham lam và điên cuồng như muốn hút cạn máu ở chỗ đó, muốn dùng dấu vết của mình để nghiền nát dấu ấn của gã chồng kia. Bàn tay thô ráp của hắn trượt thẳng xuống vùng kín đang nhỏ nước ròng ròng, thô lỗ tách rộng hai đùi nàng ra.
Không cần dạo đầu thêm, con cặc khủng và nóng hổi bừng bừng sát khí của Khánh đâm sầm vào nơi chật hẹp. Một cú nhấp chạm đến tận tử cung.
“Aaa!” Mai cong người lên như một cánh cung. Sự căng trướng và khít khao tột độ khiến đầu óc nàng trắng xóa.
Khánh bắt đầu nhấp. Mỗi cú rút ra đâm vào đều mang theo lực đạo cuồng nộ. Tiếng thịt va đập vào nhau chan chát vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
“Chị là của em… của em!” Khánh gầm gừ, đôi mắt hằn lên những tia máu. Hắn muốn chứng minh rằng, Hoàng có thể sở hữu danh phận của nàng, nhưng ngay lúc này, kẻ đang chịch nàng, đang tàn phá và khiến dâm thủy của nàng tuôn trào nhầy nhụa lại chính là hắn.
Đúng lúc khoái cảm đang leo thang, thì một âm thanh sắc lạnh xé toạc bầu không khí.
*Reng… Reng…*
Chiếc điện thoại của Mai nằm trên tủ đầu giường sáng đèn. Màn hình hiển thị dòng chữ: *Chồng Yêu đang gọi Video*.
Cả cơ thể Mai cứng đờ. Cơn hoảng loạn ập đến khiến tử cung nàng vô thức co thắt kịch liệt, siết chặt lấy dương vật của Khánh khiến hắn rên lên một tiếng trầm đục vì sướng.
“Đừng… rút ra đi Khánh… Chồng chị gọi…” Mai vươn tay định đẩy ngực Khánh ra, nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Nàng biết Hoàng cho phép nàng lên giường với kẻ khác, nhưng việc nghe điện thoại video ngay trong lúc đang quan hệ là một giới hạn quá đáng sợ.
Nhưng Khánh không lùi lại. Đôi mắt gã trai trẻ lóe lên sự tà ác và hiếu thắng. Hắn tóm lấy chiếc điện thoại, bấm nút nhận cuộc gọi, rồi dúi vào tay Mai. Hắn trườn người lên, ép lồng ngực mình sát vào lưng nàng, giữ chặt hông nàng từ phía sau.
“Nghe máy đi.” Khánh thì thầm vào tai nàng, giọng hư hỏng và khiêu khích. “Chẳng phải chồng chị thích thấy chị lẳng lơ thế này sao?”
Trên màn hình, khuôn mặt điềm tĩnh, sắc sảo của Hoàng hiện ra. Anh đang ngồi trong thư phòng, tay cầm một ly whiskey màu hổ phách, khói xì gà lượn lờ mờ ảo.
“Em đang làm gì đấy, vợ yêu?” Giọng Hoàng trầm ấm, vang lên rõ mồn một.
Mai cầm điện thoại, tay run lẩy bẩy. Nàng cố gắng điều chỉnh góc máy để chỉ lấy khuôn mặt từ phần cổ trở lên. Mặt nàng lúc này đỏ rực như bôi son, trán lấm tấm mồ hôi.
“Em… em đang nghỉ ngơi…” Mai cắn nát môi dưới, cố giữ cho giọng mình không bị vỡ vụn.
Nhưng ở bên dưới, ngoài điểm mù của camera, Khánh bắt đầu nhấp. Hắn không đâm thô bạo thành tiếng chan chát nữa. Hắn chọn một kiểu giày vò tàn nhẫn hơn: đâm sâu, miết dọc theo vách trong nhạy cảm, rồi từ từ rút ra, trước khi lại lặp lại chu kỳ đó một cách chậm rãi, chà xát điên cuồng vào điểm G.
Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Mai. Khoái cảm dội lên não khiến hai mắt nàng dại đi.
“Thế à?” Hoàng nhấp một ngụm rượu. Đôi mắt chim ưng của anh nhìn xoáy vào màn hình. Anh thấy rõ bờ vai trần của vợ đang run lên bần bật. Anh thấy đôi mắt nàng đẫm nước, dâm mị và đôi môi đang cố cắn chặt để kìm nén thứ gì đó. Anh biết tất cả.
“Nghỉ ngơi… ừm… vâng…” Mai thở hổn hển, từng chữ thốt ra đều đứt quãng. Cú thúc mạnh cuối cùng của Khánh chạm đúng tử cung khiến nàng suýt bật ra tiếng. Nàng phải ngửa cổ ra sau, nước mắt trào ra thành dòng. Sự xấu hổ tột cùng đan xen với cơn đê mê xác thịt tạo thành một sức ép khổng lồ.
“Em ngoan lắm.” Hoàng khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy quyền lực và thỏa mãn. “Nghỉ ngơi cho tốt. Vận động ít thôi nha em.”
*Tút. Tút. Tút.*
Cuộc gọi ngắt.
Giây phút âm thanh tút tút vang lên cũng là lúc ranh giới lý trí của Mai đứt phựt. Nàng ném điện thoại sang một bên, quay ngoắt người lại, ôm chầm lấy cổ Khánh. Nàng khóc nấc lên, không kìm nén nữa, bắt đầu rên rỉ điên cuồng theo từng nhịp bão táp của gã tình nhân.
“Sướng không? Nói cho tôi biết, em đang sướng vì tôi hay vì hắn?” Khánh gầm lên, hai tay bóp chặt cặp mông đang nảy lên bần bật của Mai.
“Vì em… a… đâm chị… đâm nát chị đi Khánh…” Mai mê loạn gào lên những lời vô liêm sỉ. Nàng cong người lên đón nhận dòng tinh dịch nóng hổi bắn vọt vào tận cùng tử cung, tưới tắm cho sự hư hỏng của mình.
Cả hai đổ gục xuống giường, thở dốc. Tiếng nhịp tim đập loạn xạ lấp đầy căn phòng.
Mai nằm quay lưng lại với Khánh, cuộn tròn người trong chăn. Nàng đang khóc. Những giọt nước mắt lăn dài thấm ướt gối. Cảm giác tội lỗi, sự kích thích cấm kỵ, và sự đáng sợ của chính bản năng nhục dục trong con người nàng hòa quyện thành một nỗi tuyệt vọng ngọt ngào. Nàng biết, mình không thể thoát khỏi Hoàng, và cũng đã nghiện luôn cả Khánh.
Trong bóng tối, Khánh chống tay nhìn tấm lưng trần đang run lên vì khóc của Mai.
Cơn cuồng nộ và hiếu thắng của một gã Alpha bỗng dưng tan biến sạch sẽ. Lần đầu tiên, Khánh không thấy thỏa mãn khi “chiến thắng” gã chồng kia. Hắn thấy lồng ngực mình đau nhói.
Khánh dịch người lại gần. Thay vì một cái ôm đầy tính chiếm hữu từ phía sau như mọi khi, hắn luồn tay qua eo nàng, nhẹ nhàng xoay người Mai lại. Hắn dùng ngón tay cái thô ráp, vụng về lau đi những giọt nước mắt đầm đìa trên gò má nàng.
“Đừng khóc…” Giọng Khánh trầm hẳn xuống, không còn sự ngông cuồng, chỉ còn lại sự xót xa chân thật. Hắn kéo đầu Mai rúc vào lồng ngực của mình, hôn nhẹ lên mái tóc đẫm mồ hôi của nàng. “Em ở đây. Em sẽ không để chị phải chịu đựng chuyện này một mình nữa.”
Mai vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Khánh, dụi mặt vào ngực hắn như một đứa trẻ tìm kiếm nơi trú ẩn.
Chính khoảnh khắc dịu dàng ngoài dự tính đó đã chôn vùi lý trí của cả hai.