Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 21
Chương 21: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (1)
Ngày hôm đó, biết trước ở thời kỳ này đang có phong trào “cứu nét” nở rộ , tôi đã đi đến quán nét ở quận 1 TP HCM để tìm cơ hội. Cũng giải thích thêm cho các anh em sinh năm 2000 trở về sau, “cứu nét” là thuật ngũ ám chỉ những em gái tuổi mới lớn dạt nhà hay giận gia đình đến sống tại phòng nét, sau đó qua trình chat yahoo tìm người để bán vốn “tự có” để trang trải cuộc sống qua ngày. Mấy em này cũng hên xui, có thể là gái gọi chuyên nghiệp cũng có thể là không chuyên, nhưng được cái trẻ.
Tôi chọn một quán nét máy lạnh ở đường Trần Quang Khải. Tôi vào trong thấy phòng ốc cũng sáng sủa, máy nào cũng có gắn webcam. Tôi chọn một vị trí gần trong góc để ngồi. Qua quan sát tôi thấy trong quán toàn mấy em trẻ măng 16-18 tuổi. Tôi chấm được em áo hồng, tóc vàng, mặt trang điểm, quần jeans rách trên màn hình toàn cửa sổ chat. Nhưng vấn đề là không có gì để liên lạc. Tôi đành chờ đợi khi nào em đi vệ sinh tôi sẽ bám theo và xin nick.
Trong khi chờ đợi tôi ngồi nghịch máy một tí. Máy tính thời điểm này là Window XP thật hoài niệm. Game thì cài nhiều đấy, nhưng quán này không phải chuyên game, máy cấu hình yếu, chủ yếu dân vào đây chat là chính. Tôi lò mò chơi lại game GTA Vice City từ phần save của người khác, đây là game mà tôi đã từng chơi ở quán nét Bambi năm 16 tuổi.
Chơi chừng một tiếng thì thấy cô gái đó đứng lên đi vệ sinh. Tôi bấm ngừng game và bám theo cô ấy. Tôi đứng quanh quẩn gần nhà vệ sinh đợi cô ấy đi ra. Một lát cánh cửa mở ra, tôi giả bộ đi tới khẽ chạm người vào cô ấy và nói. “Em ơi, em xinh lắm, em có kẹt nét gì không? Anh cứu cho.”
Cô gái đứng lại nhìn tôi một lát, không đáp. Tôi hoang mang, tự nhũ, “thôi chết cha rồi, chắc hỏi lộn người rồi.” Vừa định nói xin lỗi. Thì cô gái cất tiếng nói “Ừ, có!”
Tôi theo cô gái áo hồng đến máy tính của cô ấy, gõ nick tôi vào Yahoo của cô ấy để nhắn qua máy tôi. Sau khi xong tôi quay lại bàn và nhìn lên màn hình tìm kết quả.
LanAnh1688: 22222 (đây là dòng chữ tôi nhắn từ máy của cô bé)
Tôi nhắn lại
Chibinh123: Hi em, em tên là Lan Anh hả? Tên đẹp lắm.
LanAnh1691: Dạ anh
Chibinh123: Em xinh quá, em có kẹt nét gì không? Anh cứu cho nè.
LanAnh1691: Dạ anh
………
Tôi đợi gần 15 phút vì em nó đang chat với người khác.
LanAnh1688: Dạ được nè anh.
Chibinh123: Em biết xung quanh đây có chỗ nhà nghỉ nào thuận tiện k?
LanAnh1688: Có KS Hoàng Khang nè anh.
Chibinh123: em đi bao nhiêu em?
LanAnh1688: 350k nhé anh với tính luôn tiền net cho em nha
(350k thời điểm 2004 là khá lớn, nếu là một SV thì đó là một khoản không nhỏ, nhưng không sao tôi đã có thu nhập từ công việc làm thêm rồi.)
Chibinh123: uh em. Mà em sinh năm 1988 hả?
Lânnh1688: Dạ anh.
Trước khi tắt máy để chuẩn bị lên đường, tôi đi vào nhà vệ sinh để đi toa lét tí, lúc đi ra tôi vô tình va vào một cô gái. Đó là một cô gái có gương mặt non choẹt, mặt mũi trang điểm như người lớn và ăn mặc rất thời trang. Áo thun quần jeans bó. Và đặc biệt trông rất quen thuộc.
Tôi và cô ấy nhìn nhau chăm chăm và cả hai cùng bật lên gần như cùng lúc.
“Mỹ Lan?” – “Cha Dượng?”
Thế là số phận đã đưa đẩy tôi gặp lại cô con gái riêng của bà Lệ Hoa, những người đã cùng du hành thời gian cùng tôi về quá khứ trên chuyến bay định mệnh MH-370.
Bà Hoa có hai đứa con gái riêng với chồng trước có tên là Mỹ Lan và Mỹ Linh. Mỹ Lan kém tôi 5 tuổi và Mỹ Linh kém tôi 7 tuổi. Cả hai đứa đều được bà ta cho học những thứ tốt đẹp nhất như học trường quốc tế và đi du học. Thời điểm năm 2014 tôi 29 tuổi thì Mỹ Lan 24 tuổi đã ly dị chồng vì cá tính quá mạnh, và vẫn sống với mẹ và em gái. Nó và tôi có tăm tia nhau, tôi cũng thích nó lắm vì cơ thể đẩy đà của tuổi trẻ thay vì mụ vợ già khó tính. Nhưng tôi vẫn giữ khoảng cách, tôi tuy bị lép vế trong gia đình nhưng cũng phải đàng hoàng.
Năm 2004 Mỹ Lan là cô gái 14 tuổi, nhưng bên ngoài Lan ăn mặc như một người trưởng thành và trang điểm dà dặn. Khi gặp được tôi Mỹ Lan vui lắm.
“Cha dượng, con với mẹ kiếm cha lâu rồi mà không gặp.”
Thật ra tôi biết bà Hoa ở đâu, chỉ là tôi tránh mặt thôi. Và cũng dự định sẽ không bao giờ muốn gặp lại họ cho đến khi việc tình cờ này xãy ra.
“À ừ, từ dạo đó đến nay cha ở quê, giờ mới lên thành phố học. Coi con kìa, mới 14 mà trang điểm đậm vậy sao.”
“Hihi con là cô gái 24 tuổi rồi. Giờ phải kẹt trong hình hài này, giờ phải đi học lại, đến tối mới được xả vai trở về tuổi thật.”
“Chỗ này đông người nói không tiện, hay quay về máy đi, con cho Dượng số đt với nick yahoo mình giữ lên lạc.”
“Ok nè cha dượng.”
Tôi quay về máy mà lòng không biết phải diễn tả làm sao. Tôi đã vô tình gặp lại gia đình cũ mà tôi nửa muốn kết nối lại nửa không.
Nhìn lên màn hình thì thấy dòng chat của Lan Anh
LanAnh1688: anh ơi đi chưa?
LanAnh1688: BUZZ (tiếng hối thúc của yahoo)
LanAnh1688: BUZZ
LanAnh1688: BUZZ
LanAnh1688: lâu quá chắc em đi mối khác
Tôi nãy giờ lo nói chuyện với Mỹ Lan quên mất bé Lan Anh cứu nét.
ChiBinh123: À xin lỗi em nha
ChiBinh123: Nãy anh có điện thoại, có việc bận cần giải quyết gấp.
ChiBinh123: Thôi có gì em đi mối khác nhé, hôm khác anh với em đi sau, em đừng giận anh nha.
LanAnh1688: Ok anh.
Sau đó tôi và Mỹ Lan chat với nhau do trao đổi nick trước đó.
RoseMary998: Hi cha dượng
ChiBinh123: Hi Mỹ Lan
RoseMary998: Giờ cha đang ở đâu?
ChiBinh123: Cha đang ở trọ gần trường cao đẳng đó Lan.
RoseMary998: Cha còn đi học vậy có quay lại với mẹ con được ko?
ChiBinh123: Haha, thui con ạ. Cứ xem như đó là duyên kiếp trước đi. Cha giờ muốn sống cuộc sống riêng của cha thôi.
RoseMary998: Con hỏi thế thôi, chứ cha muốn trở lại cũng không được, mẹ con đã quen với chú việt kiều Hồng An Thông rồi.
ChiBinh123: Ừ biết tin mẹ con vậy cũng mừng. Có người cha Việt kiều vậy thì trước sau cũng được di cư qua bển, sống cho khoẻ.
RoseMary998: Ui, hồi xưa con du học Úc, rồi sau khi lấy chồng con đi chơi nước ngoài hoài, chán rồi, con chỉ muốn ở VN thôi cha. Ngày xưa con không có công việc chỉ lo ăn bám chồng, giờ con muốn làm lại, con muốn tự lập tự túc không dựa vào gia đình.
ChiBinh123: Ừ, cha con mình có suy nghĩ giống nhau đấy. Cha cũng nhân dịp này làm lại một cuộc đời thành công hơn trước. À mà, còn em gái con Mỹ Linh sao rồi? Linh giờ chắc 12 tuổi nhỉ?
RoseMary998: Dạ, nó 12 tuổi nhưng cái đầu nó 22 tuổi đó cha. Trong trường nó nổi tiếng là luật sư chuyên cãi lại thầy cô, không ai cãi lại được cái miệng của nó. Cha có nhớ hồi trước nó du học Úc học môn MMA không?
ChiBinh123: À nhớ, vậy giờ nó dùng MMA để đại náo học đường hả? =)))
RoseMary998: Chứ còn gì nữa, thời điểm này ở VN làm gì biết môn này, càng lại không ngờ một cô bé lớp 7 lại là bậc thầy Jiu-Jitsu, MMA.
ChiBinh123: Haha, cha cứ tưởng chỉ có mình cha là dùng kiến thức tương lai để quậy quọ ở thời gian này thôi. Ai dè bé Linh cũng quậy dữ. Còn con thì sao?
RoseMary998: Con cũng quậy chút chút thôi cha. Cha có muốn add nick với con Linh không?
ChiBinh123: Thôi Lan ơi, tạm thời chuyện mình gặp nhau chỉ có con biết thôi, cha cũng không muốn kinh động tới mẹ con, rồi nhiều chuyện lùm sùm lắm. Bé Linh hay nhiều chuyện lắm tạm thời nên thôi con ạ.
RoseMary998: Thế cha tìm được bạn gái chưa?
ChiBinh123: Ơ sao con lại hỏi chuyện đó với người từng là cha dượng của mình.
RoseMary998: Thì cha cũng đâu còn là cha dượng của con nữa. Hỏi cho biết vậy thui =))
ChiBinh123: Tạm thời là chưa Lan ạ. Con giờ học lớp mấy rồi?
RoseMary998: Con học tới lớp 9 rồi cha. Học dễ ẹc à, mấy kiến thức ngày xưa con nhớ hết.
ChiBinh123: Con học trường quốc tế cũ hay sao?
RoseMary998: Không cha, con với Linh xin mẹ qua trường công học để trải nghiệm cuộc sống lần hai. Trường công có nhiều thành phần nó vui hơn là học trường nhà giàu.
ChiBinh123: Vậy là sắp lên cấp 3 rồi, cha may mắn hơn là về đúng năm lớp 10, còn con với Linh phải học THCS.
RoseMary998: Vậy sau này, nếu Lan có chuyện gì cần cha giúp, cha sẽ giúp Lan chứ?
ChiBinh123: Dĩ nhiên rồi con, khi nào cần thì cứ nhắn tin gọi điện, cha sẽ đến giúp.
RoseMary998: Cha con gì nữa chứ, có còn quen mẹ người ta nữa đâu mà cha con.
ChiBinh123: Haha, chịu thua con luôn.
(Còn nữa)