Nội dung truyện
Xoan đỏ bừng mặt, chị khẽ rên rỉ khi cảm nhận dòng nước ấm áp bên trong vẫn đang râm ran. Xoan khẽ ngồi dậy, với lấy xấp khăn giấy trên bàn kính, lóng ngóng lau đi những dấu vết nhầy nhụa đang chảy dọc theo đùi. Chị vừa lau vừa xuýt xoa, giọng điệu nửa như than vãn, nửa như đang khoe khoang sự sung mãn của gã nhân tình trẻ:
— “Kìa… em nhìn xem… lau mãi mà không hết. Người đâu mà ra như suối thế này, nhồi cho đầy cả bụng người ta rồi mà vẫn còn tràn ra cả thảm. Khiếp thật đấy, cứ như là bao nhiêu tinh túy em dồn hết vào đây một lượt không bằng…”
Nghe giọng điệu lả lơi của Xoan, Hoàng không nói không rằng, gã chỉ khẽ nhếch mép. Ngay lúc đó, vật vĩ đại đang nằm trên đùi gã bỗng giật mạnh một cái, rồi ngay trước mắt Xoan, nó bắt đầu lừng lững dựng đứng lên, căng cứng và gân guốc trở lại chỉ trong vài giây. Xoan giật mình, đánh rơi cả mẩu khăn giấy ướt sũng xuống sàn, đôi mắt chị mở to đầy kinh ngạc:
— “Trời đất… sao mà hồi nhanh thế? Anh Biên nhà chị có khi cả tuần mới được một lần, mà xong là lăn ra như chết… Em… em là cái giống gì mà khỏe thế này?”