NHẬT KÝ NUÔI DƯỠNG CHỦ NHÂN - 69. "Cảm ơn chủ nhân ban thưởng."🤭
Cô vui vẻ muốn ôm lấy Ôn Quân Trúc, nhưng lại nhớ đến mệnh lệnh vừa rồi của người đàn ông, chỉ có thể tiếp tục đứng yên tại chỗ, chờ đợi động tác tiếp theo của anh.
Ôn Quân Trúc cũng không để cô chờ lâu, “Lại đây, ngồi xuống.”
Anh đặt hai tay lên vai Kiều Vận Chỉ, ấn xuống, làm cô ngồi trở lại vị trí vừa rồi.
“À? Không phải muốn tắm rửa sao?”
Kiều Vận Chỉ kinh ngạc ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với ánh mắt đầy suy tư của Ôn Quân Trúc.
Tim cô như bị kích thích, hơi run lên. Chỉ cần bị anh nhìn như vậy, cô như bị điểm huyệt, không tự giác dừng hình ảnh tại chỗ.
Chỉ một ánh mắt hờ hững cũng khiến cô run rẩy cả đầu ngón tay.
Lý do không gì khác, chỉ vì mỗi lần nhìn thấy ánh mắt này… Cô đều sẽ bị chơi thật thê thảm.
Ví dụ như bây giờ.
“Tiểu trên người em, thế nào?”
“…À?”, Kiều Vận Chỉ mất vài giây mới nhận ra những lời này có ý nghĩa gì, sắc mặt cô đỏ bừng, máu lập tức sôi trào.
Kiểu chơi này trong giới mà nói thật ra khá phổ biến, chỉ là Kiều Vận Chỉ chưa từng thử qua. Một mặt là tâm lý không vượt qua được, luôn cảm thấy nước tiểu xối lên người có chút… kỳ quái, được rồi, chính là kỳ quái.
Cô khi giao tiếp với chủ nhân trước đó đã minh xác bày tỏ không chấp nhận kiểu chơi này.
Nhưng hiện tại bị Ôn Quân Trúc hỏi, Kiều Vận Chỉ dao động.
Điều không thể tưởng tượng được là, khi nghĩ đến đối tượng là Ôn Quân Trúc thì… cảm giác bài xích đó gần như biến mất.
Thiên cân trong lòng bắt đầu nghiêng về một bên, dục vọng muốn phục tùng anh trong cuộc giằng co chiếm thế thượng phong, từ từ chìm xuống, lặn sâu đến tận đáy của thiên cân.
Cô im lặng vài giây, lên tiếng rất thấp nhưng kiên định.
“…Tốt.”
“Lại đây, tách chân ra.”
Đầu gối Kiều Vận Chỉ bị người đàn ông dùng chân nhẹ nhàng đẩy một chút, cô co quắp mở chân, hô hấp trở nên gấp gáp.
Thời gian chờ đợi dài lâu một cách lạ thường, cô phải cắn chặt răng mới có thể kiềm chế được đôi chân run rẩy.
Tuy nhiên, điều khiến cô cảm thấy xấu hổ hơn cả là, cô ướt hơn trước rất nhiều, dâm dịch tích tụ nhiều đến mức như giây tiếp theo sẽ rơi xuống.
Hiển nhiên trong tình cảnh như vậy, cô hưng phấn không thôi, cứ thế trần trụi dạng chân, chờ đợi sự ban tặng của anh.
Sau vài hơi thở, một dòng chất lỏng ấm áp tưới lên bụng dưới cô, mang theo mùi tanh nhẹ không nồng đậm, màu vàng nhạt, chảy qua khe xương mu trơn bóng, theo khe thịt rơi xuống mông, cuối cùng chảy vào bồn cầu.
… Đây là chất lỏng chảy ra từ cơ thể Ôn Quân Trúc, hiện tại đang xối lên người cô.
Hô hấp của Kiều Vận Chỉ ngày càng nặng nề, cơ thể run rẩy càng thêm kịch liệt.
Trước đây cô từng nghe bạn bè trong giới nói qua, nước thánh là một loại ban thưởng, chứ không phải một sự sỉ nhục.
Lúc đó nghe đối phương chia sẻ trải nghiệm và tâm trạng của mình, dù đối phương kể sinh động như thật cô vẫn không thể lý giải, thậm chí khó mà tưởng tượng được niềm vui sướng mà đối phương nói đến.
Nhưng hiện tại, cô dường như đã hiểu.
Cảm giác ấm áp từ lớp da bên ngoài thấm sâu vào lòng, thế mà thật sự giống như bạn bè nói, là sự vui sướng và bao la.
Trong suốt quá trình cô không hề mở miệng nói chuyện, an tĩnh cảm nhận độ ấm rơi trên da thịt, nghe tiếng nước bắn ra khi chất lỏng phun lên da cô. Đối với cô lúc này, đó không nghi ngờ gì là tiếng trời.
… Sao mà lại tuyệt vời đến vậy?
Cô chưa từng nghĩ có một ngày mình lại si mê yêu thích chuyện này đến thế, trái tim bị niềm vui sướng bao vây, việc bị anh tiểu lên người, hành động đầy tính tuyên bố chủ quyền này mang lại cho cô một lòng trung thành to lớn.
Chỉ mong giây phút này có thể kéo dài lâu một chút, lâu hơn một chút.
Nhưng có bắt đầu thì luôn có kết thúc, khoảnh khắc xúc cảm biến mất trên da thịt, cô nghe thấy tiếng khóc nức nở của chính mình, truyền đến từ bên tai.
“Cảm ơn chủ nhân ban thưởng.”
—