Nội dung truyện
Bạch Tiểu Đường vừa thẹn vừa sợ, đâu dám thừa nhận: “Ha… nói… nói bậy… oa… ưm ưm… cậu đừng… đừng động đậy nữa!”
Thực ra cô biết dù từ ngữ của Nguyên Lân thô lỗ, nhưng những gì cậu nói đều là sự thật. Mỗi lần chiếc đùi đang kẹp chặt giữa hai chân cô phát lực thúc lên, nó đều chạm từ hạt mầm nhỏ phía trước đến tận hang nhỏ phía sau. Hạt mầm bị ép chặt tạo ra khoái cảm, hang nhỏ bị va chạm mang lại cảm giác lấp đầy giả tạo; cả hai thứ cảm giác đầy xa lạ này khiến Bạch Tiểu Đường hoàn toàn không có sức chống đỡ.
Nước dâm của cô chảy ra ngày càng nhanh, cửa hang giống như một con đập đất sắp vỡ, run rẩy và co rùm lại dưới sự giày vò của chiếc đùi lực lưỡng. Có thứ gì đó sắp sửa phun trào từ cái lỗ nhỏ đang không ngừng mấp máy ấy.
“Đừng, Nguyên Lân… Nguyên Lân… tớ không muốn nữa…” Phản xạ đầu tiên của Bạch Tiểu Đường trước cảm giác đó là sợ hãi, nhưng cô cũng không biết mình sợ quá trình nước triều dâng cao hay sợ khoảnh khắc đê vỡ. Cô chỉ biết liên tục lắc đầu, nước mắt thậm chí còn văng cả lên áo Nguyên Lân: “Tớ không muốn… ưm… không muốn nữa có được không… ha… lạ quá… tớ sắp không thở nổi rồi…”
Cả khuôn mặt cô đỏ bừng, sắc đỏ ấy còn lan dần xuống tận cổ. Đôi mắt cô hệt như hai con suối nhỏ khảm trên hốc mắt, dù những giọt lệ vừa tích đầy giây trước đã bị cậu làm chấn động rơi xuống, thì giây sau nhìn lại đã thấy tràn trề.