NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI - Chương 29
Chương 29: Mẹ Con Tâm Sự
Lúc lết thân về nhà, tôi hoàn không biết chuyện phòng mình đã bị mẹ lục soát tổng vệ sinh sạch sẽ. Tới buổi tối, lúc tôi tính móc cái hộp ra để ngắm nghía đồ thì tá hỏa phát hiện cái thùng giấu kỹ dưới gầm giường đã bị ai đó khui ra; bởi vì đồ đạc lỉnh kỉnh bên trong vẫn còn nguyên vẹn không sứt mẻ gì, duy chỉ có bộ áo ngực màu đỏ thẫm Triumph và đôi tất đùi viền ren là không cánh mà bay.
Đầu tôi nảy số cái rụp: chắc chắn là mẹ đã phát hiện ra mấy thứ đồ nhạy cảm này rồi tịch thu mất tiêu rồi; linh cảm mách bảo tôi mười mươi sự thật là như vậy, nhưng ngặt nỗi không có bằng chứng rành rành nên tôi cũng không dám mạnh miệng khẳng định chắc nịch. Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại, cái nhà này ngoại trừ mẹ ra thì làm gì có mống nào khác bén mảng vô phòng tôi, nói chi tới chuyện bới móc khui cái thùng giấy nhét tuốt dưới gầm giường.
Tôi đi tới đi lui lượn qua lượn lại quanh mép giường trong phòng, vắt óc suy nghĩ xem có nên qua phòng mẹ hỏi cho ra nhẽ hay không. Thú thật là tôi rén lắm, nếu đúng là mẹ đã lục ra được ba cái đồ lót gợi tình đó, thì trăm phần trăm tôi sẽ bị tế sống bằng một bài ca cải lương giáo huấn đạo lý; nhưng mà lạ một nỗi, sao mẹ về nhà lại câm như hến không hề hé răng đá động gì tới chuyện này nhỉ?
Cuối cùng tôi quyết định lấy hết can đảm đi sang gõ cửa phòng mẹ.
“Cốc cốc cốc, mẹ ơi mở cửa cho con xíu.”
Tôi đứng tần ngần trước cửa phòng mẹ, tim đập chân run, gõ cửa lách cách.
“Chuyện gì đó Lâm?” Giọng mẹ vọng ra từ sau cánh cửa nghe không lớn lắm, cảm giác có chút gì đó hụt hơi mệt nhọc.
“Mẹ à, con muốn vô phòng hỏi mẹ chuyện này một xíu.”
“Chờ xíu, để mẹ tròng cái áo vô cái đã.”
Đứng chờ đợi một chốc lát, cánh cửa mở ra, mẹ xuất hiện trong bộ áo choàng ngủ lụa màu hồng nhạt dài thướt tha. Xuyên qua lớp áo choàng hé mở, tôi có thể lờ mờ đoán được bên trong mẹ đang mặc bộ đồ lót; thử tưởng tượng nếu bây giờ tôi vươn tay giật bung cái dải dây nịt thắt hờ quanh vòng eo con kiến tuyệt mỹ của mẹ, thì chắc chắn tôi sẽ được chiêm ngưỡng những đường cong hoàn hảo nhất trần đời; nhưng tất nhiên, có cho kẹo tôi cũng không dám làm cái trò tày đình đó.
“Sao đó Lâm? Kiếm mẹ có việc gì?” Sắc mặt mẹ hiện lên chút ửng hồng e thẹn, không biết có phải do dư âm của hơi nóng sau khi tắm xong hay không nữa?
“Dạ không có gì to tát đâu mẹ, con chỉ muốn hỏi là hôm nay mẹ… mẹ có vô dọn phòng con không vậy?”
“Đúng rồi, hôm nay rảnh rỗi mẹ tổng vệ sinh dọn dẹp lại cái nhà xíu. Cái ổ chuột của con dơ hầy mà con có chịu tự thân tự lực thu dọn bao giờ, mẹ mà không ra tay dọn dẹp thì chắc con cứ để nó bề bộn y như cái bãi chiến trường vậy hoài luôn đó.”
Mẹ lúc nào cũng vậy, nói được vài câu là lại bắt đầu chuyển sang chế độ cằn nhằn quở trách tôi.
“Vậy… lúc dọn phòng, mẹ có lấy đi món đồ nào của con không?”
Nghe tôi hỏi cắc cớ, mẹ sững người khựng lại một nhịp.
“Đâu có, con bị mất đồ gì hả?”
“À… dạ không có gì đâu, mẹ ngủ ngon nha.”
Tôi lùi lại, hai bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm tới mức rịn đầy mồ hôi. Rõ ràng rành rành là mẹ đã vô phòng tôi không lấy món đồ gì khác, vậy chứ bộ đồ lót và đôi tất ren tự nhiên bốc hơi đi đâu mất tiêu? Tôi gieo phịch người nằm vật ra giường suy nghĩ miên man, vắt óc cỡ nào cũng không tài nào lý giải nổi sự việc; nhưng mà thôi kệ, nếu mẹ đã khăng khăng nói không đụng tới thì coi như bỏ qua chuyện này đi.
Tôi nằm dài trên giường, đầu óc tự nhiên tua lại hình ảnh mẹ trong chiếc áo choàng ngủ mỏng manh ban nãy; thú tính dâm ô nổi lên, một cơn khao khát xuất tinh đột ngột truyền từ tận dưới hai hòn dái xộc lên não. Tôi quơ lấy cái điện thoại lên lướt tìm đọc mấy bộ truyện sex loạn luân mẹ con, tính quay tay giải tỏa xả tinh một trận cho đã đời rồi mới yên tâm lăn ra ngủ.
Nói thêm một chút về cái sở thích này, kể từ hồi lân la trên mạng quen được mấy người bạn cùng chung sở thích, tôi dần dà cũng tập tành đọc thêm ba cái truyện khiêu dâm, và trong đó rất nhiều tình tiết loạn luân mẹ con làm tôi kích thích vô cùng thỏa mãn. Nhớ lại cái lần đầu tiên làm tôi sung sướng nhất là khi đọc bộ tiểu thuyết “Đôi tất chân trái luân thường đạo lý”, và cũng chính cái bộ truyện này đã gieo rắc vào đầu tôi cái sở thích đam mê tất chân.
Tôi cứ thế nằm ườn trên giường lướt điện thoại đọc truyện sex, cái quần đã bị cởi phăng quăng vất vưởng qua một bên từ đời thuở nào; nửa phần thân dưới của tôi trần truồng lộ thiên tơ hơ ra ngoài không khí. Tôi luôn quan niệm rằng phải lột sạch quần áo vướng víu thì thao tác xóc lọ quay tay mới mượt mà và sướng nhất được. Đang lúc hăng say lướt tìm mãi chưa thấy bộ truyện mẹ con nào ưng ý, thì cánh cửa phòng tôi đột nhiên vang lên những tiếng gõ dồn dập “cốc cốc cốc”.
“Ai đó?” Tôi giật thót mình lên tiếng hỏi, cái điệu bộ giật mình y hệt như đang làm chuyện mờ ám bị bắt quả tang.
“Lâm, mẹ đây.”
“Mẹ kiếm con làm gì giờ này nữa, khuya khoắt rồi con tính đi ngủ luôn nè.”
“Mẹ tính qua nói chuyện tâm sự với con xíu, con mở cửa cho mẹ vào đi, nói nhanh rồi mẹ ra không làm mất thời gian của con đâu.”
Trong lúc luống cuống, tôi hoàn toàn quên béng mất cái sự thật là mình đang không mặc quần; à mà ngẫm lại thì hồi trước ở trước mặt mẹ tôi cũng tồng ngồng hoài, thậm chí hồi nhỏ lúc tắm truồng cũng bị mẹ nhìn thấy trọn vẹn phần bên dưới rồi còn gì. Tôi cứ thế ra mở cửa, đập vào mắt tôi là mẹ vẫn đang diện nguyên y xì cái bộ áo choàng ngủ lúc nãy.
“Có chuyện gì vậy mẹ?” Mẹ vừa bước vào, ánh mắt đã quét qua cơ thể trần như nhộng của tôi một lượt.
“Ông tướng làm cái trò gì mà không mặc quần thế kia, lật đật kiếm cái quần bận vô lẹ đi rồi mẹ mới bước vào.”
“Trời nực quá mẹ ơi, với lại chỗ nào mẹ chả nhìn thấy qua rồi, có gì quan trọng mẹ cứ nói lẹ đi.”
“Đợi nghe mẹ dặn đây,” mẹ dứt khoát bước hẳn vào trong phòng, “Vậy thì con cũng phải kéo cái quần lên mặc vô đàng hoàng, lớn tồng ngồng cả khúc rồi mà không biết giữ ý tứ gì hết.”
Tôi ngoan ngoãn cúi xuống vớ cái quần kéo rột lên: “Dạ rồi vậy được chưa, rốt cuộc là có chuyện gì vậy mẹ?”
Mẹ tỏ vẻ lúng túng ấp a ấp úng mãi mới rặn ra được một câu: “Con… con thật sự có niềm đam mê mãnh liệt với áo lót phụ nữ tới vậy luôn hả?”
“Hả? Mẹ nói cái gì lạ lùng vậy?”
“Hồi sáng lúc dọn dẹp phòng cho con, mẹ khui cái thùng dưới gầm giường ra thì phát hiện bên trong giấu một bộ nội y màu hồng rực, lại còn có thêm đôi tất đùi nữa. Mẹ tò mò lôi cái áo ngực ra mặc ướm thử thì thấy vừa khít khìn khịt luôn. Mẹ đồ rằng chắc con đã ghim vô bụng cái lời chê bai size nhỏ của mẹ đợt trước, nên tự ý lén mua một cái bự hơn, nhưng lại nhát gan không dám mang ra tặng mẹ, phải không?”
“Con… mẹ…” Bị nói trúng tim đen, tôi á khẩu ấp úng không rặn ra được nửa chữ.
“Lâm à, con có tâm sự hay khúc mắc gì thì cứ trải lòng nói với mẹ đi, mẹ cũng lo lắng cho con lắm đó.”
“Mẹ… thì đúng là con mua bộ đồ lót đó giấu vô trong thùng thiệt, nhưng mà con nhát gan không dám đem ra tặng mẹ, tại vì con…”
“Tại vì sao? Con cứ nói.”
“Tại vì con thấy mắc cỡ ngượng ngùng á.”
“Không sao đâu con trai, con hiếu thảo có lòng muốn mua quần áo tặng mẹ thì mẹ vui lắm; nhưng mà mấy thứ này mang tính riêng tư cá nhân cao lắm, từ nay về sau nếu con có nhã ý tặng thì cứ mua áo khoác hay gì đó, tuyệt đối đừng đụng chạm tới đồ lót nữa có được không.”
“Mẹ! Bộ đồ lót đó mẹ mặc vô thấy vừa vặn lắm hả mẹ, mẹ cho con nhìn thử một xíu coi nó ra làm sao được không?”
Vẻ mặt ngạc nhiên tột độ lại một lần nữa hiện rõ mồn một trên gương mặt mẹ: “Con đòi nhìn cái gì?”
“Con chỉ muốn nhìn thử xem mẹ mặc vô nhìn có vừa vặn không thôi mà.”
Tôi xuống nước dùng cái giọng điệu nài nỉ khẩn thiết để xin xỏ mẹ.
“Mặc vừa khít, nhưng mà chẳng có gì đáng để coi đâu. Tóm lại là từ rày về sau cấm tiệt con không được mua ba cái đồ này nữa có được không?”
“Mẹ cho con nhìn ké một xíu thôi mà? Con thề là chỉ muốn coi xem nó có đẹp không thôi á.”
“Lần trước mẹ đã dằn mặt con một lần rồi, người ta là người ta, còn mẹ là mẹ! Trên đời này làm gì có cái đạo lý con trai đi xăm soi mẹ ruột mình mặc đồ lót! Không được, túm cái váy lại là con cấm chỉ mua sắm mấy thứ này.”
Giọng điệu của mẹ bắt đầu trở nên đanh thép cứng rắn vô cùng.
“Vậy… vậy còn đôi tất lưới thì sao hả mẹ? Mẹ mang vô có vừa chân không?”
“Mẹ đã dặn là con đừng có rước mấy cái thứ rác rưởi linh tinh này về nhà nữa cơ mà! Đôi tất đó mẹ không có thèm xỏ vô đâu, chắc lỡ tay quăng vô thùng rác mất tiêu rồi.”
“Dạ…” Nghe câu chốt hạ của mẹ, nét mặt thất vọng tràn trề hiện rõ mồn một trên gương mặt tôi chỉ trong tích tắc, và dĩ nhiên sự hụt hẫng đó không lọt qua khỏi đôi mắt tinh đời của mẹ.
“Ông tướng Lâm, nhiệm vụ duy nhất của con lúc này là cắm đầu cắm cổ vào mà học hành đàng hoàng giùm mẹ, mẹ đi ra ngoài đây.”
Nói đoạn, mẹ dứt khoát quay lưng bước ra khỏi phòng tôi; cánh cửa đóng sập lại, bóng lưng mẹ khuất dạng khỏi tầm mắt tôi. Xem ra cái phương án tiếp cận này đi vào ngõ cụt thất bại thảm hại rồi.
Cái phi vụ mua đồ lót tặng mẹ coi như khép lại ở đây, một giai đoạn đã khép lại. Thời gian thấm thoát trôi, kỳ thi cuối học kỳ cũng đang đến gần; cứ mỗi dịp cận kề ngày lễ tết nghỉ ngơi là tiệm bánh ngọt của mẹ lại bận rộn sấp mặt.
Đến một buổi tối nọ, mẹ kéo cái thân xác rã rời về nhà, vừa bước vô cửa là mẹ buông mình thả phịch xuống cái ghế sofa ngoài phòng khách. Thấy tôi đi từ trong phòng ra, mẹ uể oải cất giọng than thở: “Dạo gần đây mẹ mệt muốn đứt hơi luôn, hai cái chân của mẹ giờ nó nhức mỏi chua xót rã rời hết trơn rồi.”
“Mẹ ơi, hay là để con bưng chậu nước ấm ra rửa chân rồi mát xa bóp chân cho mẹ khỏe nha?”
“Cục cưng ngoan ngoãn có lòng hiếu thảo thế này thì duyệt luôn.” Mẹ gật gù đồng ý, nhưng bỗng nhiên mẹ như sực nhớ ra cái điều gì đó, giật thót mình xua tay ngăn cản tôi: “Thôi thôi khỏi cần rửa chân, mẹ không sao đâu.”
Thái độ kỳ quặc của mẹ làm tôi lập tức liên tưởng tới cái phản ứng lạ lùng của mẹ hồi lần trước tôi rửa chân cho; thấy vậy tôi đành lùi một bước, đổi hướng đề nghị: “Dạ vậy thôi, hay là để con đấm bóp mát xa cho mẹ nha?”
“Con rành vụ mát xa tẩm quất này luôn hả?”
“Dạ con hay coi mấy cái clip hướng dẫn trên mạng á, để con làm thử cho mẹ coi, bảo đảm bóp vai lỏng gân cốt sảng khoái liền.”
Nghe bùi tai, mẹ liền ngồi giữ lưng thẳng băng, chuẩn bị tư thế sẵn sàng để tận hưởng màn xoa bóp của tôi. Tôi bắt chước y chang mấy cái động tác tẩm quất trên tivi, thò hai tay nắn bóp bờ vai gầy của mẹ; lực tay nhịp nhàng lúc mạnh lúc nhẹ, liên tục xoa nắn luân phiên.
“Sao rồi mẹ, lực bóp cỡ này vừa chưa, mẹ thấy khoái không?”
“Ừm… cũng ra gì và này nọ phết, làm giống thợ chuyên nghiệp ghê á, cứ tiếp tục phát huy đi con.”
Bóp vai miết một hồi xong xuôi, tôi xúi mẹ ngả người nằm sải lai ra để tôi xoa bóp đùi. Bây giờ, cặp đùi thon thả của mẹ đang thả lỏng tênh hênh ngay trước tầm mắt tôi; đối với tôi lúc này, cặp đùi đó hấp dẫn y hệt như một mâm sơn hào hải vị đang dọn sẵn mời chào tôi lao vào đánh chén.
Bàn tay tôi nhẹ nhàng sờ soạng lướt dọc theo cặp đùi của mẹ; tôi thầm cảm nhận rõ ràng làn da chân của mẹ dường như đã đánh mất đi một chút độ bóng bẩy trơn láng, nhưng xét về độ đàn hồi săn chắc thì vẫn cực kỳ ưu tú và hoàn hảo. Tôi chậm rãi xoa bóp phần bắp chân, rồi từ từ vuốt ve day ấn nhè nhẹ xuống tới tận gót chân; bất thình lình, mẹ giật bắn mình nhấc cẳng chân lên co rúm lại rụt ngược về phía sau với một phản xạ cực kỳ dữ dội.
Cú giật chân phản xạ đó quá đà tới mức đập đánh bốp một phát vào thẳng sóng mũi tôi; cảm giác ê buốt chua xót xộc thẳng lên tận óc làm nước mắt nước mũi tôi trào ra ròng ròng. Thấy bộ dạng thảm thương của tôi, mẹ biết ngay là cú đá đó đã làm thằng con bị thương, lật đật chồm người tới kề sát mặt vào xem xét coi cái mũi tôi có bị gãy hay trầy xước gì không.
“Con không sao đâu mẹ ơi, mẹ muốn con bóp chân tiếp không?”
“Thôi dẹp đi không xoa bóp tẩm quất gì nữa, hôm nay được con mát xa như vậy là mẹ thấy thoải mái lắm rồi, mẹ cảm ơn cục cưng nha.”
Nói xong, mẹ sửa soạn đứng dậy tính đi làm mấy việc lặt vặt trong nhà; vừa mới nhấc người đứng lên, mẹ đã vội dặn dò tôi:
“Lâm nè, lần sau nếu có mát xa thì né cái vụ bóp chân ra giùm mẹ nha, mẹ có máu buồn nhạy cảm sợ ngứa lắm con biết không?”
“Dạ, con nhớ rồi thưa mẹ.”
Vừa dứt câu, trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ nảy số cực mạnh: Lần sau? Nói như vậy đồng nghĩa với việc mẹ rất khoái cái màn đấm bóp do chính tay tôi làm, và bắt đầu từ hôm nay trở đi, tôi sẽ có đặc quyền được danh chính ngôn thuận sờ soạng xoa bóp cơ thể mẹ?
Tuyệt quá! Trong lòng tôi lâng lâng một sự kích động tột độ; bởi vì trong khi cái kế hoạch dâm ô mới toanh vừa thành hình và đang quay cuồng trong tâm trí, thì khóe mắt tôi cũng kịp thu vào hình bóng mẹ đang uyển chuyển bước vào trong gian bếp.