Tình Yêu Của Kẻ Điên - Chương 6
Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Vừa bước ra khỏi cửa lớp, nụ cười trên môi Trình Sơ bỗng chốc đóng băng khi nhìn thấy bóng người quen thuộc đang đứng tựa lưng ngoài hành lang.
Trần Diệc đứng đó, khuôn mặt âm trầm vô cùng.
Triều Phạn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Trần Diệc đã sấn tới, thô bạo nắm lấy cổ tay Trình Sơ lôi đi. Hắn đẩy cô vào một buồng vệ sinh nam rồi khóa sập cửa lại. Trong không gian chật chội, sự hiện diện của hắn mang theo áp lực khiến Trình Sơ không thở nổi.
Cô sợ đến mức run rẩy không đứng vững, lưng dán chặt vào cánh cửa lạnh lẽo, lắp bắp xin tha:
"Trần Diệc… cậu muốn làm gì… ở đây là trường học… cậu đừng làm thế mà… xin cậu đấy…"
Trần Diệc không đáp, hắn một tay chống lên cửa, tay kia bóp mạnh lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang bừng bừng lửa giận của mình:
"Lúc nãy cười với nó tươi lắm mà? Sao giờ thấy tôi lại khóc rồi?"
Trình Sơ vội vàng giải thích:
"Không phải như cậu nghĩ đâu, tôi và Triều Phạn chỉ là đang thảo luận về bài học thôi."
Trần Diệc cười khẩy một tiếng, lực tay ở cằm cô càng mạnh như muốn bóp nát xương quai hàm:
"Thảo luận bài tập mà cần phải ghé sát vào nhau cười nói vui vẻ thế à?"
Hắn buông tay ra, lùi lại một bước rồi thong thả ngồi xuống bệ vệ sinh. Ánh mắt hắn chậm rãi quét qua tà váy đồng phục của cô, giọng nói lạnh tanh không chút nhiệt độ:
"Cởi quần lót ra."
Trình Sơ nghe xong mà chết lặng, hai tay cô siết chặt lấy tà váy, run rẩy cầu xin:
"Trần Diệc… xin cậu… ở đây không được… chiều nay tớ còn có tiết…"
"Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai." — Trần Diệc ngắt lời cô, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm — "Nếu để tôi phải động tay thì cái quần lót này của em đừng mong còn nguyên vẹn để mặc về lớp."
Trình Sơ biết mình đã không còn đường lui, cô cắn môi, bàn tay run rẩy vén tà váy đồng phục lên cao, rồi chậm chạp kéo chiếc quần lót xuống.
Khi lớp vải mỏng rơi xuống, nơi tư mật của cô cứ thế hiện ra trước mắt Trần Diệc. Do trận làm tình thô bạo tối qua nên tiểu huyệt của cô bây giờ vẫn còn hơi sưng đỏ, hai cánh môi lồn mọng nước, đỏ hỏn và hơi hé mở, trông vừa đáng thương lại vừa khiêu gợi.
Trần Diệc nhìn chằm chằm vào đó, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy nó. Hắn chẳng nói lời nào, đôi tay nhanh nhẹn tháo khóa quần, con cặc to lớn ngay lập tức bật ra ngoài, hung hăng hướng thẳng về phía cô. Thân cặc đen sẫm, trướng lớn đến mức nổi đầy những đường gân xanh tởm lợm, quy đầu đỏ lựng đã rỉ ra một chút dịch trong suốt vì hưng phấn.
Trần Diệc tựa lưng ra sau, đôi chân dài dạng rộng. Hắn vỗ vỗ lên đùi mình, chỉ vào con cặc đang hừng hực khí thế kia rồi khàn giọng ra lệnh:
" Lại đây, tự mình ngồi xuống đi."
Trình Sơ nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu, cô nhìn con cặc gân guốc đang rung rung trước mắt mà lòng tràn đầy sợ hãi. Nhưng cái liếc mắt sắc lạnh của hắn khiến cô không dám kháng cự.
Trình Sơ run rẩy bước tới, hai tay bám lấy bờ vai săn chắc của hắn để giữ thăng bằng, rồi từ từ hạ thân xuống để tiểu huyệt sưng đỏ nuốt lấy quy đầu to lớn đang chực chờ bên dưới.
"Ư… a… to quá… không vào hết được… hức…"
Cảm giác bị quy đầu to lớn thô bạo nong rộng vách thịt sưng đỏ khiến Trình Sơ đau đến run rẩy, cả người cô cứng đờ chẳng dám hạ xuống thêm vì sợ nơi tư mật sẽ bị xé rách ra làm đôi.
Trần Diệc tựa lưng vào nắp bồn cầu, nhìn cô cứ lóng ngóng vào được một đoạn rồi lại không chịu ngồi xuống hết khiến hắn hoàn toàn mất kiên nhẫn. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi tóm lấy hai cánh mông trắng nõn của cô, bất ngờ dùng lực nhấn mạnh xuống.
"A!!!"
Con cặc to lớn cứ thế đâm lút cán vào sâu bên trong tiểu huyệt đang sưng tấy. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến cô khó chịu vô cùng, quy đầu thô to huých mạnh vào tử cung làm bụng dưới của cô căng tức như thể sắp bị xuyên thủng đến nơi.
"Ư… a… đau… Trần Diệc… tớ chết mất… hức…"
Trình Sơ run rẩy ôm lấy bụng dưới đang căng phồng của mình mà nức nở. Cho dù đã cùng Trần Diệc làm tình bao nhiêu lần đi chăng nữa, cô vẫn không thể nào thích nghi nổi với cái cảm giác bị lấp đầy một cách đột ngột và thô bạo như thế này.
Đúng lúc cô định mở miệng cầu xin hắn nhẹ tay một chút, thì cửa bên ngoài phòng vệ sinh bỗng "cạch" một tiếng mở ra, sau đó là tiếng bước chân đều đặn tiến vào.
Toàn thân Trình Sơ lập tức cứng đờ, trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Cô hốt hoảng dùng cả hai tay bịt chặt lấy miệng mình, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào, dù chỉ là một tiếng nấc nhỏ.
Nhìn vẻ mặt sợ hãi tột độ của cô, Trần Diệc chẳng những không sợ mà ngược lại còn cảm thấy hưng phấn lạ thường. Hắn nhếch môi cười, bàn tay to lớn siết chặt lấy eo cô rồi chậm rãi đẩy hông lên xuống.
"Ưm…!!!"
Trình Sơ mở to đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, mong hắn đừng động. Nhưng sự hoảng loạn của cô chỉ khiến dục vọng vặn vẹo trong lòng Trần Diệc bùng cháy dữ dội hơn.
Hắn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, ác ý thúc mạnh liên tiếp vào điểm dâm đang sưng đỏ bên trong.
"Ưm… hức…!!!"
Dù đã cố bịt chặt miệng, nhưng một tiếng rên rỉ dâm mỹ vẫn không tự chủ được mà thoát qua kẽ tay cô. Âm thanh ấy tuy rất nhỏ, nhưng giữa không gian tĩnh mịch này nó lại trở nên rõ ràng đến mức đáng sợ.
Nếu yêu thích, đừng quên để lại một tim và comment để tiếp thêm động lực cho mình ra chương mới nhé! ❤️