Yêu đương cùng người - Chương 27
Vương Trực không những không xúi giục được chuyện biệt thự mà còn bị Khương Tùng Nhàn mắng cho một trận lôi đình. Hắn lầm lì hẳn đi, trong lòng nhen nhóm ngọn lửa oán hận. Trong khi nhà họ Khương đang bàn bạc về quyền giám hộ Lâm Nhược Vũ, Vương Trực chỉ im lặng ngồi thu mình trong góc, đôi mắt rũ xuống che giấu sự độc địa và phẫn nộ đang sục sôi.
Thực tế, nhà họ Khương vốn chẳng có tư cách gì để can thiệp vào việc giám hộ cô bé. Với độ tuổi hiện tại, dù có ra tòa, ý kiến của Nhược Vũ vẫn là quyết định cuối cùng. Nếu cô chọn Lâm Việt Hải, tòa án chắc chắn sẽ tôn trọng. Vì lẽ đó, vợ chồng Khương Tùng Nhàn vẫn giữ tư tưởng "dĩ hòa vi quý", không muốn làm lớn chuyện, nhất là khi Lâm Việt Hải vốn là người biết điều.
Thế nhưng, đám trẻ như Khương Thiện Thiện và Khương Mỹ Mỹ lại không nghĩ vậy. Với chúng, muốn gì thì phải giành lấy. Cả hội bí mật lên kế hoạch: ngay khi Nhược Vũ trở lại thị trấn khai giảng, chúng sẽ trực tiếp đến đón cô về Khương gia, đặt mọi chuyện vào thế đã rồi.
Ngày khai giảng, tuyết rơi trắng xóa cả thị trấn nhỏ. Lâm Việt Hải lái chiếc Santana cũ khá khiêm tốn đưa con gái đến trường. Để được ở gần con, hắn đã chuyển công tác về đây, mọi việc chuẩn bị đã sớm hoàn tất. Ngồi ở ghế lái,hắn trông còn căng thẳng hơn cả con gái trong ngày đầu đi học.Hắn lo lắng hỏi dồn: "Bé con, ba có cần gặp giáo viên không? Có nên chuẩn bị phong bì không nhỉ? Hay ba tài trợ xây thêm khu dạy học cho trường nhé? Họ có ác cảm với chuyện ba mẹ ly hôn rồi làm khó con không?"
Những nỗi lo ấy vốn đã âm ỉ trong lòng Lâm Việt Hải từ lâu. Trước đây vì bận rộn, hắn đành gửi gắm con cho nhà họ Khương. Mỗi lần Khương Mỹ Mỹ vòi tiền với lý do "quà cáp cho thầy cô", hắn đều đưa mà không chút do dự, chẳng buồn kiểm chứng vì sợ con gái sẽ bị họ ngược đãi nếu mình quá khắt khe. Trong mắt nhà họ Khương, hắn chẳng khác nào một "mỏ vàng" để họ mặc sức khai thác.
Lâm Nhược Vũ vừa loay hoay sắp xếp sách vở vừa mỉm cười trước sự cuống quýt của ba. Tối qua hai ba con mới từ Thượng Hải về, sáng nay vội vàng thế nào mà khi mở ba lô ra, cô chỉ thấy toàn đồ ăn vặt. Nhìn đống bánh kẹo nhập khẩu cao cấp, cô dở khóc dở cười: "Ba ơi, ba nhét toàn đồ xịn thế này thì lộ hết mất. Mọi người lại biết ba giàu cho xem!"
Thực ra, Lâm Việt Hải đã thống nhất với con sẽ giữ hình tượng một người làm ăn bình thường, chỉ đủ ăn đủ mặc để tránh gây chú ý. Hắn sợ sự giàu có quá mức ở cái thị trấn nhỏ bé này sẽ biến Nhược Vũ thành "sinh vật lạ" và kéo theo những rắc rối không đáng có.
—————————-
Mongg mọi người donate choo tuii có động lực ra chương ạ