Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
Advanced
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

MẸ YÊU ĐỪNG CHẠY - Chương 60

  1. Home
  2. MẸ YÊU ĐỪNG CHẠY
  3. Chương 60
Prev
Next

Chương 60: Thanh Nga – Mẹ Vợ Tương Lai Xinh Đẹp

Nhìn Ngọc Yến đang cười toe toét trước mặt, tôi đứng hình toàn tập.

Đây đã là ngày thứ hai. Hôm nay tôi vẫn đi lượn lờ với ba mẹ, chiều về khách sạn, chưa kịp ăn tối thì nhận được điện thoại của Ngọc Yến.

“Phòng khách sạn của anh số mấy ấy nhỉ?” Ngọc Yến hỏi vậy đó.

“302, sao thế em?” Lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ nhiều, còn tưởng em ấy gửi cho tôi thùng quà nào đó.

“Ồ, được rồi, anh đang ở trong phòng phải không?”

“Ừ, anh vừa đi dạo một vòng về.”

“Ok, vậy anh đợi một lát nhé.”

“Sao thế? Định cho anh bất ngờ gì à?”

“Ha ha, đúng rồi đó.” Ngọc Yến cất tiếng cười trong như chuông bạc, nói xong thì cúp máy.

Vài phút sau, cửa phòng tôi có tiếng gõ. Tôi mở cửa ra thì thấy ngay một Ngọc Yến xinh tươi lộng lẫy đang đứng trước mặt.

Thật sự mà nói, tôi hơi rén, đơ ra tại chỗ một lúc.

Ngọc Yến cười rạng rỡ như nắng mai: “Sao thế? Không muốn gặp em à?”

Thú thật, trong hoàn cảnh này, tôi đúng là hơi rén khi gặp em ấy thật. Hôm qua vừa mới có bước đột phá với mẹ, đang lúc phải “rèn sắt khi còn nóng” thì Ngọc Yến đột nhiên xuất hiện, làm tôi luôn.

Dĩ nhiên, chuyện này cũng không thể trách em ấy được, ai mà nói bạn gái tạo bất ngờ cho bạn trai là sai bao giờ, cái sai ở đây chính là bản tính của một thằng tra nam không thể kiểm soát được như tôi.

Trong đầu tôi suy tính đủ đường, nhưng trên mặt đã nở một nụ cười bất ngờ: “Sao em lại đến đây, hết cả hồn.”

Ngọc Yến nhướng mày, cười nói: “Không chào đón à?”

“Chào đón chứ, nhiệt liệt chào đón. Công chúa giá lâm mà tại hạ không ra đón từ xa, thật là có tội, mong người thứ tội.” Tôi lướt nhanh trong đầu một lượt, xác nhận trong phòng không có thứ gì mờ ám, rồi cười hì hì dẫn Ngọc Yến vào phòng.

“He he Không ngờ tới phải không, thế nào, bất ngờ không?” Ngọc Yến theo tôi vào phòng, cười he he, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện và tự đắc.

“Bất ngờ quá, em cứ thế đột nhiên xuất hiện trước mặt anh vậy.” Nói là bất ngờ thì đúng hơn là hú hồn chim én, may mà lúc này ba chưa đi câu cá, tôi cũng chưa bắt đầu làm chuyện mờ ám với mẹ, chứ không thì, chậc chậc, không dám nghĩ tới.

Ngọc Yến nghe tôi khen thì vui lắm, cười duyên một cái: “Thế nào, có nhớ em không?”

“Một ngày không gặp tựa ba thu.” Mấy câu thơ tình sến súa này chẳng cần phải nghĩ, buột miệng là ra, nhưng thực tế thì, tôi chỉ có thể nói là vui thú ở đây quên cả đường về. Mối quan hệ với mẹ lại có bước đột phá mới, tôi thực sự đã quên béng mất Ngọc Yến rồi.

Ngọc Yến được tôi dỗ dành nên rất vui, hừ một tiếng đầy kiêu hãnh, cái mũi xinh xắn chun lại: “Hừ, không uổng công em chạy xa như vậy đến tìm anh.”

“Thiên lý tầm chồng, chuyện này mà ở thời xưa là em được ghi vào sách liệt nữ rồi đấy.” Tôi cười ha hả, thả lỏng tâm trạng, bắt đầu trêu ghẹo Ngọc Yến. Đã đến rồi thì chẳng lẽ lại đuổi em ấy về. Đối mặt với sự thật, kêu ca cũng chả được tích sự gì, chấp nhận hiện thực rồi tìm cách giải quyết thôi.

“Ai tìm chồng chứ, đi chết đi.” Nói xong, em ấy vớ lấy cái gối ném về phía tôi.

Tôi cười hì hì đỡ lấy cái gối: “Đừng quậy nữa, nói chuyện nghiêm túc nào, sao em lại qua đây?”

“Chỉ cho anh đi chơi hè, không cho em đi chơi hè à?” Ngọc Yến làm ra vẻ khinh bỉ.

“Em đi một mình à?”

“Dĩ nhiên là không rồi, còn có mẹ và chị gái em nữa. Vốn dĩ ba em cũng định đi, nhưng bệnh viện có ca mổ, không đi được.”

“Mọi người cũng ở khách sạn này à?” Lòng tôi hơi hoảng, chẳng lẽ sắp phải gặp mẹ vợ rồi sao? Húp mất bắp cải nhà người ta, giờ phải gặp chính chủ rồi.

“Ừ hử Cho tiện gặp anh hơn chứ sao.”

“Mẹ em có biết nhà anh cũng ở đây không?” Tôi phải hỏi cho rõ ràng trước, để còn tính đường.

“Mẹ em không biết, nhưng chị em thì biết, dù sao hai người cũng quen nhau, em qua tìm anh chơi cũng không giấu chị ấy được.”

“Nhưng mà, ở chung một khách sạn, dễ bị mẹ em phát hiện lắm đó…” Tôi hơi rén.

“Cũng đúng” Ngọc Yến rõ ràng không nghĩ nhiều, lúc này được tôi nhắc nhở mới thấy có vẻ hơi nguy hiểm, nhưng em ấy gãi đầu một cái rồi nói tỉnh bơ: “Phát hiện thì phát hiện thôi, cùng lắm thì gặp một lần, dù sao mẹ cũng nói mấy lần rồi là bảo em dẫn anh về nhà ra mắt.”

Nhìn bộ dạng tỉnh queo của Ngọc Yến, tôi cũng chẳng biết phải làm sao, thôi thì tới đâu hay tới đó vậy, chẳng phải chỉ là gặp mẹ vợ thôi sao, cùng lắm là mất đầu chứ gì.

“Thôi được rồi…” Tôi chép miệng.

“He he, sợ rồi à?” Ngọc Yến cười gian.

“Sợ cái beep, mấy tháng không gặp, không nói mấy chuyện này nữa, lại đây, cho đại gia thơm một cái.” Tôi không muốn bàn về chủ đề này nữa, túm lấy Ngọc Yến hôn một cái.

Lúc đầu Ngọc Yến còn nhiệt tình đáp lại, nhưng rất nhanh đã cảm nhận được bàn tay ma quái của tôi bắt đầu lượn lờ trên người em ấy, em vội đẩy tôi ra, thở hổn hển nói: “Đừng quậy, em sắp phải về rồi.”

Nghe vậy tôi cũng biết bây giờ không phải lúc để làm bậy, đừng nói là Ngọc Yến, ngay cả tôi cũng phải đi ăn tối với ba mẹ, lấy đâu ra thời gian mà làm chuyện trời ơi đất hỡi. Chỉ là, hai ngày điên cuồng với mẹ khiến tôi có chút tội lỗi với Ngọc Yến, nên không khỏi muốn che đậy một chút.

Không tỏ ra quấn quýt một chút, nhỡ Ngọc Yến lại tưởng tôi thay lòng đổi dạ thì sao.

“Thôi được, vậy tối em qua nhé?” Tôi làm ra vẻ tiếc nuối.

“Để xem đã.” Ánh mắt Ngọc Yến có chút do dự, có vẻ vừa muốn lại vừa lo.

“Được, vậy tối tính sau, trước khi đến nhớ nhắn tin cho anh, đừng để ba mẹ anh phát hiện.”

“Tối có muốn em dẫn đi dạo không, phong cảnh ở đây đẹp quá.” Ngọc Yến cũng mê mẩn phong cảnh nơi đây.

“Em không cần ở cùng gia đình à?” Tôi hơi do dự, buổi tối à, đó là thời gian mặn nồng với mẹ, đi với Ngọc Yến thì… emmmm……

“Đi chung không được sao, dù sao mẹ em cũng thấy ảnh của anh rồi, cũng khó mà giấu được.” Ngọc Yến rất thoáng.

“Chuyện này…” Tôi đang nghĩ xem nên dùng lý do gì để từ chối.

“Không lẽ anh sợ rồi à? Mẹ em đáng sợ đến thế sao?” Ngọc Yến trêu chọc.

“Vậy em định nói với mẹ em thế nào?”

“Lát nữa giả vờ tình cờ gặp nhau không được sao, chào hỏi một tiếng, rồi đi chơi chung một lúc, bình thường mà.” Ngọc Yến nhún vai.

Ủa khoan, cô ngây thơ đến thế sao? Đi du lịch, tình cờ gặp đúng bạn trai cũng đang đi du lịch, chuyện này… tôi không biết là Ngọc Yến ngây thơ hay cô ngây thơ nữa.

“Em làm thế, giả trân quá đấy?”

“Kệ đi, dù sao mẹ cũng chẳng quản em mấy.” Ngọc Yến tỏ vẻ không quan tâm.

Ừm, xem ra em ấy cũng biết là giả trân thật.

Tôi cạn lời, thật sự không nghĩ ra được lý do gì để từ chối, dù sao người ta cũng lặn lội từ xa đến tìm mình, chỉ yêu cầu đi cùng một lúc thôi, hợp lý không thể hợp lý hơn.

“Được rồi, vậy để anh nói với nhà một tiếng, em có muốn gặp ba mẹ anh trước không?” Tôi chỉ đành đồng ý, còn về phía mẹ, đành phải nghĩ cách sau vậy.

“Có tiện không ạ?”

“Có gì mà không tiện, lát nữa anh còn phải gặp mẹ em cơ mà.”

“Thôi được, để anh gặp mẹ em trước, mọi chuyện rõ ràng rồi hẵng nói.” Ngọc Yến thì không để tâm, vẫn cái vẻ vô tư lự.

Dăm ba câu, mọi chuyện được quyết định, Ngọc Yến nhanh chóng về phòng, để lại một mình tôi trong phòng rối bời.

Nghỉ ngơi thêm một lúc, ba gõ cửa phòng gọi tôi đi ăn.

“Ba mẹ cứ đi trước đi, con có chút việc, lát nữa con qua sau.” Tôi còn phải đợi để lát nữa “tình cờ” gặp Ngọc Yến chứ.

“Việc gì thế?” Ba dĩ nhiên không thể ngờ tôi có việc gì được.

“Aiya, ba đừng quan tâm, con tới ngay thôi.”

Ba cười lắc đầu rồi đi.

Tôi thì đợi thêm một lúc, chờ tin nhắn của Ngọc Yến, sửa sang lại đầu tóc một chút, nhìn chàng trai có chút đẹp mã trong gương, rồi mới xuất phát.

Đi đến cửa khách sạn, đợi thêm một lát, xa xa thấy ba người nhà Ngọc Yến từ trong khách sạn đi ra.

Tiến thêm hai bước nữa, tôi mới làm ra vẻ mặt mừng rỡ chào Ngọc Yến: “Yến, sao em cũng ở đây.”

Ngọc Yến diễn lố: “Trùng hợp quá, anh cũng đến đây chơi à?”

“Đúng vậy.” Tôi cứng đờ người liếc sang bên cạnh, Châu Linh đang tỏ ra hứng thú xem chúng tôi diễn, không nói gì thêm, còn mẹ vợ tương lai bên cạnh thì đang nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Vừa liếc qua mẹ vợ, tim tôi đã đập thót một cái, người phụ nữ đẹp quá, không hề thua kém mẹ tôi chút nào, giữa hai hàng lông mày ẩn hiện nét phong tình của Ngọc Yến và Châu Linh, nhưng ngũ quan lại có vẻ sắc sảo, gọn gàng. Mái tóc uốn lượn sóng lớn lại càng làm tăng thêm vẻ nồng nhiệt cho ngũ quan sắc sảo ấy. Cô mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay và một chiếc váy ngắn ôm mông, đôi chân dài miên man, cả người trông cao hơn mẹ tôi vài phân, ít nhất cũng phải mét bảy trở lên, kết hợp với giày cao gót, trông cô toát ra một khí thế áp đảo.

Liếc một cái không dám nhìn lâu, tôi tiếp tục chào hỏi: “Chị Châu Linh cũng ở đây ạ.” Rồi nhìn về phía mẹ vợ tương lai đã làm tôi kinh ngạc: “Chị này… là chị gái của hai người ạ?”

Bất cứ người phụ nữ có tuổi nào, đặc biệt là những người còn giữ được nét duyên dáng, chỉ cần bạn khen họ trẻ, không ai là không vui. Và nếu bạn có thể khiến họ tin rằng bạn thật sự nghĩ họ trẻ, thì mức độ vui sướng đó còn tăng lên vài bậc.

Mẹ vợ tương lai nghe tôi nói, ánh mắt nghi hoặc chuyển thành ý cười, khóe miệng nhếch lên, dáng vẻ định nói gì đó lại thôi, thay vào đó là cười tủm tỉm nhìn Ngọc Yến.

Châu Linh bên cạnh bật cười thành tiếng, còn Ngọc Yến thì lườm tôi một cái đầy bực bội: “Anh nói bậy gì thế? Đây là mẹ em, Mẹ em tên Thanh Nga”

“Á?” Tôi tỏ ra có chút không thể tin được, nhìn mẹ vợ ngập ngừng nói: “Cô ạ?”

Lúc này tôi mới nhìn kỹ lại người phụ nữ xinh đẹp đã làm tôi kinh ngạc này, khí thế rất mạnh mẽ, trông có vẻ là một người quyết đoán, chỉ có nốt ruồi lệ ở khóe mắt đã tăng thêm một phần gần gũi cho ngũ quan sắc sảo ấy. Cả người trông thật sự rất trẻ, cảm giác chỉ khoảng ba mươi mấy tuổi, đúng là thời điểm quyến rũ nhất của phụ nữ.

Mẹ vợ cười tủm tỉm nhìn tôi: “Cháu tên là Thế Phong phải không, cô đã xem ảnh của cháu rồi, con Yến nó hay nhắc đến cháu lắm.”

Tôi có vẻ hơi lúng túng: “Thưa cô, cháu xin lỗi, cháu không ngờ…”

“Sao, con Yến nó không nói với cháu là nhà cô đi chơi cùng à?” Ý tứ là, mấy cái trò mèo của các con thì đừng có giả vờ nữa, tình cờ hay không tình cờ gì, chắc chắn đã liên lạc với nhau trước rồi.

Nghe vậy lòng tôi hơi hoảng, nhưng thấy mẹ vợ tương lai cũng không có vẻ gì là tức giận, nên tôi thú thật: “Em ấy có nói ạ, nhưng cháu thấy cô trẻ quá, có chút không dám tin, cháu còn tưởng em ấy trêu cháu.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuyen-du-lich-cung-me
Chuyến Du Lịch Cùng Mẹ – Loạn Luân
Tháng 6 8, 2022
nhung-co-gai-them-du-2
Những Cô Gái Thèm ĐỤ 2
Tháng 11 18, 2024
di-nang
Dị Năng – Truyện Người Lớn Siêu Phẩm
Tháng 6 9, 2022
Chuyện tình húp sò_truyencogiaothao.info
Chuyện tình húp sò
Tháng 9 2, 2025

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây