Không Hồi Kết (LL) - Không tiêu đề
– Mẹ nói bé thôi. Thật đấy. Hai người đã quan hệ loạn luân với nhau. Thì có như vậy thì ông ta mới dễ dàng chấp nhận cho con ăn nằm như vợ chồng với vợ ông ta chứ.
– Thật không thể tin được lại có chuyện như vậy. Thế bây giờ ông Hùng còn quan hệ với cái Thảo không?
– Chắc là không. Vì từ sau vụ tai nạn tự dưng ông ấy tránh và không muốn tiếp tục quan hệ với Thảo nữa. Và Thảo đúng đợt này cũng chẳng hứng thú thèm khát gì cái chuyện tình dục.
Bà Thúy im lặng nghĩ ngợi, nghĩ về cái gia đình loạn luân chồng chéo này, bà cũng chẳng biết nói gì. Bất chợt Long quay sang hỏi bà :
– Thế mẹ với ông Hùng thế nào rồi? Mẹ thích chứ?
Bà Thúy xấu hổ rúc đầu vào vai Long cười một mình. Bà ngại khi thằng con trai bắt nọn mình cái chuyện của hai người.
– Sao? Mẹ nói đi! Xấu hổ như gái 18 ý.
– Thì có gì đâu. Mẹ cũng thương ông ấy bệnh tật và giúp ông ấy thôi. Ông ấy cũng dần dần bắt đầu quý mẹ, không cằn nhằn khó tính như trước nữa.
– Cái đấy thì ai chẳng biết. Con muốn hỏi cái vấn đề khác cơ mà.
– Làm gì có cái gì khác nữa mà hỏi.
– Thế thỉnh thoảng buổi đêm ai hay mò sang phòng ông ấy nhỉ? Mẹ đừng tưởng không ai biết gì, và Mẹ cũng đừng biện minh là mẹ sang đấy chỉ để tâm sự thôi nhé.
Bà Thúy lại rúc đầu vào vai thằng Long cười tủm tỉm xấu hổ khi bị nó bắt nọn. Nhưng thằng Long vẫn chưa tha cho bà, nó vẫn quay sang hỏi tiếp :
– Thế ông ấy bị liệt chân có làm ăn được gì không hả mẹ? Long cười khi nó hỏi câu đấy với bà Thúy.
– Cái đồ vô duyên. Thế mà cũng hỏi được.
– Hihi..thì tò mò thôi mà.
– Người ta bị liệt chân phải chứ có bị liệt chân giữa đâu. Bà Thúy cười khanh khách rúc đầu vào vai Long.
– Hihi..uh nhỉ. Mà thấy bà Linh bảo súng ống của ông ấy to lắm. Chắc ổng làm cho mẹ sướng lắm phải ko?
– Trời! Sao con hỏi vô duyên vậy. Không có gì khác để hỏi à?
– Có gì đâu mà mẹ phải ngại. Con cũng là đàn ông có vợ có con rồi đấy, chứ không phải là thằng con nít bé bỏng ngày nào của mẹ nữa đâu nhé. Ai chẳng thừa biết cái kia mà to thì chị em nào chẳng sướng.
– Sướng gì! Đau bỏ xừ ấy chứ. Bà Thúy nói cái vấn đề tế nhị này không dám ngước mặt nhìn Long.
– Đau mà bà nào vẫn vác xác mò sang nhỉ? Nói dối không biết ngượng mồm…hehe..
– Thì lúc đầu đau…nhưng sau thấy sướng..được chưa hả ông lắm chuyện này!
– Đấy! Cứ nói thật ra thế có phải dễ nghe không. Mẹ không đi bước nữa, nhịn mấy năm liền giỏi thật đấy.
– Ai bảo nhịn?
– Mẹ nói gì? Ở VN mẹ có ông bồ nào à?
– Uh, có chứ. Nhịn lâu sao được. Nhưng mẹ bí mật không công khai cho ai biết.
Long tò mò và cũng thấy kích thích về câu chuyện của mẹ nó từ nãy đến giờ. Quay sang Long đưa cái chân vào kẹp giữa hai chân của bà Thúy để cho bà gác 1 chân lên chân của nó.
– Già hay trẻ hả mẹ?
– Hỏi làm gì. Biết thế là đủ rồi.
– Bồ của mẹ thì con phải quan tâm chứ. Mẹ nói đi! Gia hay trẻ?
– Trẻ. Ít hơn mẹ nhiều tuổi.
Long thấy kích thích thực sự, nó ấn cái chân để cái ống đồng vào đúng háng của bà Thúy. Lạ thay bà Thúy chẳng phản ứng gì, có lẽ bà cũng thích chăng?
– Mẹ cũng ghê nhỉ? Chăn được cả phi công cơ đấy.
– Mẹ nói cho con biết chuyện này nhưng con đừng giận mẹ nhé.Bà Thúy suy tư nghĩ thế nào lại muốn tâm sự với Long.
– Vâng. Con chẳng bao giờ giận mẹ cả. Con luôn quan tâm đến mẹ mà. Mẹ nói đi! Chuyện gì vậy?
– Mẹ đã phải đi phá thai một lần rồi đấy.
– Cái gì? Sao có chuyện đó mà mẹ chẳng nói với con gì cả.
– Vinh dự gì đâu mà nói.
– Cái thai đó là của ai hả mẹ?
– Là của phi công đó đấy.
– Phá thai tội lỗi lắm. Sao mẹ không giữ lại?
– Bốn mấy rồi còn đẻ đái nữa để hàng xóm người ta cười cho à. Bà cảm nhận được cái ống đồng của Long đang ấn chặt vào cái mu lồn của mình. Sướng quá hay sao, trong vô thức của phản xạ không điều kiện, bà vô tình lại ưỡn cái mu về trước để áp chặt cái ống đồng của Long.
– Mẹ chẳng nói cho con biết sớm. Nếu con mà biết thì con đã đón mẹ sang đây để mẹ vô tư đẻ bên này mà không sợ ai nói. Thế bố đứa bé cũng đồng ý để mẹ phá cái thai à?
– Uh
– Thằng tồi. Dám làm nhưng ko dám chịu.
– Không trách người ta được. Cũng vì bất đắc dĩ phải làm thế thôi mà con. Vì cậu ta cũng còn phải đi lấy vợ chứ, sao có thể ở với mình mãi được.
– Vâng, con hiểu. Nhưng con vẫn tiếc đứa bé quá.
Bà Thúy nhìn Long, không ngờ con trai bà đã quá trưởng thành rồi, nó biết lo lắng cho mẹ nó. Bà Thúy đang gối đầu trên tay Long, bà cảm động trước sự quan tâm của nó nên bà đưa tay phải lên vuốt ve ngực nó rất trìu mến. Hành động vô tư của bà không ngờ làm Long thấy thích. Từ nãy nó đã để ý đến cái mu lồn của mẹ nó đã ưỡn lên và nó biết mẹ cũng đang sướng nên từ nãy vẫn cho để cái chân của nó dính chặt vào cái háng của bà. Bây giờ thấy mẹ tự dưng vuốt ve ngực mình thì thử hỏi làm sao nó không lay động cơ chứ. Long cố gồng cái chân đang bị kẹp bởi hai chân bà Thúy, nó cố dí sát để trà mạnh cái ống đồng vào cái mu cồm cộm.
– Ahhhhh…Bà Thúy vô thức rên lên vì sướng bất ngờ nên không kìm được.
– Mẹ thích à? Long quay sang nhìn thấy mặt mẹ mình đang xấu hổ vì lỡ rên lên để cho con trai biết.
Bà Thúy không trả lời, bà cúi mặt vào vai Long xấu hổ vì bản thân mình.Nghĩ một hồi lâu trong khi thấy Long cứ dí cái chân vào bướm mình, bà ngẩng mặt lên quyết định nói :
– Long à! Con có muốn biết bố của cái thai đó là ai không?
– Mẹ không nói thì con làm sao biết được.
– Mẹ nói cho con biết nhưng con đừng khinh và giận mẹ nhé.
– Con đã nói bao nhiêu lần rồi, con không bao giờ giận mẹ cả. Mẹ cứ nói đi, con nghe đây.
– Lúc đầu con nghĩ sao về quan hệ loạn luân giữa ông Hùng và cái Thảo?
– Cũng hơi bất ngờ nhưng sau đó thấy cũng bình thường. Mà..mà..mẹ nói gì…chẳng nhẽ..mẹ..mẹ…
– Uh, mẹ cũng đã quan hệ…loạn…luân…mẹ xin lỗi!
– Với ai hả mẹ? Chú hay bác nào trong gia đình nhà mình phải không?
– Không phải. Với…thằng…Dương…em trai..con.
– Hả! Cái gì? Thật thế hả mẹ? Có..có..chuyện..đó..ư…
Bà Thúy khóc nhìn Long gật đầu. Long quá bỡ ngỡ cho cái sự thật loạn luân của mẹ mình.Nhưng rồi bản thân nó suy nghĩ là chính mình cũng muốn được quan hệ với mẹ, không phải là bây giờ mà là ngay từ cái thời rình xem trộm mẹ tắm và mẹ quan hệ với bố. Long hỏi tiếp :
– Lâu chưa hả mẹ?
– Khoảng 7 tháng rồi. Bà Thúy ấp úng vừa khóc vừa thú tội.
Long chẳng biết nói gì nữa, nó chỉ nhìn hai hàng nước mắt đang tuôn rơi trên khuôn mặt của mẹ, nó muốn ôm bà, muốn uống hết những giọt nước mắt đang lăn trên má nhưng nó ngại, nó không dám, chính xác hơn là nó chưa sẵn sàng mạo hiểm. Bà Thúy cũng nhìn vào mắt Long để tìm kiếm sự tha thứ của nó, bà xấu hổ bản thân mình, bà ấp úng hỏi để xem thái độ của nó thế nào :