Nội dung truyện
Khi bờ môi nồng đượm vị rượu ngô của ông Nghiêm hạ xuống, chạm mạnh vào làn môi mọng đỏ đang run rẩy của Lam, cả hai người cùng rùng mình một cái kịch liệt.
Đó là một nụ hôn ngấu nghiến, thèm khát và đầy tội lỗi. Ông Nghiêm như trút hết tất cả những dồn nén, sự cô độc của mười mấy năm cô đơn và cả sự bực dọc, bất lực đối với đứa con trai nhu nhược vào nụ hôn ấy. Ban đầu, Lam vẫn cố gắng mím chặt môi, hai tay đẩy mạnh vào khuôn ngực vững chãi như tường đá của bố chồng. Nhưng hơi ấm đàn ông đích thực – thứ mà cô hằng khao khát, thèm muốn trong vô vọng suốt bảy trăm ba mươi ngày đêm qua , giờ đây đang bao lấy cô, như thiêu như đốt cô gái trẻ.
Cái bản năng đàn bà bị bỏ đói bấy lâu nay bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả lý trí.
Đôi tay đang đẩy của Lam yếu dần, rồi như một sự buông xuôi, cô vô thức bấu chặt lấy bờ vai rộng của ông Nghiêm. Cánh môi cô hé mở, đón nhận sự thô bạo đầy ngọt ngào của người đàn ông trước mặt. Tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra từ kẽ môi Lam, càng làm ngọn lửa dục vọng trong lòng ông Nghiêm bùng cháy dữ dội.
Bàn tay gân guốc của ông Nghiêm rời khỏi gáy cô, trượt dần xuống chiếc cổ thon thả, rồi luồn thẳng vào dưới vạt áo vải mềm màu nâu đỏ rộng rãi của Lam. Khi lòng bàn tay thô ráp, chai sạn vì sương gió chạm vào làn da bụng phẳng lỳ, mịn màng và trắng trẻo của cô con dâu, ông Nghiêm thở hắt ra một hơi khàn đặc.