Không Hồi Kết (LL) - Không tiêu đề
– Ư..sao dậy sớm thế anh?
– 10h rồi em ạ. Không ngủ được nữa.
– Vẫn sớm mà. Mấy khi có cơ hội được nằm ôm nhau ngủ thoải mái như thế này đâu.
– Uh, em cứ ngủ đi, anh sẽ nằm ôm em, ngắm em ngủ.
– Hihi..nghe mà thấy thích thế.
Thảo nhắm mắt cố ngủ nướng thêm lúc nữa nhưng tỉnh rồi thì cô cũng chẳng thể nào ngủ được nữa. Mở mắt ra thấy ông Hùng đang nghĩ ngợi có vẻ suy tư, Thảo nhạy bén biết ông đang nghĩ gì nên hỏi :
– Anh đang nghĩ đến mẹ đúng không?
– Uh. Ông Hùng không muốn nói dối.
– Nghĩ gì vậy?
– Chẳng nghĩ gì cả, nhưng anh muốn về nhà luôn quá. Tự dưng thấy nôn nao thế nào ý.
– Hihi..Anh vẫn còn yêu mẹ nhiều đúng không? Thảo nhấc đầu lên cánh tay ông Hùng để tâm sự.
– Có lẽ vậy. Sống với nhau hơn 20 năm rồi chứ có phải là ít đâu. Người chứ có phải là khúc gỗ đâu mà không bị lay động chút nào. Em cứ bảo anh là phải bình tĩnh, không được ghen. Nhưng nói thì dễ, phải vào vị trí của anh thì mới biết được nó khó như thế nào, nó đau ra sao.
– Em hiểu cảm giác đó mà.Nếu anh muốn về ngay bây giờ thì chúng mình cùng về luôn.Chứ bắt anh nằm đây suy nghĩ thì cũng chẳng giải quyết được gì.
– Uh mình dậy về luôn nhé.
– Về sớm hơn dự định có khi bắt gặp quả tang hai người đang trên giường ấy chứ…hihi…..anh có muốn nhìn thấy không hay để em nhắn tin trước cho Long báo mấy giờ hai bố con về đến nhà?
– Thôi em nhắn tin đánh động trước đi. Anh nghe và biết thế là đủ sốc lắm rồi. Chuyện quá bất ngờ anh chưa chuẩn bị được tâm lí để nhìn thấy họ âu yếm với nhau. Có những cái nhìn rõ quá cũng không phải là tốt.
– Vâng tùy anh. Thế để em nhắn tin là khoảng 4-5h chiều là về đến nhà nhé.
– Uh. Mà em định nói chuyện như nào với Long? Có sợ nó nổi điên lên không? Anh thấy lo quá.
Thảo mỉm cười nhìn ông Hùng tự tin nói :
– Với mẹ mới là khó, chứ còn với Long thì em giải quyết được, anh yên tâm đi. Em hứa đấy.
– Em định nói như thế nào để Long đồng ý?
– Sự thật thế nào thì nói như thế thôi.
– Đơn giản vậy thôi á?
– Vâng. Mình tuy là người chủ động đặt vấn đề, cứ cho là đi xin đi, nhưng mình lại là người nắm đằng chuôi.
– Em nói rõ hơn được không? Ông Hùng ngồi hẳn dậy dựa lưng vào thành giường hồ hởi muốn nghe kế hoạch của Thảo.
– Hihi…anh có đầu óc kinh doanh nhạy bén thế mà cái vấn đề này lại chẳng thông minh chút nào.
– hehe..đầu óc anh bây giờ đang u mê có nghĩ được cái quái gì đâu. Em nói ra anh xem có được không nào?
– Bản thân Long chẳng có cái gì trong tay cả. Nếu như anh ta quá tự cao và không chấp nhận thì em sẽ dùng cách là li dị. Anh thử nghĩ xem? Nếu như em đề cập đến hai từ Li Dị thì Long có suy nghĩ không?Chắc chắn là phải nghĩ rồi.Bởi vì đang yên đang lành được sống trong nhà cao cửa rộng, việc làm ổn định, lại có người tình quyến rũ như mẹ ở bên cạnh thì thử hỏi Long có dám sĩ diện bản thân để mất hết không?Chắc chắn là không rồi. Thà gật đầu đồng ý thì vẫn được có tất cả, lại còn được bố chấp nhận cho quan hệ với mẹ thì thử hỏi chỉ có thằng ngu mới từ chối.
Ông Hùng thấy Thảo nói có lý, mọi phân tích của cô quá đúng khi cô đã nắm thóp được nhược điểm của Long để tung ra đòn quyết định. Nhưng nghe Thảo nói vợ mình sẽ là nhân tình quyến rũ của Long mà lòng ông thấy nhói đau, thấy tiếc nuối. Đúng là con người ai cũng có lòng tham, muốn cái này nhưng không muốn mất cái kia, chỉ muốn cả hai mà sức thì không có. Chắc đa số mọi người đều hiểu và thông cảm cho cái ích kỷ của ông Hùng, vì ai cũng thế thôi, đã là con người thì ai chẳng mang một chút ích kỷ trong lòng. Dù không muốn chút nào nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, rút cũng chẳng được nên ông Hùng thở dài nói :
– Cũng được. Vậy em cứ làm theo cách của em đi.
– Vâng.Vậy là anh đã đồng ý rồi nhé.Hứa là không được nổi nóng hay ghen tuông đâu đấy.Hai người mà cùng nổi nóng là hỏng hết chuyện.
– Uh được rồi, anh sẽ cố. Thôi mình dậy đi về đi. Chẳng có lòng dạ nào mà nằm đây nữa.
– Vâng.
Thảo và ông Hùng đi vắng nên đêm qua Long có cơ hội được ôm bà Linh ngủ cả đêm trên chính chiếc giường cưới của hai vợ chồng nó. Do hôm nọ vì ghen tuông mà Long đã làm bà Linh bị đau ở vùng âm đạo nên cả ngày hôm qua nó không dám làm ăn gì nữa. Tỉnh giấc Long vẫn cứ ôm chặt lấy cái cơ thể hơi mỡ màng có da có thịt của bà Linh. Cả đêm qua không được mần nên sáng ra cặc Long cương cứng đòi hỏi sinh lý. Nó dí cặc vào đùi bà, tay thì chui vào trong chiếc áo bóp hơi mạnh hai bầu vú do đang lên cơn nứng.
– Ui..nhẹ tay thôi anh. Đang ngủ ngon mà cứ bóp thế làm sao em ngủ được.
– Ai bảo vú em to cứ kích thích anh. Cả ngày hôm qua không được cái nào nên khó chịu quá đi. Em đã đỡ đau chưa?
– Em đỡ rồi. Nhưng chắc phải từ ngày mai mới quan hệ được. Bây giờ mà quan hệ lại sợ đau tiếp.
– Vậy anh không đòi hỏi nữa. Anh xin lỗi nhé. Lần sau không làm em đau thế nữa đâu.
– Vừa làm người ta đau, vừa làm người ta sợ. Nghĩ lại khuôn mặt giận dữ của anh lúc đấy mà bây giờ em vẫn thấy sợ đây này.
– Hihi..trông ghê lắm à?
– Chẳng không ghê. Cứ như là tên sát nhân. Lại còn cắn nữa chứ. Các vết cắn trên ngực bây giờ vẫn còn đây này. Nếu như tối nay về ông Hùng thấy thì biết ăn nói sao.
– Uh, cũng căng đấy nhỉ. Lúc đấy anh chẳng nghĩ được gì, cứ như con thú điên. Bây giờ hối hận quá. Nếu ông ấy đòi hỏi chuyện đó thì em lấy cớ đang mệt mỏi và từ chối đi.
– Thì phải thế chứ còn biết làm thế nào nữa.Mà còn có việc này quan trọng hơn đây này.Cả ngày hôm qua em đang lo lắm, không biết có nên nói với anh không?
– Chuyện gì mà quan trọng vậy em? Nói cho anh nghe đi.
– Không biết anh nghe thấy sẽ buồn hay vui nhỉ? Em thì lại lo.
– Chuyện gì? Làm anh thấp thỏm quá.
Bà Linh nhìn Long một hồi lâu rồi bà ngại ngùng đỏ mặt, cúi đầu xuống thỏ thẻ như là con gái :
– 4-5 hôm nay em đang bị chậm kinh.
– Ôi tưởng chuyện gì quan trọng. Chậm có mấy ngày thì có sao đâu. Thảo thỉnh thoảng vẫn bị thế. Chắc do em uống thuốc tránh thai nên ảnh hưởng đến chu kì ấy mà.
– Anh chẳng hiểu gì cả.Chu kì của em thường đều lắm, ít khi chậm quá 3 ngày.Bây giờ qua ngày thứ 5 rồi mà vẫn không thấy gì. Em đang sợ là có..có..
Long bây giờ mới hiểu, nó ngồi bật dậy cười tươi nhìn bà Linh đang ấp úng đỏ mặt nói :