Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
Advanced
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Vị hôn phu của bạn thân muốn chơi chết tôi - Chương 5

  1. Home
  2. Vị hôn phu của bạn thân muốn chơi chết tôi
  3. Chương 5 - Gặp lại Hạ Xuyên 🔞 (nhẹ)
Prev
Next

_______

Sáng hôm sau, Trương Hoài ra sân bay để chuẩn bị sang Đức, Tống Nhi Nhi vốn còn đang giận dỗi vì bị hắn bỏ mặc cả ngày hôm qua, nhưng hôm nay vẫn đến tiễn hắn.

Trương Hoài mặc áo thun trắng phối với quần jeans đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ kêu ngạo của một thiếu gia, Tống Nhi Nhi diện váy xoè hoa cổ tròn như mỗi ngày, ôm chặt lấy tay hắn.

Thẩm Du cũng đi tiễn, cô mặc một chiếc áo măng tô dài qua gối, chân mang cao gót đỏ rượu, nhìn bên ngoài trông rất kín đáo.

Trương Hoài liếc nhìn dáng vẻ ngây thơ thuần khiết của Tống Nhi Nhi, lại nhìn qua Thẩm Du đứng phía xa, thầm cảm thấy khác biệt.

Biết hắn đang nhìn mình, cô liền đưa tay cởi đi vài cúc áo khoác để lộ chiếc váy ren đỏ xuyên thấu bên trong.

Đồng tử Trương Hoài ngay lập tức giãn ra, Thẩm Du khoái chí bật cười rồi cứ thế đóng kín cúc áo, khiến kẻ trước mặt khổ sở nuốt nước bọt.

Hắn quay sang gỡ tay Tống Nhi Nhi, gấp gáp nói:

"Nhi Nhi à, anh đột nhiên muốn đi vệ sinh, em mau về trước đi nhé!"

Nói xong, hắn không đợi Nhi Nhi trả lời đã tức tốc chạy đi, Thẩm Du trước đó cũng đã đến nhà vệ sinh.

Nhìn dáng vẻ gấp gáp ấy, Tống Nhi Nhi mím chặt môi, nếu giờ đây cô còn không nhận ra, có lẽ thật sự là kẻ ngốc mất.

Mắt cô đỏ ửng, vội vã lấy điện thoại ra, nhắn cho Thẩm Du:

"Du Du, mình nghĩ Trương Hoài ngoại tình rồi…"

________

"Ưm..ưm…ưmm…"

Bạch bạch bạch .

Tiếng da thịt va chạm vang lên khắp phòng vệ sinh, vài người đi ngang nghe thấy không khỏi đỏ mắt, mắng mỏ một câu vô sỉ vào bên trong.

Con cặc to lớn ra vào liên tục trong lỗ lồn ngập nước, Trương Hoài ngồi banh rộng chân trên bồn cầu trong khi Thẩm Du đang không ngừng nhún nhảy trên thân cặc.

"Ư..ư..ưm..sâu..sâu quá..chồng ơi…"

Tiếng cặc ra vào nghe rõ tiếng ồm ộp nhóp nhép, Thẩm Du bám chặt vào cổ hắn, ngửa đầu ra sau rên rỉ không ngừng.

Trương Hoài nắm lấy eo cô không ngừng nện xuống con cặc dựng đứng một cách mạnh bạo, mỗi cú đều như muốn xỏ xuyên cô.

"A…aaa…aaa..aaa…"

"Bảo bối…."

Cả hai, người rên rỉ người thở dốc, mỗi lưỡi lồn cặc quấn lấy nhau không rời, hoàn toàn quên mất trời đất là gì.

"Ưm…nhanh lên…ưm..ưm..anh…trễ…ưm..bay…a ..aa.."

"Không sao..ha…anh..còn lâu…mà.."

Nói xong hắn liền bế thốc cô lên, để Thẩm Du tựa vào cửa nhà vệ sinh, con cặc trong lỗ lồn liên tục ra vào, kéo theo chất lỏng đặc sệt rơi rớt trên giày của Trương Hoài.

Hắn cũng không ngần ngại mà đẩy hông càng thêm nhanh, để dâm thủy bắn thêm nhiều, làm đôi giày trắng hoàn toàn nhơ nhớp.

"Ư..ư..ư..đừng…ư.. đừng mà…ưm..nhanh…aa…aaa…"

Thẩm Du dùng chân kẹp chặt lấy eo hắn, tránh để bản thân bị đụ đến bay đi, nhưng điều đó lại khiến lỗ lồn không xê dịch, khiến cặc đâm đến phát nào đều lút cán phát đó.

"Ưm..sâu..quá.."

"Bảo bối, em thật ngon, thật thơm, sao lại có người quyến rũ như thế chứ..ha…làm ông xã sắp cạn tinh vì em rồi…"

Trương Hoài rục đầu vào hõm cổ cô không ngừng hít hà, cự vật bên dưới vẫn mạnh bạo đâm thọc.

Hắn tính toán thời gian, đụ thêm mười phút nữa liền muốn bắn, con cặc hắn giật giật trong lỗ lồn đã ngập tràn dâm thủy.

Thẩm Du kẹp lấy eo hắn thêm chặt, ngửa đầu đón nhận từng cú thúc như vũ bão, Trương Hoài nhanh chóng chạy nước rút, giã như đóng cọc vào lỗ lồn nộn thịt

"Aa…aaa..aaa..bắn..bắn..cho em…để em..ưm..aa..sinh..ưm..sinh con..cho…aaa..anh.."

"Được, haaa… để anh bắn thật sâu vào tử cung bà xã, để em mang thai con của anh nhé…"

"Dạ…ưm..Nhi Nhi..ưm..mình..sắp sinh…aaa..aaa..con…cho…aaa..chồng..ưm…cậu…áaaaaaaaaa.."

Kích thích tột cùng khiến hắn như mất trí, dập một cú thật mạnh vào bên trong lỗ lồn rồi cứ thế xả ra đợt tinhh đầu ngày, lượng tinh dịch khổng lồ lập tức lấp đầy lồn cô, Trương Hoài vừa nhấp cặc nhẹ nhàng vừa bắn như xả lũ vào bên trong, Thẩm Du sướng đến mức co quắp cả người, tiểu lên láng ra sàn nhà kéo theo tinh dịch cùng dâm thủy đọng thành một vũng lớn.

Sau khi dùng khăn giấy lau sạch cặc, Trương Hoài nhanh chóng mặc quần áo rồi kéo vali ra ngoài, Thẩm Du run rẩy cả hai chân, khó khăn lắm mới bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô vừa mở điện thoại đã nhận được tin nhắn của Tống Nhi Nhi.

"Haha.."

Thẩm Du khẽ cười, thầm nghĩ đương nhiên bản thân biết Trương Hoài đang ngoại tình rồi, bởi vì người hắn đang chết mê chết mệt chính là cô kia mà.

___________

Đình An dạo gần đây rất thân thiết với Thẩm Du, có lẽ là nhờ các bạn nữ trong lớp tẩy não nên ả giờ đây đối với cô rất ngoan ngoãn.

Ngày mai là sinh nhật của Hạ Xuyên, đám nữ sinh trong lớp hẹn nhau cùng đi mua quà cho hắn.

Thẩm Du vốn dĩ rất chán ghét việc phải giả vờ cười nói với đám này, nhưng nghe họ nói sẽ rủ Hạ Xuyên cùng đi karaoke nên cô liền gấp gáp sửa soạn.

Mẹ cô trước đó đã dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, bà năm nay đã ngoài 50, sức khỏe cũng không còn được như trước nữa.

Lúc trước bà còn phải ra ngoài làm việc rất cực nhọc nhưng kể từ khi cô qua lại với Trương Hoài, hắn không những mua cho mẹ con cô một căn nhà mới mà còn chu cấp tiền sinh hoạt hàng tháng.

Vậy mà Tống Nhi Nhi lại chẳng hề hay biết, cô ta trước nay vốn an phận nên cũng chưa từng đòi hỏi Trương Hoài điều gì, vậy nên hắn có thứ gì tốt đều mang đến cho cô.

Ngay cả chiếc đồng hồ, cái nhẫn hay bộ váy cúp ngực màu đỏ này cũng là do hắn mua, Thẩm Du quả thật rất hưởng thụ cái mỏ vàng này.

"Con gái, ăn một ít rồi hãy đi."

Mẹ Thẩm dịu dàng nói, mắt bà mỗi khi nhìn cô đều hiện lên sự yêu thương , nuông chiều và tất nhiên bà không biết cô đã làm những chuyện tồi tệ gì.

Thẩm Du kéo ghế rồi xuống, trên bàn bày rất nhiều món ngon, đều là món cô thích, Thẩm Du ngày thường ít nói ít cười nhưng lại khiến mẹ cô cảm thấy rất thoải mái mỗi khi ở bên cô.

"Con gái, mẹ vừa nghe dì Tô bên cạnh nói, cậu bạn trai họ Trương của con đã đi du học rồi, có phải không?"

Bà gắp cho cô một miếng thịt nạc, dịu dàng hỏi, Thẩm Du vừa nhai vừa đáp:

"Dạ, cậu ấy nói muốn thừa kế gia tộc.. cũng không quan trọng lắm.."

"Sao lại không quan trọng chứ, thằng bé đi rồi con không nhớ nó sao?"

Mẹ Thẩm sốt ruột hỏi, cô ngay lập tức dừng đũa, miếng thịt sắp vào miệng lại rơi xuống bát.

"Mẹ, cậu ta không phải bạn trai con, con không thích cậu ta."

Bảo cô động lòng với một kẻ sẵn sàng từ bỏ vị hôn thê vì mỹ sắc sao? Cô không phải kẻ mất trí, hơn nữa hắn không đơn thuần chỉ là món đồ cho chơi qua đường, hắn có điều khiến cô để tâm hơn cả.

"Con..vẫn còn bận lòng chuyện quá khứ sao.."

Mẹ Thẩm dè dặt hỏi, cẩn thận quan sát sắc mặt cô, thấy Thẩm Du trầm mặc liền lập tức tiến đến vuốt ve gò má cô.

"Ngoan, mẹ xin lỗi, mẹ không nên nhắc-"

"Mẹ, con đã biết kẻ bỏ rơi con năm đó là ai rồi…"

Thẩm Du không để bà nói tiếp, cô xoay đầu nhìn thẳng vào mắt bà, mẹ Thẩm ngay lập tức sững người.

"Con nói, đã tìm được cha mẹ ruột rồi sao…"

Thẩm Du im lặng, rồi đột nhiên đứng bật dậy, đặt mạnh đũa xuống bàn.

"Hai người họ, chính là ba mẹ ruột của…Trương Hoài."

Ầm.

Ngay khi cô dứt lời, mẹ Thẩm bất ngờ đến mức ngã quỵ xuống, Thẩm Du lập tức chạy đến đỡ bà lên, cả người mẹ Thẩm như mất đi sức lực, chỉ có thể mở to mắt nhìn cô.

Thẩm Du nhíu mày nhìn bà, hai mẹ con nhất thời không nói được câu nào, đến khi cô đỡ bà ngồi xuống ghế mới từ từ mở miệng:

"Mẹ, vậy nên con hi vọng, mẹ có thể để con làm việc mà con muốn. Họ nợ con, con cần phải khiến họ trả đủ, một chút cũng không được thiếu."

Nói xong, cô liền ngoảnh đầu bước ra khỏi nhà, mẹ Thẩm im lặng nhìn theo, khoé mắt rưng rưng.

Sau bà có thể không đau lòng chứ, nghĩ đến cảnh Thẩm Du đã phải chịu dày vò đến sống không bằng chết ở đó, bà chỉ muốn khóc thật lớn.

Lúc bà nhận nuôi cô, cô vẫn còn nhỏ như vậy, mà trên người lại chi chít những vết thương lớn nhỏ, không chỗ nào không có.

Giờ đây cô đã tìm được kẻ khiến cô khổ sở như thế, sao bà có thể ngăn cản cô được chứ.

__________

"A, lớp trưởng tới rồi kìa."

Một bạn nữ trong đám đông la lên ngay khi nhìn thấy Thẩm Du, mọi người liền đồng loạt quay đầu, vài bạn nam trong đó ngay lập tức sửng sờ.

Hôm nay cô búi tóc lên cao để lộ ngũ quan sắc sảo cùng cần cổ trắng nõn, chiếc váy cúp ngực đỏ ôm trọn lấy cơ thể đẫy đà của Thẩm Du, đôi bồng đào nảy lên theo từng bước chân, thu hút sự chủ ý cũng đám nam sinh.

Các bạn nữ thì chỉ biết xuýt xoa khen lấy khen để, Đình An cũng rất thân thiện mà bước đến ôm lấy tay cô.

"Du Du, tụi mình chờ cậu nãy giờ đó."

Tống Nhi Nhi nhìn thấy thế liền lập tức đi đến ôm lấy cánh tay còn lại của cô, phồng má giận dỗi.

"Này! Du Du là của mình đấy nhé!"

Cả đám phá lên cười, ai nấy đều bất lực trước cảnh tượng tranh sủng này, chỉ riêng Thẩm Du là nhếch môi, cô thầm nghĩ:

Yên tâm, ai cũng sẽ có phần, tôi đều sẽ chơi qua bạn trai của hai người.

"Được rồi, mau buông mình ra, các cậu làm vậy sao mình đi được chứ~"

Cô trêu chọc nói rồi dùng tay chọc eo hai người khiến họ phá lên người, cả đám cứ thế cùng nhau đi shopping.

Trong cửa hàng trang sức, Đình An muốn chọn một chiếc đồng hồ để tặng cho Hạ Xuyên ,bản thân cô cũng mua một chiếc cho nữ để đeo cặp với hắn.

Thẩm Du từ xa đã nhận ra điều đó, cô khẽ nhìn xuống cánh tay mình, thầm nghĩ chiếc đồng hồ đó có vẻ sẽ hơi rộng một chút.

Lúc này, bỗng từ đằng sau Tống Nhi Nhi bước đến chạm khẽ vào vai cô, khiến Thẩm Du vốn thẩn thờ ngay lập tức giật mình.

"Du Du…"

"Ôi trời ơi…cậu làm mình sợ chết khiếp.."

Vốn còn đang muốn mắng thêm nhưng cô bỗng chú ý đến sắc mặt Tống Nhi Nhi, ngay lập tức nhận ra ả có tâm sự.

"Có chuyện gì vậy, Nhi Nhi?"

Thẩm Du chạm khẽ lên vai ả, Tống Nhi Nhi ngẩng đầu nhìn cô, ngấn lệ nói:

"Đương nhiên là chuyện hôm qua mình nói với cậu rồi, Trương Hoài anh ấy…hình như ngoại tình rồi.."

"….."

Cô nhất thời sững sờ, nhìn bộ dạng nước mắt lấm lem của Tống Nhi Nhi, Thẩm Du chỉ có thể kéo cô vào nhà vệ sinh.

"Nào, rửa mặt đi, bình tĩnh lại đã."

Thẩm Du dịu dàng dùng nước rửa mặt cho ả, sau đó lau khô bằng khăn tay của mình, rồi mới chậm rãi mở miệng.

"Tại sao cậu lại nghĩ Trương Hoài ngoại tình?"

"Chẳng phải quá rõ rồi sao, gần đây anh ấy rất hay mất tích, tin nhắn thì qua loa còn không…còn không thân mật với mình như trước nữa.."

Tống Nhi Nhi càng nói càng ấm ức, khoé mắt cô ta đỏ ửng lên vì khóc, nhìn cảnh tượng này ngay cả cô cũng cảm thấy thương xót.

Thật ra Tống Nhi Nhi trước nay chưa từng làm gì tổn hại cô, chẳng qua là thấy cô ta hơi nũng nịu quá mức mà thôi.

Nhưng đáng tiếc cô ta lại là thanh mai trúc mã của Trương Hoài, mà Trương Hoài lại là đứa con trai bảo bối của cha mẹ ruột cô, Thẩm Du không tránh khỏi phải làm tổn hại ả.

"Ngoan, cậu ấy dạo gần đây phải lo thu xếp chuyện du học, khó tránh lơ là với cậu, mình nghĩ vài hôm nữa sẽ ổn thôi."

Nói rồi cô dịu dàng lau nước mắt cho ả, Tống Nhi Nhi nghe vậy liền kịch liệt gật đầu.

"Hơn nữa cậu xinh đẹp, đáng yêu như thế, sao cậu ta có thể phản bội cậu? Nếu cậu ta thật sự có lòng đó, mình sẽ giết cậu ta cho cậu."

Tống Nhi Nhi nghe vậy thì lập tức lắc đầu, hoảng sợ ôm lấy cô, Thẩm Du khẽ vuốt ve mái tóc của ả.

Làm xong chuyện này, có lẽ cũng chẳng còn cơ hội được gần gũi thế này…

________

"Hạ Xuyên!"

Đình An gọi lớn ngay khi nhận ra bóng dáng quen thuộc, Tống Nhi Nhi và Thẩm Du lúc này cũng vừa đi đến, cô đưa mắt nhìn chàng trai trẻ đang cong môi cười dưới ánh nắng.

Hạ Xuyên có một vẻ đẹp rất thơ mộng trái ngược hoàn toàn với sự gai góc, nam tính của Trương Hoài.

Nhưng khi chạm đến dục vọng, sự lãng tử ấy lại bị xé toạc, lộ ra vẻ đê mê tận sâu bên trong.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn dừng lại trên người cô, cả hai nhìn nhau, Hạ Xuyên thoáng sửng sờ trước vẻ đẹp sắc sảo của người trước mặt.

Từ làn da, mái tóc, gương mặt đến cơ thể ấy, đều là những thứ đã khiến hắn ngày nhớ đêm mong suốt nhiều ngày qua.

Sau khi cùng cô ân ái, sự sung sướng và thoả mãn đã đeo bám hắn không buông, thôi thúc hắn thử lại lần nữa.

Thẩm Du dịu dàng mỉm cười, Hạ Xuyên ngay lập tức đỏ mặt quay đầu đi nơi khác, điều đó khiến cô không khỏi khinh bỉ.

Ngụy quân tử.

"Hạ Xuyên, cuối cùng anh cũng đến rồi, mọi người đều đợi để đi chơi đó, mai là sinh nhật anh rồi, cả lớp chúng ta cũng nên vui vẻ một chút."

Nói rồi cô liền đi đến nắm lấy tay Thẩm Du, rạng rỡ nói:

"Có phải không lớp trưởng ơi?"

Hành động đó của ả khiến Hạ Xuyên bất giác cứng đơ người, Thẩm Du nhìn ả rồi lại nhìn hắn, dịu dàng mỉm cười gật đầu.

"Phải, Hạ Xuyên, sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn cậu, lớp trưởng."

Bầu không khí ngay lập tức trở nên ám muội, mọi người xung quanh đều nhận ra Hạ Xuyên hôm đó có gì đó hơi khác biệt, nhưng chỉ riêng Đình An là không biết gì.

"Được rồi, chúng ta cùng nhau đi hát karaoke đi!!"

Thế là cả đám kéo nhau vào quán, trên bàn bày đủ loại thức uống, Thẩm Du được đặc cách uống nước ép, ngoài ra mọi người ai cũng dùng rượu.

Hạ Xuyên ngồi đối diện với cô, hắn từ nãy đến giờ chưa từng rời mắt khỏi Thẩm Du nhưng đến khi cô đáp lại, hắn lại ngượng ngùng quay đi.

Sau khi hát được vài bài, cả đám bắt đầu tìm trò để chơi cùng nhau cho vui.

Một bạn trong lớp đề nghị chơi trò xoay chai Truth or Dare, mọi người cũng rất hưởng ứng.

"Trò này được đó, vậy bây giờ ai xoay trước đây?"

Đình An nhanh nhẹn nói, cả đám nhìn nhau, cuối cùng quyết định Tống Nhi Nhi sẽ là người chơi trước.

"Được rồi, mình xoay nhé."

Nói xong, cô liền cúi người xoay nhẹ chai bia rỗng, cái chai xoay đều đều rồi chậm dần, đến cuối cùng dừng lại ở trước mặt Đình An.

Cả đám ngay lập tức hò hét, một bạn trong đám đông hét lên:

"Truth or Dare?"

"Truth."

Ồ!!!

Cả lớp phá lên cười, rồi cả bọn cùng nhau nghĩ câu hỏi, bầu không khí chợt im lặng.

"Cậu và Hạ Xuyên có định cưới nhau không?"

"…"

Một câu hỏi đã được đưa ra, mọi người đồng loạt nhìn về hướng phát ra âm thanh, không ai khác ngoài Thẩm Du.

Đình An vốn còn đang thong thả uống rượu lại bị câu nói này của cô làm cho cứng đơ người, Hạ Xuyên bên cạnh cũng không khỏi sững sờ nhìn cô.

"Hửm?"

Thẩm Du lần nữa lên tiếng, mọi người lúc này cũng đều đồng loạt xoay đầu nhìn ả.

Đình An quay sang nhìn Hạ Xuyên nhưng hắn lại chỉ chăm chăm nhìn vào Thẩm Du, điều đó khiến cô không khỏi chua xót trong lòng.

"Đương nhiên là có rồi."

Ả khẽ đáp, mọi người xung quanh lúc này mới thở phào, ai nấy đều vui vẻ trở lại, chúc phúc cho cả hai.

Tống Nhi Nhi lại lần nữa đặt tay lên thân chai, lần này chai xoay lâu hơn, đến cuối cùng đầu chai chỉ vào một người, khiến cả bọn hét ầm lên.

"Aaaaaa!! Lớp trưởng dính chiêu rồi!!"

Tống Nhi Nhi gào hét không ngừng, mọi người cũng đều cười phá lên hưởng ứng, có lẽ đây là lần hiếm hoi Thẩm Du rơi vào tình huống này.

"Haha, mình chọn Dare."

Cô nhấc ly nước ép lên nhấp một ngụm, lại chạm mắt với Hạ Xuyên lần nữa.

Lớp phó học tập nghe vậy liền lấy từ trong túi ra một bộ bài thử thách, trải đều ra bàn, Thẩm Du dùng móng chạm vào một lá nhưng rồi cô mỉm cười, cầm lấy lá màu đen ngoài cùng.

Cô không tự mình đọc mà đưa cho Tống Nhi Nhi, ả sau khi đọc nội dung trong thư liền đỏ mặt, ngẩng đầu liếc nhìn về phía đối diện, không khỏi trợn tròn mắt.

Mọi người thấy vậy liền tò mò chuồm lên coi, chỉ thấy trên tấm bài ấy ghi rõ dòng chữ màu đen, còn kèm theo hình trái tim đỏ:

"Hãy hôn môi với người ngồi phía đối diện bạn."

Một lần nữa, cả đám rơi vào im lặng, bởi ai cũng nhận ra người đang ngồi trước mặt cô lúc bấy giờ chính là Hạ Xuyên và ngay bên cạnh hắn chính là vị hôn thê nuôi từ nhỏ.

Nếu Thẩm Du chấp nhận thử thách này cô sẽ phải hôn môi với Hạ Xuyên, điều đó chắc chắn sẽ khiến Đình An nổi giận, mối quan hệ giữa cả nhóm sẽ đóng băng.

Thẩm Du nhếch môi nhìn vào mắt Hạ Xuyên, hắn lúc này vừa muốn ngay lập tức hôn cô nhưng lại vừa sợ hãi việc bị Đình An giận dỗi.

Vậy nên hắn chỉ có thể im lặng nhíu mày, nhìn cô không chớp mắt.

Thẩm Du cầm lấy lá bài quăng lên bàn, lớp phó học tập ngay lập tức chụp lấy, cất sâu vào túi quần.

"Mình uống đây."

Nói rồi, cô liền một hơi nốc cạn cả ly rượu đầy trên bàn, trong sự ngỡ ngàng của cả nhóm, Tống Nhi Nhi thấy vậy liền vội vã vuốt lưng cho cô, không khỏi trừng mắt về phía Đình An.

"Nếu không phải cậu hay ghen tuông, sao Thẩm Du lại phải khổ sở như vậy chứ?"

Nói xong, ả liền lôi cô ra khỏi phòng, mọi người thấy vậy cũng lập tức cất hết đống lá bài vào trong, lúc này ai nấy cũng đều say cả rồi.

Một lúc sau, khi nhận ra mọi người đều đã ngủ gục trên bàn, Hạ Xuyên mới từ từ rời vị trí ra bên ngoài.

Ngay khi bước vào khu vực nhà vệ sinh, hắn đã ngay lập tức nhìn thấy bóng lưng mảnh mai của cô.

Tống Nhi Nhi lúc này đang ở bên trong nôn ói không ngừng, Thẩm Du đứng bên ngoài, cô biết chắc hắn sẽ đến.

Ngay khi tiếng bước chân của hắn chỉ cách vài chục cm, Thẩm Du cố tình phía sau, va thẳng vào lòng ngực săn chắc của Hạ Xuyên.

Hắn ngay lập tức vươn tay đỡ lấy cô, sau đó dịu dàng xoay người Thẩm Du lại, để gương mặt cô đối diện với mình.

"Lớp trưởng, cậu không sao chứ?"

Vì ly rượu mạnh ban nãy nên lúc này gương mặt cô đã hơi phớt hồng, đều đó càng làm cho sự xinh đẹp của tăng gấp bội, pha lẫn sự gợi cảm chết người.

Hạ Xuyên nhìn đôi mắt hơi mơ màng của cô, lại nhìn xuống đôi môi anh đào căng bóng ấy, khẽ nuốt nước bọt.

"Hạ Xuyên, sao cậu lại ở đây?"

"Mình thấy cậu ra ngoài lâu vậy rồi mà không quay lại, sợ cậu gặp chuyện gì."

Thẩm Du nghiêng ngả cơ thể như sắp té làm Hạ Xuyên phải vòng tay ôm chặt lấy cô, hai tay hắn để trên eo Thẩm Du.

"Vậy sao… mình nghĩ cậu vẫn nên ở bên cạnh vợ sắp cưới của cậu thì hơn.."

Nói đến đây, Thẩm Du bày ra bộ mặt tủi thân, quay sang nơi khác, điều đó khiến Hạ Xuyên thấy khó chịu.

"Mình lo cho cậu mà."

Thẩm Du hơi nhếch môi, cô giương đôi mắt ngấn lệ lên nhìn hắn, đôi môi đỏ khẽ mấp máy:

"Lo cho mình sao? Mình sợ Đình An sẽ không tha cho mình mất.."

"Cậu ấy sẽ không-…"

"Cậu biết không, lúc nãy mình thật sự rất muốn hôn cậu, từ sau ngày hôm đó, mình lúc nào cũng nhớ đến cậu, Hạ Xuyên à…"

Thẩm Du cắt ngang lời hắn, nước mắt cô lăn dài trên gò má, gương mặt hiện rõ sự bi lụy, hai tay cô ôm lấy cổ hắn kéo lại gần, để mùi hoa hồng trên người cô thoang thoảng chóp mũi hắn.

Hạ Xuyên trợn to mắt, hắn không ngờ rằng tâm tư của hai người lại giống nhau đến thế, điều đó càng khiến hắn thêm mong muốn được gần gũi với cô hơn.

Thẩm Du mím môi nhìn hắn, bộ ngực to tròn dựa sát vào người Hạ Xuyên, khiến máu trong người hắn cũng phải sôi lên sùng sục.

Tiếp đến cô liền kiểng nhẹ chân, dùng đôi mắt đỏ ửng nhìn hắn, khẽ chạm môi mình lên môi Hạ Xuyên.

Phựt, sợi dây lí trí ngay lập tức đứt lìa, hắn đỏ mắt kéo lấy cô, cưỡng đoạt lấy đôi môi đỏ mọng.

"Ưm.."

Thẩm Du thở ra một hơi trong cổ họng trước khi chiếc lưỡi ranh mãnh của hắn xông đến quấn chặt lấy lưỡi cô mà mút liếm.

"Ưm..ưm..ưm.."

Tiếng rên rỉ nhẹ nhàng càng khiến dục vọng trong người Hạ Xuyên thêm tăng, hắn đè cô lên bức tường ngoài phòng vệ sinh mà hôn ngấu nghiến.

Chiếc váy cúp ngực bị hắn mạnh bạo kéo xuống tận eo, cặp vú đồ sộ ngay lập tức bật lên, trắng đến phát sáng.

Hạ Xuyên không chờ được mà rơi khỏi môi Thẩm Du, ngậm lấy đầu ti đỏ hồng cương cứng mà mút chùn chụt.

"Ưm..ưm..ưm.."

Thẩm Du dựa lưng lên bức tường mát lạnh, da thịt trần trụi lộ ra ngoài không khí, Hạ Xuyên bên dưới thì kịch tính bú vú cô, âm thanh chùn chụt đỏ mặt vang lên ngày một lớn.

Ngón tay to lớn di chuyển xuống dưới lật váy cô lên, chiếc quần lót ren bị kéo sang một bên để lộ lỗ lồn đỏ hồng đang không ngừng tiết dịch dâm.

"Ưm.. không… không được…"

Thẩm Du nắm lấy tay, ngăn không cho các ngón tay thô ráp tiến vào bên trong, Hạ Xuyên lập tức rời khỏi vú cô, vùi đầu vào hõm cổ Thẩm Du không ngừng để lại dấu vết, hắn khó hiểu hỏi:

"Haa..sao lại.. không được?"

Tiếng nói xen lẫn tiếng mút mát trên da thịt non mềm khiến Thẩm Du sướng rơn, nhưng cô vẫn giữ chặt lấy cánh tay đang muốn đâm vào lồn mình.

"Vào trong đi…sẽ..ưm..bị nhìn thấy mất..ưm.."

Nói xong cô liền dùng tay đẩy hắn ra, Hạ Xuyên ngay lập tức cúi người bế cô lên, đạp cửa bước vào buồng vệ sinh.

"Aaa…aaaa…"

Ngay khi đóng cửa lại, hai ngón tay thô ráp ngay lập tức đâm sâu vào trong lỗ lồn nộn thịt khiến Thẩm Du bất giác rên to.

Hạ Xuyên vẫn say mê bú liếm núm vú cô như thể hắn muốn được hưởng thức dòng sữa tiết ra từ đó.

Thẩm Du ngồi nắp bồn cầu, hắn quỳ gối trước mặt cô, sau khi đã bú liếm chán chê cặp vú, hắn bắt đầu banh rộng háng cô ra.

Cái lồn ngập nước giờ đây đã bị các ngón tay làm cho rộng ra, dâm dịch không ngừng tiết ra bóng loáng.

Hạ Xuyên đê mê ngắm nhìn cái lồn của nữ nhân đầu tiên mà hắn quan hệ, sau đó liền vươn lưỡi ra liếm một cái lên hột le tròn trịa.

"Ưm…"

Thẩm Du ưỡn người rên rỉ, dâm dịch lại tiết ra thêm nhiều, Hạ Xuyên thấy vậy liền bật cười thích thú, hắn vùi đầu vào lồn cô húp sùm sụp nước lồn tươi mát.

"Ư..ư..ưm..đừng..đừng bú mà…ưm..chết mất.."

Cảm giác nóng ấm rõ rệt khi dị vật ma sát bên trong vách thịt khiến Thẩm Du sướng đến cong người, dưới tác dụng của rượu càng khiến cơ thể cô thêm nhạy cảm.

Hạ Xuyên dùng lưỡi quét quanh một vòng như để khám phá, dâm dịch chảy ròng ròng vào miệng hắn, mùi hương đặc trưng của lồn nữ nhân quẩn quanh mũi hắn khiến Hạ Xuyên mê đắm.

Hắn banh rộng hai chân cô ra, để cả gương mặt vùi vào trong cái lồn ẩm ướt, lông mu rập rạp bên trên trở nên long lanh nước vì hắn đâm thọc quá mạnh.

"Ưm..ưm..Hạ..Xuyên…đừng..bú..ưm.. nữa mà…"

Tay cố túm chặt lấy tóc hắn, nhưng tóc độ ra vào của cái đầu ấy càng nhanh hơn, gương mặt trắng trẻo của Hạ Xuyên bị nước lồn cô làm cho ướt đẫm, cằm hắn nhỏ giọt thứ chất lỏng không tên.

Thẩm Du rên rỉ không ngừng, chiếc lưỡi to khoẻ không ngừng ma sát lên vị trí nhạy cảm, cô banh rộng háng đến cái lưỡi ấy vào thêm sâu, Hạ Xuyên một tay xoa nhẹ hột le cô lại còn lại thọc vào trong cùng chiếc lưỡi không ngừng chuyển động.

"Ưm.ư..ư..ư..ưm..ưm..aa…aaa..aa..aaa..áaaaaaaaa"

Khoái cảm dâng trào, Thẩm Du túm chặt đầu Hạ Xuyên dí sát vào lồn mình rồi cứ thế bắn tung tóe lên mặt hắn, cái lồn đỏ ửng run lên bần bật, nước tiểu chảy hết lên mặt Hạ Xuyên, khiến tóc tai hắn dính đầy dâm thủy và nước tiểu của cô.

Nhưng điều đó không khiến hắn khó chịu, ngược lại càng thêm hưng phấn, Hạ Xuyên nhếch môi, vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra phía sau để lộ gương mặt trắng trẻo điển trai.

Con cặc trong quần hắn đã cứng đến phát đau, Hạ Xuyên ngay lập tức kéo khoá để cự vật thô to lòi ra bên ngoài, con cặc này hơi cong lên, trên thân nó đầy đường gân guốc.

Hạ Xuyên lấy nước lồn cô bôi lên con cặc to khủng không ngừng xoa nắn, rồi nhẹ nhàng đặt đầu khấc to như hột gà trước miệng huyệt mấp máy.

Nhưng ngay khi hắn định đâm vào, bên ngoài bỗng có tiếng bước chân, một giọng nói vang lên đầy gấp gáp.

"Nhi Nhi ? Cậu có sao không?"

Là Đình An, Hạ Xuyên ngay lập tức sửng sờ trong khi Thẩm Du, người vốn còn đang chìm vào khoái cảm, không khỏi nhếch môi.

Để xem, liệu giữa vị hôn thê và cái lồn mọng nước này, hắn sẽ chọn ai.

______

Có nên hoàn lương viết truyện ngôn tình cẩu huyết không ta, viết truyện sếch riết trong đầu toàn sếch =)))

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lan-dau-cua-yen
Lần Đầu Tiên Của Yến
Tháng 5 27, 2022
chuyen-cua-nhung
Chuyện Của Nhung – Loạn Luân
Tháng 4 13, 2023
me-bi-dong-hoc-bao-nuoi
Mẹ Bị Đồng Học Bao Nuôi
Tháng 9 27, 2022
Những Em SGBB Xinh Đẹp_truyencogiaothao.info
Những Em SGBB Xinh Đẹp
Tháng 5 25, 2025

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây