Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 20
Chương 20: Trải nghiệm cuộc sống trên hành tinh Europa
Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện với người ngoài hành tinh năm lớp 11, tôi có yêu cầu người Oriontak một điều thú vị.
“Các ông giống hệt chúng tôi thì không có gì lạ. Tôi chưa thấy một dạng sống nào khác con người. Các ông cho tôi xem một hình ảnh nào của dạng sống ngoài hành tinh được không?”
Người Oriontak trầm ngâm một lát và nói, “Hình ảnh thì tao không có, nhưng tao có thứ này còn hơn cả hình ảnh.”
“Đó là cái gì?” Tôi hỏi.
“Phương pháp thâm nhập tâm trí độc quyền của người Oriontak.”
“Là như thế nào? Tôi vẫn chưa hiểu ý ông.” Tôi thắc mắc
“Tao sẽ cho mày thâm nhập tâm trí của một người trên hành tinh khác của vũ trụ này.”
“Wow, thế thì quá đã. Tôi được nhập vai sống một cuộc đời khác.” tôi vui mừng nói
“Để tao rà xem hành tinh nào phù hợp mà gần nhất.” Người Oriontak nhắm mắt lại, dường như ông ta đang kết nối với một máy chủ nào đó qua thần giao cách cảm.
Đột nhiên ông người ngoài hành tinh mở mắt ra và nói “Tìm thấy rồi, hành tinh Europa gần sao Mộc.”
Tôi ngớ người ra, trước đây tôi từng đọc sách, xem phim tài liệu về một hành tinh có tên là Europa đây là hành tinh được phủ một lớp băng dày, bên dưới nó là một đại dương ngầm, và người ta nghĩ rằng có sự sống ở đó, chỉ là không biết có dạng sống thông minh hay không thôi.
“Ồ vậy hả? Thế thì giờ tôi làm thế nào để tới đó?” tôi hỏi,
“Dễ thôi, nhìn vào mắt tao.” người ngoài hành tinh nói
Tôi làm theo, tôi nhìn vào mắt của người ngoài hành tinh dưới hình dạng của thằng Lý Bình Chi. Trong cái tròng đen đó, bắt đầu có một điểm đỏ, rồi chuyển sang hồng Magenta, chuyển sang xanh Cyan, vàng. Sau đó tôi chóng mặt, đầu óc quay cuồng, một màu đen ập xuống, tôi không còn biết gì nữa.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi mở mắt ra thì thấy một màu xanh biển tràn ngập, tôi đang ở hoàn toàn trong nước. Đáng ngạc nhiên hơn nữa tôi có thể hô hấp. Tôi sờ hai bên cổ, có hai cái mang phập phồng. Tôi nhìn xuống tay, tôi có một bàn tay chỉ có 3 ngón, nhìn xuống chân tôi vẫn có 2 chân nhưng bàn chân không có mà thay vào đó là bàn chân ếch có màng tương tự như tôi mang chân vịt đi bơi.
Trong đầu tôi phát ra một giọng nói, “Mày thấy thú vị không? Đây là người Frogtee cũng do người Oriontak tạo ra. Nhờ lai tạo với sinh vật bản địa. Mày nên nhớ sự sống thì có nhiều, nhưng sự sống thông minh thì chỉ như hạt cát giữa sa mạc. Chính vì thế người chúng tao mới tìm cách duy trì nòi giống bằng cách tạo thật nhiều bản sao trên khắp các hành tinh.”
Như tôi đã biết trước hành tinh Europa gần sao Mộc là một hành tinh bên ngoài là lớp băng vĩnh cửu, bên trong toàn là nước. Tôi là một dạng sống thông minh trên hành tinh này. Tôi nghĩ lẽ ra nếu không thấy mặt trời phải tối đen như mực chứ, nhưng tại sao tôi có thể thấy? Tôi nhìn xung quanh và nhận ra có nhiều quả cầu phát sáng lơ lửng ở tít bên trên gần lớp băng. Tôi đang ở giữa lưng chừng “trời”, tôi ước lượng từ đáy lên đến lớp vỏ băng trên cùng khoảng 11,000 mét tương đương từ đất lên trời ở trái đất (cao hơn cả núi Himalaya).
Tôi nhìn xuống dưới là một khu đô thị rộng lớn, nhà cửa san sát nhau ở dưới đáy biển, tuy nhiên vẫn có đèn màu lấp lánh, không khác gì trái đất. Tôi bơi xuống, tôi thấy cư dân ở đây đều có khuôn mặt như người, nhưng đôi mắt lộ, đồng tử đen to tròn như cá mập. Họ có hai chân hai tay, không có đuôi. Mà như người Oriontak nói họ đã tạo nên giống loài này dựa trên bản thân họ cùng với sinh vật bản địa. Quả thật tôi công nhận, không thể nào giống loài có sự thông minh có thể tiến hoá trong môi trường này được, trừ phi có sự can thiệp.
Tôi bơi xuống một khu đô thị thì chạm phải một cái vòm trong suốt, tôi ngớ người ra, thì ra họ có một bức tường để bao bọc thành phố, có cổng đi ra, cổng đi vào. Những người này đều mặc đồ bó sát để che cơ thể và bộ phận sinh dục. Tôi nghĩ những người này và người trái đất có cùng thuỷ tổ chỉ khác là họ có mang cá thở dưới nước.
Trong đầu tôi lại nghe giọng nói của người Oriontak, “mày đang nhập vào tâm trí một người tên là Kiryu thuộc nước Amerapan. Người ở đây đã phát triển ở cấp độ 3 tương tự trái đất, người Oriontak cũng không đầu tư cho giống loài này nhiều, vì bọn chúng chỉ giới hạn sống ở dưới nước, rất khó để phát triển thêm và du hành không gian càng khó. Bọn tao xem bọn này là bể cá thôi.”
Tôi nhìn xung quanh thì thấy có nhiều loại cá kỳ dị, xa xa có một con cá khổng lồ nhiều răng nhọn. Tôi bơi thật nhanh vào cổng vào có hai người trông giống như cảnh sát đang gác. Họ kêu tôi xuất trình giấy tờ. Tôi nhìn lại trong mình thì thấy tôi cũng có cái ba lô, có túi quần, túi áo, có dây kéo để tránh bị trôi. Tôi lấy bóp ra và lục trong đó, ngạc nhiên thay tôi thấy một tấm card với chữ nhìn như chữ Do Thái trên đó, nhưng tôi lại có thể đọc được. “Căn cước công dân, tên: Kiryu Mastkue, ngày sinh: 03/05/4195”
Tôi đưa căn cước cho hai người cảnh sát và họ cho tôi vào. Bên trong mái vòm khổng lồ đó là một thành phố được xây dựng ở dưới đáy biển. Những cánh đồng trông tảo và một loại thực vật mà tôi không biết, có lẽ là thức ăn của người ở đây. Người dân điều khiển các loại mô tô, xe hơi di chuyển bằng động cơ. Họ tuy là những người dưới nước nhưng có thể tạo lửa và các động cơ đốt trong nhờ sự chuyển giao công nghệ của người Oriontak.
Người ở đây mặc quần áo bó sát, nhưng có màu sắc, hoạ tiết bắt mắt. Họ cũng có người cao thấp, mập ốm như người trái đất. Gương mặt tổng thể là giống người trái đất 90% trừ cái mang cá, đôi mắt, đôi chân biến thành mái chèo.
Đây là một thế giới toàn nước nên việc tạo ra các con đường thì thật phi lý. Giữa các toà nhà được quy hoạch có các lối đi. Người dân ở đây tuy có thể bơi theo chiều lên xuống nhưng để di chuyển khoảng cách xa họ cần phải có những tuyến đường tương tự như xe lửa, xe điện ngầm ở trái đất. Các tuyến đường này được cố định trên đáy biển, và chạy trên một loại đường ray đặc biệt. Các loại xe hơi xe mô tô có động cơ cánh quạt canô thì bơi tự do, nhưng bị giới hạn độ cao. Da của họ trắng tóc vàng như người châu Âu, thỉnh thoảng lại thấy người da đen, da vàng. Tôi thầm công nhận tài lai phối giống của người Oriontak.
Tôi bơi dọc theo tuyến đường, thành phố đông đúc tập nập, người buôn kẻ bán, họ bơi thay vì đi như người trái đất, áo quần đầy đủ, nhưng chủ yếu là đồ bó sát cơ thể. Tôi chú ý một em gái tuyệt đẹp có bộ mông to, vú tròn, tóc dài bồng bềnh trong nước, nhìn trông như người châu Á. Tôi là người từ trái đất nhưng vẫn bị hấp dẫn bởi người ở đây.
Tôi bơi tiếp đến một nơi như là một trường học, nó có một mái vòm trong suốt riêng, bên trong có một lá cờ nước của họ, có nhiều học sinh đang tập thể dục môn bơi xa, bơi nhanh, phóng nhanh từ điểm A đến điểm B để tính thành tích. Những sinh hoạt của họ chẳng khác chi con người.
Tôi thầm nghĩ hành tinh này mức độ văn minh phát triển cũng chỉ ngang ngửa con người, nhưng hạn chế ở chỗ chỉ sống được trong nước, chuyện ra khỏi mặt nước và thám hiểm vũ trụ xem như bất khả thi bởi vì lớp băng dày bên ngoài đã che chắn.
Trong đầu tôi lại nghe giọng của người Oriontak “Mày xem đủ chưa? Người chủng tộc Frogtee này đủ văn minh để hiểu được bên ngoài của họ. Người Oriontak đã chỉ đạo tạo một con đường thông ra bên ngoài. Họ có con tàu có thể thám hiểm lên bề mặt, nhưng để đi xa hơn thì thua. Đó là hạn chế cố hữu của những người chỉ sống được dưới nước. Tuy nhiên chúng có thể di chuyển liên hành tinh với những nơi có đại dương bằng cổng không gian. Với chủng loài này chúng tao chỉ thử nghiệm thôi, so với con người, thì chúng mày có tiềm năng tiến xa hơn.”
Bỗng dưng mắt tôi tối sầm lại, tôi lại bị ngất đi, một lát tôi lại bừng tỉnh ở quán cafe trong hình hài như cũ. Người ngoài hành tinh nhìn tôi cười và nói “Thấy vui không? đó là công nghệ thâm nhập tâm trí.”
Tôi ngơ ngác, nhìn người ngoài hành tinh và nói “công nhận, thật sự đây là một trải nghiệm không có gì sánh nổi. Ngoài trái đất cũng còn có những dạng sống thông minh khác,”
“Bọn người Frogtee, được chúng tao phát triển ở đó, để đem đi định cư ở những hành tinh nước nhiều hơn đất. Trong vũ trụ này có nhiều hành tinh giống như vậy. Đừng xem thường bọn này, ở một số nơi chúng có thể phát triển thành động vật lưỡng cư nửa sống trên bờ nửa sống dưới nước như bọn người Navi ở hành tinh Pandora.”
“Thế đây là cách người của các ông có thể duy trì nòi giống của mình ở khắp các hành tinh.”
“Đúng vậy, đỉnh cao nhất không phải là đổ bộ xâm chiếm, mà là tạo một giống loài giống như mình ở hành tinh đó. Công nghệ thâm nhập tâm trí có thể ghi đè dữ liệu và sống vĩnh viễn ở một cơ thể sống, mà không cần phải quan tâm đến việc thích nghi hay không.”
Tôi sửng sốt “Ồ hoá ra là như vậy. Vậy là đây là lý do các ông tạo ra các sinh vật thông minh dựa vào hình dáng gốc của người Oriontak. Các ông có thể cho dân mình sống ở mọi hành tinh.”
“Đúng vậy, với công nghệ này chúng tao gần như đạt đến ngưỡng ‘Thần’ và sống gần như bất tử, khi cơ thể già đi hoặc bị bệnh nan y, chúng tao lại tạo ra một thân xác mới và nhập vào đó.”
“Nếu ai cũng bất tử vậy hành tinh của ông sao chứa đủ người?” Tôi hỏi
“Vẫn chứa đủ chứ, công nghệ nhập xác cũng được giới hạn, mỗi người chỉ được nhập xác 2 đến 3 lần, đôi lúc họ cũng chán sống và tự tử như con người thôi. Ngoài thiên hà kia còn cả tỷ tỷ hành tinh mà người Oriontak chúng tao còn chưa chạm đến.”
Tôi hỏi “Người ngoài hành tinh như ông có tin vào linh hồn, ma quỷ, thần thánh hay không?”
“Có chứ, sự luân hồi là có, linh hồn cũng có, chúng tao cũng có tôn giáo riêng, chứ không phải chúng tao sinh ra từ đá. Một đấng sáng tạo cũng tạo ra chúng tao để duy trì nòi giống thông minh của họ như chúng tao tạo ra người trái đất chúng mày. Sau khi chết linh hồn sẽ được tái sinh vào một hành tinh bất kỳ trong thiên hà và reset toàn bộ lại từ đầu.”
“Thế ma quỷ thi sao? Thật điên rồ khi nói về ma quỷ với người ngoài hành tinh nhỉ?”
“Vẫn có các linh hồn chứ được tái sinh và bị mắc kẹt vì nhiều trục trặc, nhưng họ cũng sẽ sớm được tái sinh thôi. Tao nói cho mày biết thậm chí chúng tao cũng tin vào luật nhân quả nữa đấy. Đừng nghĩ xã hội phát triển thì thì không có tâm linh, tôn giáo. Thậm chí người ngoài hành tinh chúng tao cũng do một giống loài khác tạo ra. Vũ trụ này vẫn còn nhiều thứ mà chúng ta không thể biết hết được.”
“Đúng là diễm phúc biết được những thứ này, tôi thật may mắn khi đi trên chuyến bay MH-370 và được tái sinh vào thế giới này và được gặp ông, và hiểu biết được thêm nhiều thứ đáng giá mà con người chưa thể hiểu hết được.”
“Mày còn thắc mắc gì nữa không?” người Oriontak hỏi
“Tôi nghĩ biết đủ là đủ, tôi nên sống tốt cuộc đời của tôi là được rồi. Tôi không dự định trở thành nhà khoa học, nên cũng không cần biết quá nhiều mà quên đi việc hưởng thụ cuộc sống trước mắt.”
(còn tiếp)