Không Hồi Kết (LL) - Không tiêu đề
Bà Linh đi siêu thị gần 1 tiếng thì về đến nhà. Lúc mở cửa ra bà cho tay đánh nhẹ lên đầu vì quên mất 1 việc quan trọng là không qua hiệu thuốc. Lúc lái xe bà cứ theo con đường quen thuộc lái về nhà mà quên khuấy đi mất chuyện mua thuốc tránh thai. Trong nhà không còn viên nào, nhỡ may hôm nay hoặc mai thằng Long lại đè bà ra địt rồi bắn ầm ầm tinh trùng vào thì chết, mà mai và ngày kia là thứ 7, chủ nhật thì ko hiệu thuốc nào mở cửa.
Bà Linh cất đồ ăn vào trong tủ lạnh định bụng lại chạy ra ngoài đi mua thuốc. Trước khi đi bà ngó qua phòng xem ông Hùng và Gia Bảo thế nào thì trong phòng không có ai. Nghĩ rằng ông Hùng bế Gia Bảo lên phòng cho mẹ nó trông nên bà đi lên gác. Khi lên trên thì đúng lúc đó cánh cửa mở ra, ông Hùng đang tủm tỉm cười bước ra. Bất ngờ gặp bà Linh, như có tật giật mình,ông Hùng hơi hoảng không cười được nữa, ông chỉ ấp úng :
– Em đi chợ về rồi đấy à? Anh vừa bế Gia Bảo lên cho con Thảo trông để đi làm.
– Vâng. Anh có ăn gì không để em nấu qua ăn rồi ra cty?
– Thôi không cần đâu. Anh ra cty ăn cũng được. À mà em xuống nấu cho anh bát mì đi. Rượu vào nên bây giờ cũng đói, thèm ăn cái gì có nước. Ông Hùng cố gắng nghĩ ra cách để cho bà Linh đi xuống.
– Vâng, thế anh xuống trước đi. Em vào cho Gia Bảo xuống cùng để cho nó ăn cháo luôn.
– Thôi em xuống nấu luôn cho anh đi không kẻo muộn. Bây giờ mới nhớ ra là có cuộc hẹn hôm nay.Tí nữa cho Gia Bảo ăn cũng được.
– Vâng. Bà Linh không nghi ngờ gì và đi xuống lầu.
Trong khi đó ở trong phòng, Thảo vừa tắm qua loa xong và lấy miếng băng vệ sinh.Đi ra cô nhìn chiếc giường dính be bét máu đỏ. Thảo vừa cười vừa lột tấm ga trải giường ra, cô không ngờ mình dính đèn đỏ ngay sáng nay.Lúc ông Hùng cho tay vào ngoáy thì kinh nguyệt ọc ọc chảy ra khắp tay ông, tưởng ông sẽ khiếp và dừng lại nhưng cô không ngờ ông đang nứng cặc quá mà vẫn nhét cặc vào địt cô ầm ầm, khiến cái giường bây giờ loang lổ màu đỏ. Thảo không biết rằng hai người quá may mắn, nếu như chỉ kéo dài thêm 5 phút thôi thì có lẽ bà Linh đã bắt gặp được cảnh hai bố con ruột đang quan hệ tình dục.
Thảo đi xuống lầu tay bế Gia Bảo,đúng lúc đó ông Hùng chuẩn bị đi làm, 2 người liếc nhìn nhau cười đầy tình tứ mà bà Linh đang đứng lúi cúi rửa bát không hề biết gì. Thấy Thảo xuống, bà Linh hỏi :
– Hôm qua hai bố con mấy giờ về vậy?
– Đáng ra về sớm vì bố cứ đòi về. Nhưng con sợ về sớm quá sẽ làm mẹ và anh Long đang cao trào thì phải dừng lại nên con cố kéo bố ở lại đấy. Hôm qua chắc là đê mê lắm đúng không?
Bà Linh thấy Thảo nói vậy, bà mặt đỏ tía tai vì xấu hổ.Ai đời con gái lại dàn cảnh sắp xếp cho mẹ quan hệ với chính chồng của mình bao giờ cơ chứ. Cái lúc đang đê mê thì chẳng suy nghĩ gì,bây giờ trở về với thực tại khi Thảo bô bô ra như vậy thì bà lại thấy ngại. Bà Linh cũng cố tỏ ra vui vẻ, bà trả lời :
– Ôi zời, chồng cô có chịu để yên cho tôi ngủ đâu. Mệt đến chết mà nó cứ đòi nữa.
– Hihi..Thảo nào về thấy ngủ như chết. Chắc cũng phải 3 cái chứ ít.
– Đang ê ẩm hết cả người đây này. Cái giống ăn cái gì mà khỏe dữ vậy.
– Chồng con mà lị. Từ nay mẹ sướng nhé, có 1 con trâu to khỏe phục vụ rồi còn gì.
– Thôi không nói chuyện đó nữa. Đặt Gia Bảo xuống để bà cho ăn cháo nào.
– Vâng. Ăn xong hay mẹ con mình cùng Gia Bảo đi chơi tí nhỉ. Hôm nay thứ 6 cuối tuần cũng đông vui lắm.
– Uh, thế cũng được.
Sau một đêm hoan lạc đáng nhớ thì tất cả lại trở về cuộc sống bình thường. Buổi tối phòng nào thì người nấy ngủ, vợ ai thì người đó ôm, vì tất cả đều có mặt ở nhà nên không ai có thể lén lút ăn vụng được nữa. Tối thứ 7 Tú gọi điện cho Long và Thảo hẹn gặp gấp vì muốn nói chuyện quan trọng. Thảo không đi vì đang có kinh nên có gặp cũng chẳng giải quyết được gì, và cái quan trọng là Thảo muốn ở nhà bởi vì tối nay có Hưng đến ăn cơm với gia đình.
Long phi ra quán bia nơi hẹn gặp Tú, nó không biết là thằng Tú có việc quan trong gì mà alo hớt hải như vậy. Vừa vào quán đã thấy Tú ngồi đó chờ sẵn. Tú thấy Long đi một mình, nó hơi buồn vì không thấy Thảo. Tú hỏi :
– Thảo không đi hả ông?
– Uh, Thảo đang đèn đỏ,cô ấy mệt mỏi đau bụng cả ngày hôm nay nên không muốn đi.Có chuyện gì vậy ông?
– Muốn gặp Thảo lần cuối mà không được gặp rồi.
– Sao? Có chuyện gì mà lần cuối với lần đầu vậy?
– Tôi hôm nay vừa đặt vé mai bay về VN gấp.
– Sao lại về gấp vậy? Ông đang bảo vệ luận văn cơ mà. Long ngạc nhiên
– Uh, nhưng tôi phải hoãn rồi. Mẹ tôi ốm nặng lắm, có khi không qua khỏi được. Nhà gọi điện cho tôi bảo về ngay, nếu muộn sợ không kịp. Mặt Tú buồn rầu rơi lệ khi nói ra.
– Trời! Có chuyện đó à? Không chữa được hay sao vậy?
– Cũng chưa biết được. Tùy thuộc vào có may mắn hay không. Nhưng mai tôi phải về rồi.
– Uh, về đi nhỡ may có chuyện không hay thì không ân hận. Thế luận văn tính sao?
– Tôi bây giờ không quan tâm cái đó lắm. Tôi đã nói chuyện với thầy giáo rồi. Vấn đề là Visa của tôi sắp hết hạn, nếu tôi về mà không sang ngay thì về sau cũng khó xin visa sang được lắm. Hết hạn học bổng rồi mà.
– Uh, khó nhỉ.
– Nhưng ông Giáo bảo ông sẽ đánh một giấy mời để tôi xin visa tạm thời sang nếu như tôi muốn.
– Thế thì tốt quá rồi. Thôi ông cứ về đi đã, trước mặt về xem bà ở nhà thế nào.
– Uh, tôi cũng nghĩ vậy. Chẳng biết bao giờ tôi mới sang đây nên muốn gặp cả Thảo nữa mà cô ấy lại không đến.
– Tại ông không nói rõ nên cô ấy tưởng gặp để chịch. Mà đang đèn đỏ thì chịch cái gì mà đi. Thôi để mai tôi bảo cô ấy ra sân bay tiễn ông nhé.
– Thôi không cần đâu ông. Ra sân bay xa lắm, đi đường lại mệt mỏi tội cô ấy ra.
– Tùy ông thôi. Thôi tôi chúc mẹ ông mạnh khỏe nhé. Nếu cần tôi giúp đỡ gì về tài chính thì cứ alo sang nhé. Bạn bè có gì giúp nhau là chuyện bình thường mà. Ông đừng ngại chuyện đó.
– Ok, tôi cám ơn ông trước. Cám ơn ông rất nhiều về chuyện giữa tôi và Thảo.Chắc suốt đời này tôi không thể quên được đâu. Chắc biết về rồi thì có cơ hội sang được nữa không?
– Trước mắt ông cứ về lo chăm sóc cho mẹ đi đã. Khi nào bà khỏe hẳn rồi thì tìm cách sang đây làm nốt cái tốt nghiệp. Không có ông là tôi cũng mệt ra đấy. Làm sao mà đủ sức chiều được cả hai người đây.
– Hehe..ông may mắn vãi ra. Có hai người đẹp bên cạnh. Mọi người cầu mong chỉ có một mà không được, ông lại có cả hai. Thế bà Linh chắc tuyệt vời lắm chứ?
– Trên cả tuyệt vời luôn. Nói thật bây giờ tôi mê bà còn hơn mê vợ cơ. Nhưng sợ Thảo buồn nên tôi vẫn phải cố gắng chiều cả hai. Phụ nữ hay hờn dỗi lắm, thấy chồng cứ quan tâm người khác là ghen ngay.
– Ai chẳng thế đâu riêng gì Thảo. Thôi ông cố gắng đừng để ai buồn.
– Uh, tôi biết rồi. Thôi mai ông lên đường may mắn nhé.Cho tôi gửi lời hỏi thăm đến mọi người trong nhà. Về nhớ giữ liên lạc đấy, có gì cứ nhắn qua cho vợ chồng tôi biết nhé.
– Ok. Ông nói với Thảo hộ tôi là mai tôi phải bay gấp nên không gặp nhau được nhé.