Vợ Chung - Chương 8
Như cảm nhận được côn thịt cắm vào trong tiểu huyệt lại cứng lên, mẹ kích động đẩy ngực ông ra, "Ba ơi, đừng làm nữa, Nhan Nhi sắp về rồi!"
Kết quả là, khi ông nội nghe lời mẹ vừa nói thì ông bèn xoa mông của mẹ rồi đè mạnh dưới người mình, khiến cơ thể mềm mại và trắng nõn của bà rùng mình.
"Sợ cái gì? Nếu nó thấy thì sao? Nếu con bé đến thì ba sẽ làm cho nó thấy, con nằm dưới người ba dâm đãng đến cỡ nào!"
Vừa nói chuyện ông vừa bắt lấy bầu vú rồi thúc eo, còn mẹ bị chơi không thể không nhấc chân để ôm lấy thắt lưng ông, cứ như đang bò lên người ông vậy.
Mà chính vì ông nội nhắc đến tên cô, nên phản ứng của mẹ càng gay gắt.
Có thể do nghĩ đến cảnh bị Tịch Nhan nhìn thấy dáng vẻ mình bị ông nội làm, nên cơ thể bà đỏ bừng như con tôm luộc, còn cuộn mình trong lòng của ông.
Trong mắt Tịch Nhan, quả thật mẹ thực sự là một người phụ nữ đơn thuần và yếu đuối, lại có tri thức và hiểu lễ nghĩa. Nhưng giờ đây cũng không có ích lợi gì, bà chỉ biết đau khổ mà cầu xin ông, "Đừng mà, ba ơi, lỡ như …"
Tuy nhiên, có vẻ bà không biết rằng bà càng mềm nhũn đáng thương như vậy, ông sẽ càng thích, càng muốn bắt nạt bà.
Lúc này, tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên rõ to.
Mẹ lại bắt đầu giãy dụa, "Ba ơi, Kình Phong đói bụng, con phải cho nó uống sữa."
Sau cùng, cũng không thể mặc kệ đứa bé, mặc dù chuyện tốt của mình bị phiền nhiễu, nhưng ông vẫn cau mày ôm lấy mẹ vừa làm vừa đi ra ngoài.
Tịch Nhan ngay lập tức quay lại và trốn trong bóng tối, nhìn ông nội ôm mẹ bước ra khỏi bếp và đi về phía sân khác.
Nhìn mẹ ôm ông nội thật đáng thương, mỗi bước đi của ông nội đều như đâm vào thật sâu, điều này càng kích thích bà ngẩng đầu lên khóc nức nở. Hơn nữa, như sợ mình ngã xuống mà ôm chặt lấy ông như cọng rơm cứu mạng.
Mặt khác, ông nội tận hưởng cái ôm của bà, cả sự hút lấy ẩm ướt lẫn chặt chẽ của hoa huyệt, vừa hôn lên đôi môi mềm mại vừa xoa nắn cặp mông đầy đặn. Dâm thủy của mẹ nhỏ giọt để lại dấu vết trên con đường trong sân. Ông nội đá một cước mở cửa phòng, ôm bà vào phòng của em trai không ngừng quấy khóc.
Một lúc sau, tiếng khóc của em trai dừng lại, nhưng tiếng nức nở của mẹ lại vang lên.
Tịch Nhan lặng lẽ đến gần cửa sổ của phòng và nhìn vào. Ông nội ép mẹ vào thành nôi, vừa đưa đẩy bà vừa thì thầm, "Nào, mau cho con trai con nhìn xem, người làm mẹ như con không thể rời khỏi côn thịt của đàn ông!"
Dù em trai Kình Phong chỉ là đứa bé mấy tháng tuổi, ăn no rồi nằm trong nôi chơi đùa cũng không biết ông nội và mẹ đang làm gì.
Nhưng mẹ lại không thể chịu được việc bị cha chồng chơi mình ngay trước mặt con trai, dâm thủy trong hoa huyệt của bà cứ ứa ra như suối nước nóng, lại nhanh chóng bị ông bắn vào rồi.
Tuy nhiên, sau khi ông bắn tinh dịch vào người mẹ một lần nữa, ông đặt bà lên giường, lại quấn cổ chân mảnh khảnh của bà bằng hai sợi dây màu đỏ, treo hai chân lên.
Sau đó ông nội ngồi bên cạnh mẹ, chọc và đâm ngón tay của mình vào hoa huyệt của mẹ rồi lau tinh dịch mà ông bắn vào sâu, sau đó ông rút ngón tay của mình ra, bóp lấy vú của bà. Ông nâng nó rồi nhào nặn như chơi bột, đồng thời lẩm bẩm vài câu: "Con cho rằng sinh Kình Phong là xong rồi sao? Con phải tiếp tục khai chi tán diệp cho nhà họ Kha chúng ta!"
Mẹ lắc đầu không ngừng rồi lại ậm ừ, ngực bà tê dại đến chết đi được, cơ thể của bà đã sớm được ông nội dạy dỗ từ lâu, để có thể đạt cực khoái chỉ bằng cách xoa bóp hai vú.
Mà ông nội nhìn thấy dáng vẻ mẹ như vậy làm gì còn tâm tình nói chuyện, vì vậy ông xoa nắn hai bên vú của bà một lúc, cảm thấy tinh khí của mình gần như đã bị hấp thụ hết rồi, nên liền buông hai chân của bà xuống còn mình nửa quỳ xuống trước người bà, giương súng lên chuẩn bị một hồi kịch liệt tiếp theo.