NHẬT KÝ NUÔI DƯỠNG CHỦ NHÂN - 24. Sốt ruột
“Không, không có gì, anh đẹp thôi…”
Lời nói của cô run rẩy rõ ràng như vậy, có lẽ chỉ có người nào đó tự mình bịt tai trộm chuông mới không hiểu.
Ôn Quân Trúc đứng dậy đi về phía Kiều Vận Chỉ, một tay chống trên bàn cô, tay kia chống vào lưng ghế, hoàn toàn giam cô vào lòng mình. Gương mặt tuấn tú của anh từ từ tới gần cô.
Anh vừa mới tắm xong, trên người mang theo mùi sữa tắm thanh mát, ngoài ra còn có thể thoang thoảng ngửi thấy một chút mùi gỗ đàn hương. Cho dù chỉ mặc bộ đồ ngủ đơn giản cũng không che giấu được khí chất anh đang tỏa ra lúc này.
Ngoại trừ lần đầu tiên hai người đều say rượu, Ôn Quân Trúc luôn ôn văn nho nhã, dù là trong cuộc sống hay trên giường.
Nhưng sáng nay và hiện tại, trên người anh lại xuất hiện cái khí chất nguy hiểm đã lâu không thấy, làm cô mê muội không thôi.
Khi Ôn Quân Trúc cúi người áp về phía cô, ánh mắt vô tình lướt qua màn hình máy tính của cô.
Tiêu đề lớn chình ình viết, chưa đặt tên (BDSM).
Cho dù chưa từng tiếp xúc BDSM, Ôn Quân Trúc ít nhiều cũng đã nghe nói qua đó là cái gì.
Anh cúi xuống hôn cô, một bên phân tâm lướt nhìn màn hình máy tính, đánh giá nội dung bên trên. Chỉ thấy phía dưới cùng là từng hàng ký tự loạn xạ, có lẽ là do cô gõ ra khi lén lút nhìn anh lúc đầu, lướt lên trên nữa thì là phần kết của truyện.
Anh gầm nhẹ một tiếng, bắn ra trong cơ thể cô. Tinh dịch nóng bỏng chảy vào vách trong, khiến cô lại hét chói tai và chết ngất đi một lần nữa. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất đi, hình ảnh mờ ảo của anh là thứ cô nhìn thấy. Cô khẽ thì thầm một tiếng, “Chủ nhân…”
Kiều Vận Chỉ chú ý thấy Ôn Quân Trúc phân tâm, theo ánh mắt anh nhìn lên màn hình, bất ngờ phát hiện file cô đang mở là truyện người lớn cô viết buổi chiều. Trong lòng cô kinh hãi, tay phải lén lút sờ xuống phía dưới màn hình.
20 centimet, 10 centimet, sắp chạm tới rồi…
Đúng lúc đầu ngón tay cô chạm tới mép dưới màn hình, chuẩn bị nhấn nút, cổ tay đột nhiên bị một bàn tay khác giữ chặt.
Chủ nhân của bàn tay đó không nghi ngờ gì chính là Ôn Quân Trúc. Kiều Vận Chỉ chột dạ cười một cái với anh, xoay xoay cổ tay muốn thoát ra, nhưng bất đắc dĩ lại bị người đàn ông nắm chặt hơn.
“Quân Trúc, em tắt đi một chút…”
“Không nên giải thích một chút sao?”, Giọng người đàn ông nghe không khác gì mọi khi, nhưng nếu cẩn thận cảm nhận sẽ nhận ra hơi thở nguy hiểm ẩn chứa trong đó.
“Giải, giải thích cái gì?”
Ôn Quân Trúc liếc cô một cái, rồi lại đưa mắt nhìn về phía máy tính, cằm khẽ nhếch, ý tứ không cần nói cũng biết.
“Anh nhớ em viết văn không phải loại hình này mà? Hả?”
Ngón tay anh thon dài giữ chặt cằm cô, cưỡng ép cô đối diện với anh. Kính gọng vàng không biết từ lúc nào đã tháo xuống, đôi mắt phượng híp lại, đầy vẻ xâm lược.
Kiều Vận Chỉ không tự chủ được ngừng thở, ánh mắt dao động sang hai bên, trái tim đập loạn xạ. Chỉ như vậy bị anh nhìn, cô cũng đã ướt, không, chính xác hơn là từ khi bị anh ôm vào lòng.
“Đổi, đổi khẩu vị thôi mà —”
Cô hoàn toàn bị loại hơi thở nguy hiểm này cuốn hút, giống như một con mèo bị bóp chặt sau gáy, toàn bộ lông tơ đều dựng đứng lên. Bản năng động vật mách bảo cô rằng Ôn Quân Trúc lúc này rất nguy hiểm, nhưng cô lại không nỡ thoát ra.
“Vậy tại sao lại sốt ruột muốn tắt đi vậy?”
“Cái… Cái đó, lần đầu tiên viết, viết không hay lắm, ngại để anh nhìn thấy…”
Anh tiếp tục cúi người tới gần Kiều Vận Chỉ, đôi môi hơi lạnh cọ qua vành tai cô, “Nhưng anh muốn nhìn, làm sao bây giờ?”, Hơi thở ấm áp phả vào sau gáy, mấy chữ cuối cùng gần như dán vào tai cô mà nói.
—