Về Quê Ngoại (LL) - Phần 5
Có nằm mơ bà Huệ cũng không thể ngờ nó đã “thực hành” với con gái của bà, tức là mẹ nó biết bao nhiều lần rồi .
Nghĩ đến đây bà Huệ lại thấy nhột nhột thốn thốn ở phần bụng dưới, một luồng điện cứ ram ran bò trong lồn bà. Chết thật, mình lại nứng rồi sao, mà mình nứng không phải vì nghĩ đến chồng mà vì nghĩ đến cái buồi của thằng cháu trai mới bậy chứ. Không kìm được bà hơi quỵ chân xuống, khép đùi xiết nhè nhẹ hai mép lồn vào nhau cho đỡ nứng.
Thằng Lâm ở phía sau quan sát thấy hết, mình may thật, mà cũng tại ông ngoại nữa, bà Ngoại nó vẫn còn phơi phới ra như thế, lúc nãy địt Ngoại, nước nôi cứ gọi là như thác lũ, thế mà ông ngoại nó bỏ bê ít chịu địt. Con xin lỗi ông ngoại nhé, lồn bà Ngoại ngon như thế ông không hưởng thì để con xơi thay ông vậy. Người nhà cả mà phải không ông, con hay ông “làm” cũng vậy thôi, “lọt sàng xuống nia” mà, ông có mất mát gì đâu, ngược lại phải cảm ơn con nữa đó.
Thấy bà Ngoại lóng ngóng một lúc cuối cùng cũng rửa xong mấy cái bát, đang xếp lên chạn, Lâm đủng đỉnh đi vào bếp. Thật ra nhà bếp cũng chính là phòng ăn luôn.
– Con chào Ngoại ! – nó lên tiếng – Có gì ăn không Ngoại ?
Bà Huệ nghe tiếng thằng cháu giật mình đứng thẳng người lên quay lại. Bà không muốn thằng cháu nhận ra mình đang nứng lồn, lại còn đang khép đùi cọ sát mép lồn trước mặt nó như thế.
Thằng Lâm nhìn bà Ngoại cười cười khiến bà chột dạ, hay là nó biết hết rồi ? Bà Huệ không dám nhìn mặt thằng cháu, ngập ngừng nói:
– Con… con muốn ăn gì ?
– Có những gì hả Ngoại ?
– Àh… Có bánh mì với mì tôm đấy… Con ăn gì để Ngoại làm ?
Đó chỉ những câu nói rất bình thường, vậy mà bây giờ nói ra bà lại cảm thấy ngượng nghịu muốn chết.
– Thế vừa nãy Ngoại ăn gì ạ ? – Thằng Lâm ngồi xuống bàn ăn, vừa giả vờ ngây thơ hỏi.
– Àh… Ngoại vừa làm mì ăn xong !
Bà Huệ thấy thằng Lâm không nhắc đến chuyện hai người địt nhau vừa rồi thì thở phào, nhưng bà đã nhầm.
– Không ý con là trước khi ăn mì cơ ? – Thằng Lâm ranh mãnh hỏi tiếp.
Bà Huệ ngạc nhiên không hiểu. Trước khi ăn mì thì mình ăn gì đâu nhỉ? Nghĩ đến đây mặt bà chợt đỏ bừng, thằng quỷ sứ, hóa ra nó trêu mình ăn sáng với “chuối”, với “sữa” của nó đây mà. Nghĩ lại bà vẫn tưởng tượng ra cái mùi ngai ngái xộc lên mũi khi bà nuốt tinh khí của thằng cháu phóng thẳng vào trong cuống họng. Biết không thể nào tránh né được nữa, bà lúng túng nói :
– Lâm ơi, chuyện hai bà cháu mình vừa xảy ra lúc nãy là xấu xa… là tội lỗi lắm, con hãy quên nó đi nhé !
– Hì hì… quên làm sao được hả Ngoại ?
– Quên đi con… Ngoại thấy có lỗi với ông con kinh khủng…
– Chuyện đã xảy ra rồi mà Ngoại.
– Ừh…Chuyện này bà cháu mình không được để ai biết con nhé !
– Sao vậy Ngoại, nếu ông biết thì sao ? – Lâm “ngây thơ” hỏi.
– Ôi trời… ông con mà biết được chắc ông không sống được đâu, Ngoại cũng thế. Từ giờ con cứ coi như đó là một giấc mơ, chưa có chuyện gì xảy ra được không con ?
– Hì hì… Ngu gì mà kể với ai ! – Thằng Lâm thầm nghĩ. Không phải vì nó sợ ông ngoại biết, nó chỉ sợ không được địt Ngoại nó nữa thôi. Mà Ngoại nó nói giống như đang van xin nó vậy, có thể lợi dụng điểm này đây, rõ ràng Ngoại nó rất sợ ông ngoại biết chuyện.
Lâm nhìn bà Ngoại mỉm cười, nó nhẹ nhàng hỏi.
– Ngoại nè… Thế vừa nãy Ngoại có sướng không ?
– Ngoại … Ngoại … sướng, nhưng thôi con nhé, coi như không có gì con nhé.
Bà thừa biết không giấu được nó, cơ thể bà đã bộc lột tất cả rồi còn gì, thôi thì nói thật để thằng cháu nó không trêu chọc mình nữa.
– Ngoại sướng ! Con cũng sướng ! Cả hai cùng sướng thì đâu phải tội lỗi gì đâu hả Ngoại.
– Nhưng 2 bà cháu mình … đã … đã giao hợp… vậy là loạn luân con ạ… – Bà Huệ không dám nói ra từ địt, vì ngượng và cũng vì nói bậy lại càng kích thích.
– Con học sinh học thấy cô giáo bảo người xưa nghĩ ra tội loạn luân để ngăn cản người có cùng huyết thống giao hợp với nhau sinh con ra dễ bị quái thai. Hai bà cháu mình chỉ cần không sinh em bé thì làm sao mà phạm tội loạn luân được… – Thằng Lâm liến thoắng lý luận.
– Nhưng mình làm thế là có tội với ông của con ạ, Ngoại chỉ được phép làm “chuyện đó” với ông của con thôi.
Bà Huệ đuối lý chống chế, bà lại lôi ông Sơn ra làm vật cản. Bà thừa biết độ tuổi của bà không thể mang thai nữa, nhưng cứ nghĩ đến chuyện bị có mang mà thằng Lâm lại là tác giả của cái thai. Kinh khủng quá, nghĩ thế nhưng bà lại cảm thấy một luồng điện như kiến bò chạy rần rật khắp người, làm bà rởn hết cả gai ốc lên.
Thằng Lâm thì lại hứng chí, cái cảm giác được địt bà Ngoại nó, mẹ của Mẹ nó, được cắm sừng ông ngoại nó, càng tội lỗi thì lại càng khoái cảm. Nó biết đã đến lúc lật bài ngửa ra rồi.
– Đằng nào thì hai bà cháu mình cũng đã loạn luân rồi, giờ làm thế nào cũng có thay đổi được đâu Ngoại.
– Mình dừng lại vẫn kịp con ạ… – Bà Huệ yếu ớt đáp.
– Nhưng con không muốn dừng, con muốn địt Ngoại nữa…
– Ôi… đừng con…
– Hì hì… Con biết Ngoại cũng thèm được địt mà, ông ngoại lâu rồi cũng có địt Ngoại đâu, phải vậy không ?- Thằng Lâm hỏi thẳng.
– Minh ! Con không được hỗn với Ngoại… – Bà tức giận sẵng giọng.
– Hì hì… Con hỗn với Ngoại xấu hơn hay vừa rồi Ngoại ưỡn lồn ra cho con móc con ngoáy, rên la váng cả nhà xấu hơn ? – Thằng Lâm nói luôn.
– Bốp ! – Bà Huệ giận tím mặt tát một cái như trời giáng vào mặt thằng cháu.
– Ha ha ! Ngoại dám tát con à ?
– Tôi phải thay Mẹ anh dạy anh mới được ! – Bà Huệ quát.
Thằng Lâm xoa xoa má nhếch mép cười rất đểu:
– Thế để ông về con sẽ nói với ông là “ Con xin lỗi ông vì ở nhà con đã hỗn với Ngoại” nhé ! Và nếu ông hỏi con hỗn gì với Ngoại thì con nên trả lời bố thế nào hả Ngoại ?
– Ah…
Bà Huệ giật mình, nó mà mách với ông nó thì bà chỉ có chết, bà còn lỗ nẻ nào mà chui xuống nữa. Ông Sơn sẽ vì sỉ diện nhà giáo mà chắc chắn sẽ bỏ bà, rồi còn họ hàng, hàng xóm nữa chứ, ông Sơn bỏ bà rồi thì bà đi đâu cũng làm sao thoát khỏi người ta bêu riếu, từng này tuổi đầu mà còn ham hố, người ta sẽ trách bà chứ không trách nó vì nó còn quá nhỏ. Có ai mà ngờ nó mới tí tuổi đầu mà đã có âm mưu địt bà Ngoại của nó cơ chứ.
– Đừng con ! Lâm ơi ! Đừng kể gì với ông nha ! Ngoại xin lỗi, Ngoại không nên tát con… – Bà Huệ vội vã van xin thằng cháu.
– Ngoại tát con xong rồi xin lỗi, dễ nhỉ, thế thì ai chẳng làm được.
– Ngoại xin lỗi mà, thế Ngoại phải làm gì đây ?
– Con muốn Ngoại làm cho con một bát mì thật ngon … – Thằng Lâm lấp lửng.
– Ừ có ngay, Ngoại làm ngay đây… – Bà Huệ mừng quá, nhưng bà đâu có ngờ thằng cháu còn ranh mãnh hơn bà tưởng.
– Rồi lúc con ăn mì, Ngoại cũng phải ăn cùng với con… – Thằng Lâm nói tiếp.
– Ngoại ăn sáng rồi mà con ! – Bà Huệ vẫn chưa hiểu ý nó.
– Hì hì…Ngoại ăn sáng rồi thì giờ tráng miệng với “chuối”… – Minh cười.
– Ah… – Bà Huệ sững người lại, thì ra nãy giờ thằng quỷ nó chỉ trêu chọc bà, mục đích chính của nó vẫn là ép bà tiếp tục làm trò trụy lạc với nó.
– Đừng mà con ơi ! Đừng ép Ngoại làm thế nữa con ơi !
– Thôi mà Ngoại ! Ngoại cũng bú buồi con một lần rồi, làm thêm lần nữa cũng có sao đâu, với lại con không địt Ngoại thì cũng chẳng phải loạn luân gì.