Yêu đương cùng người - Chương 25
Cô đang ra sức liếm láp thứ khí giới nam tính thô sần ấy, thứ thuộc về chính ba ruột mình.
Cái miệng nhỏ của Lâm Nhược Vũ bao trọn lấy gân quy đầu đỏ tía của ba, cảm nhận rõ rệt khối thịt to lớn, nóng hổi này đang từng nhịp, từng nhịp thúc thẳng vào cuống họng cô tê dại.
Cô thầm nghĩ, một thứ thô tráng hung hãn thế này, làm sao có thể đóng sâu vào tận trong bướm nhỏ của mình được nhỉ? Chỉ mới ngậm mút một lát thôi mà quai hàm cô đã mỏi nhừ, nước bọt rỉ ra bên khóe môi.
Lâm Việt Hải nằm trên giường, không kìm được một tiếng gầm nhẹ nơi cổ họng. Hắn đưa tay vỗ về đầu con gái, rồi lại ngửa cổ thở dốc, chỉ muốn tống khứ toàn bộ dục vọng đang căng cứng này lấp đầy khoang miệng nhỏ nhắn dâm mỹ kia.
Đúng lúc nghiêng đầu, hắn liếc thấy cuốn bài tập kỳ nghỉ đông của cô đặt trên giường.
Lâm Việt Hải với tay lấy cuốn vở lật xem. Nét chữ của cô nhóc rất thanh tú, ngay ngắn, từng con chữ sạch sẽ và sắc nét, gần như không có vết tẩy xóa nào.
Đó là một bài văn, tiêu đề là…
Đang đọc dở, hạ bộ Lâm Việt Hải bỗng thắt lại, quy đầu bị cô nhóc tinh quái cắn nhẹ một cái. Hắn buông cuốn vở, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia máu nhìn chằm chằm vào cô.
Lâm Nhược Vũ nhả vật cứng trong miệng ra, đôi môi hồng phấn bóng loáng nước dâm, cô hờn dỗi bĩu môi:
— Ba ba, ba không được xem bài tập của con.
Dứt lời, cô nhóc nhào tới, mặt đỏ gay gắt đè lên người ba để cướp lại cuốn vở.
Lâm Việt Hải nhanh tay lẹ mắt né được, một cánh tay rắn chắc khóa chặt cô nhóc trên lồng ngực mình, hắn cười khàn khàn:
— Sao lại không cho xem? Vừa rồi con còn nuốt trọn dương vật của ba vào miệng, giờ viết mấy chữ lại còn ngại à?
— Cứ không cho xem đấy!
Mặt Lâm Nhược Vũ đỏ như nhỏ máu, xấu hổ không để đâu cho hết. Văn chương cô viết toàn là thêu dệt, để ba thấy được những suy nghĩ thầm kín trong đó, chắc hắn cười cô chết mất.
Thấy ba không chịu trả, cô nhóc cuống lên, ngồi cưỡi hẳn lên người hắn , nhích thân mình về phía trước khiến cặp nhũ hoa non nớt ép chặt lên mặt ba.
Lâm Việt Hải ném phăng cuốn vở xuống sàn, một tay bóp chặt eo con gái, tay kia luồn vào dưới váy ngủ, dứt khoát giật phăng chiếc quần lót nhỏ xíu ra ngoài. Hắn há miệng, cách một lớp vải mỏng mà ngấu nghiến lấy bầu ngực mềm.
— A… ba ba !
Bị tập kích bất ngờ, Lâm Nhược Vũ chẳng còn tâm trí đâu mà giành vở, chỉ cảm thấy bờ mông trần trụi vừa tiếp xúc với không khí thì đã bị ba lật nhào, đè ngửa ra giường.
Vùi mặt vào rãnh ngực thơm tho, Lâm Việt Hải đẩy váy ngủ của cô lên tận cổ, thô bạo dẹp bỏ chiếc áo lót chắn đường:
— Bảo bối, vạch vú ra cho ba xem nào…
Vừa nói, hắn vừa như lột một quả vải mọng nước, phơi bày hai khối thịt trắng ngần, rung rinh trước mắt.
Hắn mút lấy hạt đậu hồng hào đang dựng đứng trên đỉnh gò bồng đảo, ra sức vò nát chúng.
Lâm Nhược Vũ lúc này đã mềm nhũn như vũng nước, tóc xõa tung trên gối. Cô nằm đó, mặc cho hơi thở nóng rực của cha thiêu đốt làn da, cảm nhận cái lưỡi thô nháp đang liếm láp nhũ hoa mình. Cánh mông cô vô thức cọ xát, hoàn toàn trần trụi dưới sự giúp đỡ của ba.
Cả người như có ngọn lửa chạy dọc sống lưng, bụng dưới Lâm Nhược Vũ phập phồng kịch liệt. Dưới thân baba , cô chủ động tách rộng hai đôi chân trắng muốt, phơi bày đóa hoa huyệt đang rỉ nước, sẵn sàng đón nhận sự xâm lấn thô bạo từ người đàn ông trước mặt.
Lâm Việt Hải vừa gặm cắn nhũ hoa của con gái, vừa đưa tay miết mạnh vào nơi tư mật giữa hai chân cô, cảm nhận một sự ướt át, nhớp nháp đầy ngọt ngào…
————Mongg mọi người donate choo tuii có động lực ra chương ạ