MẸ YÊU ĐỪNG CHẠY - Chương 69
Chương 69: Tặng mẹ Trứng rung
Mấy ngày sau đó, tôi cứ quấn quýt bên Ngọc Yến, lén lút bên mẹ, cuộc sống trôi qua thật là thi vị. Điều duy nhất đáng tiếc là buổi tối không có thời gian ở bên mẹ, khiến tôi chỉ biết nhìn vẻ đẹp vô biên của mẹ mà bốc hoả. May mà cuối cùng cũng được về nhà. Tuy hai ngày qua không có tiếp xúc gì thực chất với mẹ, nhưng cách đối xử lại ngày càng trở nên tự nhiên hơn.
Ba thì chơi quên trời quên đất, chẳng muốn về chút nào, nhưng công ty đã sắp xếp lịch công tác cho ba rồi, giục hai ngày liền, không thể trì hoãn được nữa.
Sáng ngày thứ hai sau khi về nhà.
Lúc tôi thức dậy, ba đã thu dọn hành lý xong xuôi. Mẹ hiếm hoi lắm mới chuẩn bị bữa sáng cho ba, chứ ngày thường ngoài cuối tuần ra, tôi gần như không bao giờ thấy mẹ làm bữa sáng.
“Hôm nay sao dậy sớm thế?” Ba thấy tôi dậy, có chút ngạc nhiên. Ở nhà tôi nổi tiếng là một con sâu ngủ.
Còn vì lý do gì nữa chứ, vừa nghĩ đến hôm nay bắt đầu là thế giới hai người của tôi và mẹ, tôi đương nhiên là vô cùng phấn khích… Tôi cười nói: “Còn vì lý do gì nữa chứ, vừa nghĩ đến hôm nay ba phải đi công tác, con đương nhiên phải tiễn ba một đoạn chứ.”
Ba cười dặn dò: “Ba không có ở nhà, con đừng có chơi quên trời quên đất. Tuy lần này thi tốt, nhưng cũng đừng quên làm bài tập.”
Ba đã biết tôi thi được trong top 50, và sau khi tôi khóc lóc kể khổ, ba đã vung tay hào phóng thưởng cho tôi hai triệu, làm đầy lại cái kho bạc nhỏ bé đang cạn kiệt của tôi.
Hai triệu này đối với tôi quả là cơn mưa đúng lúc, mới nhận được hôm sau đã tiêu gần hết. Còn tiêu vào đâu ư… hừm… lát nhận hàng là biết liền.
“Vâng vâng, học tập tốt, lao động tốt, rạng danh tổ tiên, vẻ vang đất nước.” Tôi gật đầu lia lịa.
Ba cười mắng một tiếng: “Thằng ôn con này”
Mẹ mặc bộ đồ ngủ, bộ đồ ngủ mềm mại ôm sát những đường cong quyến rũ trên cơ thể, nhìn mà tôi thấy rạo rực. Mẹ bưng một bát mì đặt trước mặt ba: “Ăn nhanh đi, lát nữa trễ không kịp máy bay.”
Ba nhìn đồng hồ, cũng không nói nhiều với tôi nữa. Mẹ nhìn tôi: “Lát mẹ đi tiễn ba con, không có nấu mì cho con đâu, rửa mặt xong tự xuống lầu ăn đi.”
Chủ yếu là vì ngày thường tôi ở nhà rất ít khi dậy nổi để ăn sáng, tôi cũng không giận, cười nói: “Mẹ chỉ có mình con là con trai thôi đấy. Có ghét con đến mấy cũng không đến nỗi không cho ăn cơm chứ.”
Mẹ lườm tôi một cái, ẩn chứa vô vàn tình ý: “Bớt dẻo mồm với mẹ, chưa cho mày ăn no à?”
Tôi có cảm giác như mẹ đang có ý gì đó. Sáng sớm vốn đã hừng hực lửa, nghe câu này còn chịu sao nổi, liền cười nói: “Vâng vâng vâng, đội ơn mẫu hậu đại nhân.”
Nói xong, tôi đi đến sau lưng mẹ, ở chỗ ba không nhìn thấy, nhẹ nhàng vỗ một cái vào cặp mông căng tròn của mẹ.
Mẹ cảm nhận được cặp mông bị tấn công, ngại vì có ba ở đó, quay đầu lườm tôi một cái, vẻ mặt vừa bất an vừa có ba phần quyến rũ, vừa hoảng sợ vừa có ba phần cảnh cáo, đẹp không sao tả xiết.
Tôi đưa tay lên mũi ngửi, nhìn mẹ cười nói: “Cái gì mà thơm thế nhỉ”
“Cái gì thơm?” Ba nghe thấy lời tôi, quay đầu lại.
Tôi thuận thế đưa tay lên sờ mũi: “Không biết nữa, hình như con ngửi thấy mùi thịt, làm con thèm quá.”
Ba hít hít mũi, không thấy gì, cười nói: “Làm gì có mùi thịt nào, mì thì thơm đấy, ba thấy con đói mờ mắt rồi.”
Mẹ đã ngồi xuống bàn, mặt không có chút gì khác thường: “Đừng có nói nhảm nữa, ăn nhanh đi.”
Tôi lặng lẽ cười một tiếng, lúc này mới vào trong rửa mặt.
Rửa mặt xong, ba mẹ đã ăn sáng xong. Tôi nói chuyện phiếm với ba vài câu, liền thấy mẹ thay đồ xong đi ra, tôi không khỏi sáng mắt lên.
Hôm nay mẹ lại mặc chiếc sườn xám màu hồng nhạt mà chúng tôi cùng nhau mua. Chiếc sườn xám bó sát tôn lên vóc dáng hoàn hảo của mẹ, dưới tà áo là một đôi vớ da mỏng manh ôm lấy đôi chân, tăng thêm vài phần quyến rũ trong vẻ đẹp vừa ma mị vừa thanh lịch của mẹ.
“Vợ ơi, hôm nay đẹp quá.” Ba cũng sáng mắt lên.
“Mẹ không phải lúc nào cũng đẹp sao ạ?” Tôi hỏi với vẻ mặt ngây thơ.
“Đúng đúng đúng, mẹ con lúc nào cũng đẹp.” Ba cười ha hả.
Mẹ cười duyên nói: “Hai ba con bớt nịnh đi.”
“Em mua bộ đồ này khi nào vậy, anh chưa thấy bao giờ?” Tôi có cảm giác ba hơi ghen.
“Lần trước đi dạo phố với Thế Phong, con trai em bảo đẹp lắm, mà em chưa mặc bao giờ.” Mẹ rõ ràng cũng nhận ra tâm tư của ba, liền giải thích một cách tự nhiên.
Ba nhẹ nhõm cười: “Mắt thẩm mỹ của con trai cũng không tồi nhỉ.”
“Thôi được rồi, đi nhanh lên.” Mẹ đi đến tủ giày, thay một đôi giày cao gót màu be.
Có ba ở bên cạnh, tôi không dám nhìn nhiều, chỉ liếc qua cảnh bàn chân mang vớ da của mẹ đi vào đôi giày cao gót. Dù vậy, cũng đủ làm cho tôi, người vốn đã hừng hực lửa, tim đập rộn ràng.
Vào ngày ba đi công tác, mẹ lại ăn mặc quyến rũ như vậy, ý tứ trong đó không cần nói cũng biết. Hiếm có hơn là mẹ còn chủ động mang vớ da, xem ra, lời nói của tôi mẹ đã nghe lọt tai rồi.
Mãi đến khi ba mẹ ra khỏi cửa, tôi vẫn còn đang thưởng thức lại hình ảnh của mẹ hôm nay, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Xuống lầu ăn sáng, lại lấy mấy gói hàng, tôi vội vã trở về phòng ngủ. Kéo rèm cửa, bật đèn, tôi lúc này mới vui vẻ bắt đầu mở gói hàng.
Trứng rung điều khiển từ xa, nút bịt lỗ đít đuôi cáo, cặc điện, đủ loại vớ da, dụng cụ BDSM… đó chính là nơi hai triệu đồng ba thưởng cho tôi đã đi về.
Tôi dùng nước sôi trụng qua các loại dụng cụ, lau khô rồi cất kỹ trong tủ quần áo. Sau đó tôi yên tâm chờ mẹ về. Như đã nói trước, chìa khóa phòng tôi chỉ có mình tôi có, nên tôi không lo những thứ này bị ba phát hiện. Còn mẹ ư, chẳng phải là muốn mẹ phát hiện sao? Thời gian lúc này trôi qua thật chậm chạp, ngay cả mấy em gái xinh đẹp trên TikTok cũng không còn thu hút được sự chú ý của tôi nữa. Lòng như có lửa đốt, cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng mở cửa ở phòng khách.
“Mẹ, về rồi ạ?” Tôi cố nén sự xao động trong lòng, chào hỏi như bình thường.
“Ừ, con không ra ngoài chơi à?” Mẹ cũng như bình thường, không thấy có gì khác lạ.
“Con không phải đang ở nhà đợi mẹ sao?”
“Đợi mẹ làm gì.” Mẹ biết rõ còn cố hỏi, thay dép lê, ngồi xuống ghế sofa, hai chân đẹp mang vớ vắt chéo lên bàn trà.
“Đi lễ hội truyện tranh với con.” Tôi cười hi hi.
“Lễ hội truyện tranh?” Mẹ có chút ngạc nhiên: “Sao tự dưng lại muốn đi lễ hội truyện tranh? Con còn hứng thú với mấy cái này à?”
Mẹ dù sao cũng là giảng viên đại học, tiếp xúc với giới trẻ khá nhiều, nên không lạ gì với lễ hội truyện tranh.
“Đùa chứ, wibu chúa đây.” Tôi cười ha ha.
Thật ra tôi chỉ xem qua vài bộ anime, độ wibu không cao lắm, nên hôm nay muốn đi nâng cao trình độ. Dĩ nhiên, mục đích chính vẫn là đi chơi với mẹ một chuyến. Còn tại sao lại chọn lễ hội truyện tranh, ờm chủ yếu là vì lễ hội ở trong nhà, khá mát mẻ.
“Có gì vui đâu? Không muốn đi.” Mẹ vươn vai, duỗi người, tỏ vẻ không mấy hứng thú.
“Mẫu hậu đại nhân, không được đâu nhé, hôm nay phải nghe lời con.” Tôi cười, ngày mà mẹ đã hứa với tôi đã đến.
Mẹ nghe vậy, đôi mắt đẹp long lanh nhìn tôi: “Chỉ hôm nay thôi?”
“Chỉ hôm nay!” Tôi khẳng định.
“Chỉ đi một cái lễ hội truyện tranh thôi à?” Mẹ có ý ám chỉ.
“Thời gian còn sớm mà” Tôi cũng ám chỉ lại.
“Thôi được rồi” Mẹ thu lại đôi chân đẹp mang vớ trên bàn trà, cuộn người nằm nghiêng trên sofa, lấy điện thoại ra bắt đầu lướt phim.
Dưới chiếc sườn xám màu hồng nhạt, đôi vớ da màu da người bí ẩn mờ ảo, làm cho đôi chân vắt chéo của mẹ trông vô cùng quyến rũ. Tôi lại gần, nắm lấy bàn chân mang vớ của mẹ không chịu buông.
“Nhột” Mẹ lườm yêu tôi một cái.
“Mẹ cứ chơi đi, đừng để ý đến con.” Tôi mặc kệ mẹ, từ chân mẹ từ từ vuốt ve lên, qua bắp chân, trượt một đường đến má trong đùi.
Mẹ lườm tôi một cái, tự mình chơi điện thoại không nói gì nữa.
Móng tay nhẹ nhàng lướt qua má trong đùi mẹ, qua lớp vớ mỏng, khiêu khích lớp thịt mềm gần mu lồn của mẹ.
Mẹ vẫn không để ý đến tôi, chỉ có những ngón chân trong vớ không tự chủ được mà co lại.
Một tay tôi dần dần đến gần mu lồn của mẹ ẩn dưới chiếc sườn xám, tay kia tiếp tục mân mê bàn chân mang vớ của mẹ, ngón tay qua lớp cảm giác như giấy nhám, luồn vào kẽ chân mang vớ của mẹ.
Ngón tay đến gần lồn đẹp của mẹ cũng không vội, lúc nhẹ lúc chậm, thỉnh thoảng lại lướt qua khe rãnh bí ẩn đó, thỉnh thoảng lại làm mẹ khẽ run lên.
“Mẫu hậu đại nhân, con mới mua một món đồ chơi nhỏ, có muốn thử không?” Cái tên gọi “mẫu hậu đại nhân” này thật là kỳ diệu, vừa có sự gần gũi với mẹ, lại vừa có sự trêu chọc về thân phận của mẹ, tôi có chút mê mẩn cái tên gọi này rồi.
“Thứ gì?” Mẹ nhúc nhích đôi chân vắt chéo, sắc mặt nhuốm hai phần quyến rũ.
Tôi cười bí hiểm, trở về phòng, lấy ra quả trứng rung điều khiển từ xa.
Tôi đã muốn lấy nó ra từ lâu, nhưng chuyện này luôn phải xem không khí. Không thể nào mẹ vừa về, tôi đã khô khốc vứt ra quả trứng rung nói, mẹ, đặt trứng rung vào quần lót, đi lễ hội truyện tranh với con. Như vậy vừa khô khan, vừa không có tình thú, lại có vẻ đột ngột, lỡ mẹ không đồng ý, chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao? Nhưng lúc này lấy ra thì không có vấn đề gì, mẹ đã có mấy phần động tình, lúc này lấy ra, nó chỉ là một món đồ chơi nhỏ tăng thêm tình thú, thậm chí không cần hỏi, mẹ hoàn toàn không có lý do để từ chối. Nhiều chuyện là như vậy, muốn đạt được mục đích, không thể lúc nào cũng mong một bước đến nơi.
Quả nhiên, mẹ thấy quả trứng rung trong tay tôi, trong mắt chỉ lóe lên vẻ tò mò, không nói nhiều, chỉ giả vờ không quan tâm tiếp tục chơi cái điện thoại không biết đang chiếu cái gì.
Tôi cũng không nói gì, ngồi xuống bên cạnh mẹ, bật chế độ rung cho quả trứng, nhẹ nhàng áp nó vào má trong đùi mẹ, rồi vẽ vòng tròn trượt lên, cuối cùng dừng lại ở mu lồn của mẹ.
“Ừm hử…” Mẹ khẽ rên rất nhỏ.
“Sướng không? Mẫu hậu đại nhân” Tôi mắt đầy tò mò, tôi thật sự không biết cảm giác đó như thế nào, chỉ thấy trong tiểu thuyết, đây là lần đầu tôi dùng.
“Đồ dê con” Mẹ không chịu trả lời, chỉ cắn môi khẽ mắng một câu.
“Sướng hay không sướng ạ?” Tôi kiên trì hỏi dồn.
“Ừm”
“Vậy mẹ tự cầm đi.” Tôi kéo tay mẹ, rồi đặt quả trứng rung vào tay mẹ, lại ấn bàn tay mềm mại không xương của mẹ lên mu lồn, rảnh tay ra, lại bắt đầu mân mê bàn chân mang vớ của mẹ.
Vòm chân mẹ cong lên, làm cho đôi vớ da màu da người căng ra rất đẹp. Tôi mân mê một lúc, không nhịn được cúi xuống, liếm láp bàn chân mang vớ của mẹ.
Lưỡi quấn lấy những ngón chân trong veo của mẹ, trên những ngón chân trắng nõn điểm xuyết màu sơn móng tay đỏ hồng, qua lớp vớ da màu da người, hiện ra một vẻ đẹp mờ ảo kỳ lạ.
Trên lớp vớ mỏng ở đầu ngón chân mẹ nhanh chóng để lại một vệt nước bọt, rồi lưỡi tôi lại di chuyển đến lòng bàn chân mẹ, dứt khoát nâng chân đẹp của mẹ lên, đặt cả bàn chân mang vớ của mẹ lên mặt tôi, vừa liếm láp, vừa cọ xát.
Lúc này mẹ không còn thấy nhột nữa, có lẽ cái nhột ở lòng bàn chân không bằng cái ngứa ở lồn. Bàn chân đẹp mang vớ hơi cong cọ xát trên mặt tôi, bàn tay đẹp cầm trứng rung luồn vào trong chiếc sườn xám, ấn vào nút không ngừng xoay tròn.
Thấy cảnh này, tôi không khỏi rảnh ra một tay, tăng thêm một nấc rung cho quả trứng.
“Ha…” Mẹ khàn giọng khẽ rên, người mềm nhũn mê ly.
Chơi một lúc, tôi đặt bàn chân mang vớ của mẹ xuống, nói với mẹ đang có vẻ nhập tâm: “Mẫu hậu đại nhân, cởi quần lót ra.”
“Hả?” Mẹ như tỉnh mộng, một đôi mắt đẹp chớp chớp nhìn tôi.
“Con nói, cởi quần lót ra.”
“Ồ” Mẹ lưu luyến đặt quả trứng rung trong tay xuống, rồi nhấc mông lên, hai tay vén tà sườn xám lên, móc vào mép vớ kéo xuống, trước tiên cởi vớ ra, sau đó mới lại cởi quần lót, để lộ ra cái lồn đẹp không lông ướt át róc rách.