Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Novel Info

Tình Yêu Của Kẻ Điên - Chương 8

  1. Home
  2. Tình Yêu Của Kẻ Điên
  3. Chương 8 - Chương 7: Tin lầm người
Prev
Novel Info

Triều Phạn nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ còn vương trên má Trình Sơ rồi kéo cô vào lòng, để cô tựa đầu lên vai mình, giọng nói dịu dàng vô cùng:

"Đừng khóc nữa, có tớ ở đây rồi. Cứ tin ở tớ."

Nghe những lời trấn an đó, Trình Sơ cảm thấy lòng mình nhẹ đi phần nào. Cô vô thức bám chặt lấy vạt áo anh như một kẻ đuối nước vừa tìm thấy phao cứu sinh mà chẳng mảy may nghi ngờ, chỉ mong sao Triều Phạn thực sự có thể đưa cô thoát khỏi vũng lầy này.

Thế nhưng Trình Sơ đâu thể biết rằng, ngay lúc cô đang vùi đầu vào lòng anh tìm kiếm sự an ủi thì đũng quần của Triều Phạn lại vô liêm sỉ nhô cao lên. Ở góc độ mà cô không thể nhìn thấy, sắc mặt anh bỗng trở nên âm u đến đáng sợ.

Đôi mắt vốn luôn chứa đựng sự ôn nhu giờ đây chỉ còn lại vẻ chiếm hữu bênh hoạn, chẳng khác gì loài thú săn mồi đã chờ đợi rất lâu mới thấy con mồi tự mình dâng hiến. Triều Phạn khẽ siết chặt vòng tay, tham lam hít hà mùi hương trên tóc cô, trong đầu bắt đầu tính toán.

Trình Sơ hoàn toàn không hay biết rằng mình vừa mới thoát khỏi miệng cọp thì lại vô tình tự tay dâng mạng vào hang sói.

Suốt mấy ngày sau đó, Trình Sơ và Triều Phạn đều duy trì khoảng cách với nhau. Cả hai dường như biến thành người lạ, ngay cả khi chạm mặt ở hành lang cũng chỉ lướt qua như chưa từng quen biết.

Chiều nay trong giờ học đội tuyển, lúc Triều Phạn bước ngang qua chỗ Trình Sơ, anh đã nhanh tay dúi một mẩu giấy nhỏ vào lòng bàn tay cô.

Trình Sơ hồi hộp đến mức tim đập thình thịch liên hồi. Cô giả vờ làm rơi bút để cúi xuống rồi nhanh tay mở mảnh giấy ra xem. Dòng chữ cứng cáp của Triều Phạn hiện ra:

[Chiều nay Trần Diệc bận dự tiệc gia đình, hắn không đến đón cậu đâu. Tan học gặp nhau ở cổng sau của trường.]

Trình Sơ nắm chặt mảnh giấy trong tay, dù không biết anh có kế hoạch gì, nhưng thấy anh vẫn điềm tĩnh khiến cô thấy an tâm hơn phần nào.

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Trình Sơ vội vã thu dọn sách vở. Cô cố ý nán lại một chút cho các bạn về hết rồi mới lén lút đi về phía cổng sau.

Nắng chiều tà hắt những bóng dài loang lổ trên mặt đất. Trình Sơ đứng tựa lưng vào bức tường gạch cũ kỹ, đôi bàn tay đan chặt vào nhau vì hồi hộp. Chỉ vài phút sau, bóng dáng cao lớn của Triều Phạn đã xuất hiện, anh bước đến gần, gương mặt vẫn duy trì vẻ điềm tĩnh như thường ngày.

"Triều Phạn, cậu đã nghĩ ra cách gì chưa?"

Vừa nhìn thấy anh, Trình Sơ đã vội vàng tiến lại gần hỏi, giọng nói không giấu nổi sự nôn nóng.

Triều Phạn nhìn quanh một lượt để xác nhận không có ai theo dõi rồi mới hạ thấp giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:

"Tớ sẽ tìm cách báo cho bố mẹ hắn biết chuyện này. Họ chắc chắn sẽ không để yên đâu. Nhưng trước mắt cậu phải tạm tránh đi một thời gian để hắn không tìm được cậu đã."

Câu nói của anh giúp Trình Sơ yên lòng đôi chút, nhưng rồi nỗi lo lắng khác lại ập đến:

"Nhưng tớ biết tránh đi đâu bây giờ? Nhà tớ Trần Diệc đã biết rõ cả rồi, hắn sẽ tìm đến đó mất." – Trình Sơ lo âu vò vạt áo.

Triều Phạn nhìn cô, ánh mắt vô cùng ôn nhu: "Cậu có thể đến nhà tớ. Ở đó có vệ sĩ, Trần Diệc không thể xông vào đâu, cậu sẽ được an toàn."

Trình Sơ nghe vậy thì hơi do dự. Những ngày qua bị Trần Diệc giày vò khiến cô nảy sinh một nỗi sợ vô hình khi phải ở cùng một người đàn ông, dù đó là người cô tin tưởng.

"Tớ… tớ…"

Thấy cô ngập ngừng, Triều Phạn không để cô kịp suy nghĩ, anh nhanh tay nắm lấy cổ tay cô kéo về phía chiếc xe đen đang đỗ gần đó:

"Không có thời gian để đắn đo nữa đâu! Nếu lâu quá mà tài xế không thấy cậu ra cổng chính, hắn sẽ báo ngay cho Trần Diệc. Lúc đó cậu sẽ không chạy thoát được. Mau lên!"

Nghe vậy Trình Sơ bắt đầu hoảng hốt. Cô không kịp suy nghĩ thêm bất cứ điều gì, chỉ biết ngoan ngoãn để Triều Phạn kéo mình lên xe.

Cửa xe đóng sập lại, Triều Phạn nhìn sang Trình Sơ đang co rúm người ở ghế phụ, bàn tay anh vô tình hay hữu ý lướt qua đùi khi giúp cô thắt dây an toàn, giọng nói vẫn điềm đạm như thường lệ:

"Đừng sợ, tớ đưa cậu về nhà."

Trình Sơ khẽ gật đầu, thầm cảm kích sự giúp đỡ của anh mà không hề hay biết mình vừa mới thoát khỏi miệng cọp thì đã tự tay dâng bản thân vào hang sói.

Triều Phạn đưa cô đến một căn biệt thự uy nghi nằm tách biệt ở vùng ngoại thành. Vừa mới bước chân vào cửa, Trình Sơ đã phải choáng váng trước sự xa hoa, lộng lẫy của nơi này. Tuy nhiên, căn nhà rộng lớn lại yên lặng đến mức kỳ lạ, dường như ngoài cô và anh ra thì chẳng còn ai khác.

Sự im ắng này khiến lòng Trình Sơ dấy lên một nỗi bất an khó tả. Cô quay sang, thấy Triều Phạn đang thản nhiên đóng cửa chính lại.

Trình Sơ vô thức lùi lại phía sau, đôi tay nắm chặt lấy quai cặp, lắp bắp:

"Triều Phạn… sao ở đây lại không có ai vậy? Tớ… tớ nghĩ vùng ngoại thành này cũng khá an toàn rồi, hay là cậu đưa tớ ra khách sạn ở cũng được. Tớ không muốn làm phiền cậu thêm nữa."

Dưới ánh đèn chùm rực rỡ, Triều Phạn chậm rãi xoay người lại. Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh như mọi khi nhưng đôi mắt vốn luôn ôn nhu giờ đây lại tối sầm lại, sâu thẳm không thấy đáy. Anh không trả lời ngay mà chậm rãi tiến về phía cô, mỗi bước chân của anh đều như đang dẫm lên dây thần kinh căng cứng của Trình Sơ.

"Khách sạn không an toàn bằng nhà tớ đâu."

Nếu yêu thích, đừng quên để lại một tim và comment để tiếp thêm động lực cho mình ra chương mới nhé! ❤️

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

that-long-con-yeu-me-loan-luan
Thật lòng con yêu mẹ (loạn luân)
Tháng 7 20, 2023
long-viet-truyen-ky
Long Việt truyền kỳ
Tháng 4 17, 2023
o-truong-voi-me
Ở truồng với mẹ…(LL)
Tháng 5 9, 2023
2-co-ban-dam
2 CÔ BẠN DÂM
Tháng 11 21, 2023

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây