Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

MẸ YÊU ĐỪNG CHẠY - Chương 67

  1. Home
  2. MẸ YÊU ĐỪNG CHẠY
  3. Chương 67
Prev
Next

Chương 67: Ngọc Yến Giả Làm Thanh Nga

Rốt cuộc thì cô Thanh Nga vẫn không nhận lời mời của ba mẹ tôi, cô bảo đợi khi nào có ba của Ngọc Yến thì gặp mặt sau, nhờ tôi nói lại một tiếng xin lỗi.

Tôi cũng không rõ trong đó có uẩn khúc gì, chỉ đành dắt Ngọc Yến về ăn cơm với ba mẹ.

Mẹ tôi đã gặp Ngọc Yến hồi đi họp phụ huynh rồi, lúc trước còn nhắc tên em ấy khi khuyên tôi yêu đương, nên giờ gặp lại cũng không có gì lạ lẫm, chỉ nhẹ nhàng bắt chuyện với Ngọc Yến.

Ngọc Yến bình thường bá cháy bọ chét là thế, mà trước mặt mẹ tôi lại có vẻ hơi khép nép. Mãi đến khi ăn xong, tôi và em đi riêng, em mới quay lại cái tính xởi lởi của mình. Trước khi đi, mẹ dặn tôi tối nay phải đi chơi với Ngọc Yến cho đàng hoàng, tôi liếc mẹ một cái, thấy mẹ vẫn cười như thường, không có vẻ gì là không vui, lòng cũng yên tâm phần nào.

“Tiếc thật.” Ngọc Yến lắc đầu.

“Tiếc cái gì?” Tôi ngớ người trước câu nói không đầu không đuôi.

“Mẹ anh xinh thế, mà sao anh chả được hưởng tí gen trội nào vậy?” Ngọc Yến cười toe toét.

“Bậy nào, anh không đẹp trai à?” Tôi vênh mặt lên hỏi.

Ngọc Yến ngắm nghía tôi một lượt: “Nói thật nhé, hồi trước em thấy anh cũng tàm tạm, nom cũng đẹp trai. Hôm nay gặp ba mẹ anh rồi mới biết anh đúng là sản phẩm lỗi của tạo hóa.”

“Xí” Tôi lười đôi co, chủ yếu là vì không cãi lại được, chỉ đành làm ra vẻ khinh khỉnh không thèm chấp.

Ngọc Yến đột nhiên lại tỏ vẻ vỡ lẽ: “Thảo nào”

“Thảo nào cái gì? Sao hôm nay em nói chuyện cứ đầu cua tai nheo thế.” Tôi hơi bực.

“Thảo nào anh lại có ý đồ với mẹ mình.” Ngọc Yến nhìn tôi với vẻ mặt thấu tỏ sự đời.

“Khụ khụ” Tôi hơi sượng trân, ho khan hai tiếng: “Chuyện quá khứ rồi, hồi trẻ người non dạ, em cứ nhắc lại làm gì.”

“Hứ, biến thái còn dám ngụy biện?”

“Ủa em này, chuyện này anh cũng thú nhận với em rồi, đâu phải để em lôi ra chế giễu anh.” Tôi tức đến đỏ mặt, chủ yếu là sợ Ngọc Yến cứ bám riết không tha.

“Đồ dê xồm.” Ngọc Yến cũng không đào sâu thêm, chuyển chủ đề: “Mà không ngờ luôn, mẹ anh vừa xinh vừa hiền, không như mẹ em, dữ như bà chằn.”

“Mẹ em tính cũng được mà, có thấy dữ chỗ nào đâu.” Theo tôi quan sát, mẹ vợ tương lai chắc thuộc tuýp người nhiệt tình, vui vẻ.

“Hứ, mẹ em không có ở đây, không cần phải nịnh bợ thế đâu.” Ngọc Yến khinh bỉ tôi.

“Anh nịnh bợ chẳng phải vì muốn tạo hình tượng tốt trong lòng mẹ em, để em không khó xử ở giữa hay sao. Đúng là làm ơn mắc oán.”

Ngọc Yến không chịu thua: “Hứ, đồ dê xồm, ai biết anh có ý đồ gì với mẹ em không, có thấy anh tốt với em thế đâu.”

Câu nói vô tình của Ngọc Yến suýt làm tôi đứng hình, đành chữa ngượng: “Em nói bậy gì thế, cô là người lớn, lấy lòng một chút là chuyện bình thường mà.”

Ngọc Yến thấy bộ dạng lúng túng của tôi, nghi ngờ liếc tôi một cái: “Mà mẹ em cũng xinh lắm đấy.” Nói rồi, em lại ngắm nghía dáng người của mình: “Dáng cũng ngon hơn em nhiều. Anh có thật sự đang có suy nghĩ bẩn thỉu gì không đấy?”

“Đừng nói bậy.” Ngọc Yến hiểu tôi mà, biết tôi không có sức chống cự với gái đẹp, nên tôi nhất thời không tìm được lý do gì để phản bác, chỉ có thể cãi lại một câu yếu ớt.

“Ha, em biết ngay mà Hôm nay anh chụp ảnh cho mẹ em còn hăng hái hơn chụp cho em.” Ánh mắt Ngọc Yến rực lửa nhìn tôi chằm chằm, như thể đang nhìn một tội đồ không thể dung thứ.

“Anh không có, đừng nói bậy, cẩn thận anh kiện em tội phỉ báng đấy, mau tới đây coi nè, cô ấy phỉ báng tôi nè,” Tôi cãi không lại, đành học theo phim “Thám Tử Phố Tàu” mà pha trò.

“Thật không?” Ngọc Yến không hề bị lung lay.

“Tất nhiên.” Tôi cũng kiên trì tới cùng.

Ngọc Yến đảo mắt một vòng, ghé sát vào tai tôi, bắt chước giọng mẹ mình thủ thỉ: “Thế Phong, vào phòng chụp riêng cho cô nhé, được không em?”

Nói thật, Ngọc Yến bắt chước khá giống, hoặc có thể nói tính cách hai người vốn đã có nét tương đồng, ngược lại tính cách của Châu Linh lại hoàn toàn khác, không biết có phải giống ba không. Thế là, con cặc của tôi đã đáng xấu hổ mà cương lên.

Ngọc Yến vốn đã để ý phản ứng của tôi, nên tất nhiên là phát hiện ra con cặc đang hơi ngóc đầu dậy của tôi, vẻ mặt như bắt gian tại trận: “Ồ… Anh còn bảo không có…”

“Chỉ là anh lâu rồi chưa làm chuyện đó, hơi nhớ em thôi, em nghĩ đi đâu thế.” Tôi vẫn cố chấp cãi cùn.

Thú nhận có ý đồ với mẹ là để thăm dò Ngọc Yến, tiện thể xem sau này có cơ hội gì không… Còn mẹ vợ, tôi có chiếm được tí hời nào đâu, mắc gì phải thừa nhận.

Thấy tôi không chịu nhận, Ngọc Yến cũng chẳng làm gì được tôi, liếc tôi hai cái, rồi đột nhiên cười gian xảo: “Anh không phải thích vớ da à? Hay để em lén lấy đôi vớ mẹ em mặc hôm nay cho anh nhé.”

Đù má Tôi cương cứng, cương lắm luôn. Nuốt ực nước bọt do hormone tiết ra, tôi do dự mở miệng: “Không không hay lắm đâu.”

Vừa dứt lời, tôi chỉ muốn tự tát cho mình một cái, sập bẫy rồi. Sắc đẹp làm mờ con mắt, tôi đã mắc bẫy của con ranh Ngọc Yến này.

Quả nhiên, Ngọc Yến nhìn tôi với nụ cười nửa miệng: “Không hay à? Em thấy hay mà. Anh đúng là đồ biến thái!”

“Yến ơi, em biết anh mà.”

Ngọc Yến vẫn giữ nụ cười nửa miệng, im lặng nhìn tôi diễn như chị Châu Linh thường ngày.

“Trọng tâm không phải là cô, chủ yếu là cái món vớ da ấy, anh thật sự không thể từ chối được.”

Ngọc Yến cười khẩy, không tin nửa lời.

“Thôi được rồi, anh là đồ biến thái, em muốn làm gì thì làm.” Tôi tuyệt vọng, chuẩn bị buông xuôi.

“Đồ biến thái chết tiệt.” Ngọc Yến nở nụ cười chiến thắng.

“Ừ.” Tôi đáp lại một cách yếu ớt.

“Đồ biến thái thối tha.” Ngọc Yến hiếm khi thấy tôi chịu trận như vậy, đắc ý vô cùng, thừa thắng xông lên.

“Ừ.”

“Đồ đại biến thái.”

“Ừ”

“Đồ lưu manh.”

…

“Này, có ý nghĩ một chút thôi mà, cần gì phải chửi mãi thế, anh là một người đàn ông bình thường, cô xinh đẹp như vậy, không có ý nghĩ mới là không bình thường chứ, lại chẳng có hành động gì, anh rất tôn trọng cô mà.” Đã chửi gần mấy phút rồi.

“Hứ, em muốn ăn kem.” Ngọc Yến chắc cũng chửi mệt rồi.

“Tuân lệnh, ngài chờ chút.” Tôi lon ton chạy đi mua hai que kem, coi như chuyện này cho qua.

Tối nay phải đi chơi với Ngọc Yến, không thể về với mẹ được, nghĩ đến cảnh mẹ lủi thủi một mình trong phòng, tôi lại thấy hơi xót, nhưng biết làm sao được, bên Ngọc Yến cũng không thể bỏ đi như vậy.

Dạo một vòng quanh hồ với Ngọc Yến, cảnh đẹp hữu tình cộng với những lời đường mật, Ngọc Yến nhanh chóng mềm lòng. Lần cuối làm chuyện ấy cũng đã khoảng một tháng, cộng thêm những lời trêu ghẹo trên Zalo, con nhỏ háo sắc này cũng không nhịn được mà thèm thuồng.

Hôn hít nhau một lúc bên hồ, tôi đang định mời em về phòng mình thì điện thoại của Ngọc Yến reo.

Là mẹ của Ngọc Yến gọi đến, rõ ràng là em đi chơi lâu quá, cô vẫn có chút không yên tâm, gọi điện giục em về.

Ngọc Yến cúp máy, đỏ mặt thì thầm vào tai tôi: “Tối em qua.”

Lúc này tôi cũng bị trêu chọc đến mức nửa vời, càng không nỡ từ chối lời đề nghị dâng tận miệng của Ngọc Yến, dục tâm trỗi dậy, tôi cũng thì thầm vào tai em: “Mặc vớ da nhé.”

Tôi không nói rõ là mặc vớ của ai, nhưng Ngọc Yến đương nhiên hiểu, ánh mắt ngập tràn ham muốn nhìn tôi: “Anh muốn thật à?”

“Là em tự nói đấy.” Con cặc của tôi cọ nhẹ vào lồn của Ngọc Yến qua hai lớp quần.

Ngọc Yến lườm yêu tôi một cái, tôi đáp lại bằng một nụ hôn nồng cháy.

Quấn quýt thêm một lúc, tôi đưa Ngọc Yến về. Lúc mở cửa, tôi thấy cô Thanh Nga vẫn mặc bộ đồ ban ngày, đôi chân dài thon thả trong lớp vớ da màu da người đi đôi dép lê của khách sạn, đôi chân đẹp trông vô cùng quyến rũ. Nghĩ đến việc lát nữa đôi vớ này sẽ thuộc về mình, con cặc chưa kịp xìu của tôi lại giật lên từng hồi.

Chào tạm biệt rồi về phòng, tôi qua phòng ba mẹ xem thử, ba hôm nay chắc không đi câu cá, đang ngồi chơi điện thoại với mẹ trong phòng. Thấy còn sớm, Ngọc Yến chưa qua ngay được, tôi cũng ngồi lại nói chuyện với họ một lúc, chủ đề đương nhiên không thể thiếu Ngọc Yến. Họ đều khá hài lòng về em, tuy trông hơi giống con trai nhưng được cái xinh đẹp, tính tình lại tốt, rất dễ mến.

Trong lúc nói chuyện, tôi mấy lần quan sát sắc mặt mẹ, không thấy mẹ có gì không vui, tôi cũng không chắc mẹ có ghen không, đành mặc kệ vậy.

Nói chuyện một lúc, tôi về phòng, vừa chơi điện thoại vừa lặng lẽ chờ Ngọc Yến đến.

Khoảng nửa đêm, tiếng gõ cửa vang lên.

Mở cửa ra, trong một thoáng, tôi cứ ngỡ mẹ vợ tương lai đang đứng ngoài cửa thật.

Ngọc Yến mặc bộ váy liền cổ vest mà cô Thanh Nga mặc ban ngày, đôi vớ da mỏng tang như cánh ve sầu bao bọc đôi chân, chỉ có đôi giày thể thao màu trắng là của em. Cộng thêm khuôn mặt vốn đã có ba phần giống mẹ, khiến tim tôi đập thình thịch.

Ngọc Yến thong thả bước vào phòng, tiện tay đóng cửa lại: “Thế Phong, nửa đêm gọi cô qua đây có chuyện gì không em?”

“Em đúng là con yêu nữ.” Tôi không chịu nổi sự trêu chọc của Ngọc Yến, ôm chầm lấy cô nàng Ngọc Yến trông giống hệt mẹ vợ tương lai trước mặt mà sờ soạng khắp người.

“Thế Phong, em làm gì vậy, không được đối xử với cô như thế.” Ngọc Yến giả vờ hoảng hốt đẩy tôi ra, nhưng nụ cười nơi khóe mắt lại không sao giấu được.

“Ngọc Yến, em nhập vai nghiện rồi phải không?” Tôi hơi bất lực, chủ yếu là vì nụ cười trêu chọc ở khóe mắt Ngọc Yến khiến tôi không thể nhập tâm được.

“Tên cô là Thanh Nga nhé, Yến nó ngủ rồi.” Ngọc Yến cười tủm tỉm tiếp tục vai diễn.

Thanh Nga, đây là lần đầu tôi biết tên mẹ vợ tương lai, nghe cũng hay, xứng với khuôn mặt đã làm tôi kinh ngạc.

“Sao em mặc cả đồ của mẹ em qua đây, không sợ bị phát hiện à?” Thật lòng mà nói, tôi hơi lo. Không phải tôi do dự, mà là chuyện này nếu bị phát hiện thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

“Yên tâm, mẹ em ngủ say như chết ấy, không sao đâu.” Ngọc Yến cuối cùng cũng trở lại bình thường.

“Không phải mẹ em ngủ phòng khác sao? Sao em lấy được quần áo?” Tôi vẫn hơi lo.

“Biết anh ở đây nên mẹ kéo em ngủ chung, mẹ em bình thường ngủ say lắm, em lén mặc đồ qua đây thôi.” Ngọc Yến tỏ ra rất phấn khích.

Nghe đến đây, tôi cũng yên tâm phần nào, nhìn Ngọc Yến trước mắt, ánh mắt dừng lại trên đôi vớ siêu mỏng dán chặt vào chân em, không khỏi nuốt nước bọt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ky-uc
Ký Ức
Tháng 7 3, 2022
ben-go
Bến Gỗ
Tháng 4 13, 2023
Thế Giới Cuồng Dâm
Thế Giới Cuồng Dâm
Tháng 10 25, 2024
chi-oi
Chị ơi.(ll)
Tháng 3 15, 2024

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây