Vợ Chung - Chương 11
Tịch Nhan luôn cảm thấy tính khí của bản thân trông có vẻ trầm lặng, nhưng thực chất lại héo hon hỏng bét, do bị nuôi thành như vậy từ khi còn nhỏ.
Trưởng bối hỗn loạn như vậy, Tịch Nhan vẫn có thể như người bình thường, ăn ngủ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Về mối quan hệ giữa ba, mẹ và ông nội, chờ cô lớn hơn một chút suy nghĩ cẩn thận lại thì cảm thấy thật sự máu chó!
Cô đã từng xem cuốn nhật ký do mẹ mình viết khi còn nhỏ, tuy mù mờ nhưng lượng thông tin khá nhiều.
Hóa ra sau khi bà được ông nội nhận làm con nuôi, bà lại tràn đầy hâm mộ ông, nhưng khi đến cái tuổi có thể nói là lập gia đình thì ông nội lại bắt đầu giúp bà tìm nhà chồng.
Rốt cuộc, ngay cả khi ông nội có cùng suy nghĩ với mẹ, người là con gái của ông thì cũng không thể lấy bà?
Nhưng lúc đó, ba cũng ngưỡng mộ bà, nên đã lợi dụng buổi tối vào trong phòng mạnh mẽ chiếm lấy bà, hơn nữa trong một lần khiến bà mang thai Tịch Nhan.
Mà chuyện đã xảy ra như vậy thì bà không thể không gả cho ba.
Nhưng đây không phải là chuyện hay ho ở thôn quê thời đó, như chuyện nhà họ Kha nhận con gái nhà người ta để làm con dâu nuôi từ bé, chứng tỏ động cơ ban đầu không hề trong sáng, hơn nữa nhà của bọn họ lại là thôn trưởng.
Cho nên, với người ngoài ông nội phải giữ thể diện, và về mặt tình cảm, ông không thể chấp nhận việc mẹ đột nhiên trở thành con dâu của mình.
Vốn dĩ ông muốn gả cô cho thôn bên cạnh, thì từ nay về sau ông có thể chấm dứt những suy nghĩ đó, nhưng một khi mẹ trở thành con dâu của ông thì ông sẽ không chỉ ngày đêm tiếp tục đối mặt với cô, mà còn chấp nhận cả ngày lẫn đêm chuyện cô nằm dưới người con trai mình hầu hạ, nghĩ đến đây ông liền đố kỵ phát cuồng.
Cho nên ông nội chỉ có thể chịu đựng như vậy, cố gắng giữ thái độ lạnh lùng không thân cận với mẹ, biểu hiện bài xích càng chán ghét, thì mẹ tự nhiên cũng giữ một khoảng cách với ông.
Vì vậy, trong vài năm sau khi Tịch Nhan được sinh ra, thoạt nhìn mẹ và ông nội như bình an vô sự. Nhưng có một ngày, mẹ đang tắm rửa trong phòng củi thì ông nội vô tình bắt gặp. Cũng không biết ông bị làm sao, lại đột nhiên hành xử điên rồ, đá văng cửa phòng vọt vào bổ nhào vào mẹ đang mặc quần áo mà ngã trên đất, không màng phản kháng của bà mà bóp lấy vú.
Nhưng mà, vừa dán lên người mẹ thì ông liền không thể buông tha bà ra nữa, cảm giác bị đè nén quá lâu dường như đã trở thành độc tố thấm sâu vào xương tủy của ông nội.
Ông cột cổ tay bà bằng thắt lưng của mình, sau đó tách rộng hai chân bà ra, chọc ngón tay vào trong tiểu huyệt nhanh chóng làm bà chảy nước.
Tiếp đó ông đỡ côn thịt của mình thẳng tắp lập tức cắm sâu vào.
Mẹ không ngừng vùng vẫy và hét lên, yêu cầu ông nội buông mẹ ra, nhưng ông đã bịt miệng bà lại, vừa mút mạnh vú của bà vừa thúc eo, không ngừng cắm côn thịt vào bên trong tiểu huyệt.
Tiểu huyệt của bà vừa ướt át lại khít chặt, cơ thể mềm mại và mịn màng. Ông nội đã muốn mẹ nhiều năm, hôm nay cuối cùng cũng có được điều mình muốn. Tự nhiên đã ôm lấy bà muốn thân thiết lại không ngừng cắn, dần dần bà cũng không từ chối, bị ông làm điên cuồng, thậm chí siết chặt mông và kẹp chặt tiểu huyệt, đón nhận sự tấn công của ông.
Một khi cơn dục vọng bấy lâu nay của ông nội bộc phát thì nó mất kiểm soát ngay tức khắc, ông đè bà xuống đất mấy lần, xuất đầy tinh dịch vào bụng, hệt như một phụ nữ có thai mới chửa được mấy tháng.
Tuy nhiên, từ đầu đến cuối, ông nội không nói một lời nào, chỉ vùi đầu vào chơi bà thật mạnh, như thể ông muốn bù đắp cho cơ hội bao năm qua ông không thể làm bà. Mà mẹ bị ông thọc vào cảm thấy trời đất tối đen, ngay cả cổ họng cũng khàn khàn, muốn khóc cũng không thể khóc thành tiếng.
Tuy nhiên, sau khi ông nội bắn đến giọt tinh trùng cuối cùng, nghe tiếng khóc thê lương của mẹ thì ông lại đột ngột đẩy mẹ ra như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ, rồi xoay người chạy ra khỏi kho củi.
Mẹ nằm trên mặt đất hồi lâu vẫn chưa định thần lại được, nếu không nhờ cảm thấy tinh dịch nóng bỏng chảy trong hoa huyệt, thậm chí bà còn hoài nghi màn hoan ái cuồng nhiệt vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Kết quả là, mẹ vừa sợ vừa mệt, sau khi trở về phòng liền ngã bệnh, ban đêm bị sốt cao.
Lúc đó, ba không có nhà, Tịch Nhan dù mới 5 tuổi nhưng cũng đã biết gõ cửa phòng nhờ ông giúp.
Tịch Nhan mơ hồ nhớ ra vẻ mặt của ông nội lúc đó, có thể nói là rất đau lòng, ông không nói hai lời bèn nhanh chóng vọt vào trong phòng mẹ.
Cứ như vậy, ông nội không ngủ không nghỉ mà chăm sóc mẹ suốt một đêm, cuối cùng bà cũng hạ sốt.