Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 22

  1. Home
  2. Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ.
  3. Chương 22
Prev
Next

Chương 22: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (2)

Trước mặt tôi là một mụ già bụng phệ trần truồng, mặt mũi không trang điểm, từng nếp nhăn và cặp lông mày xăm đã ngã sang màu xanh than trông thật gớm ghiếc. “Liếm lồn tao mau. Thằng chó kia.” đó là bà Lệ Hoa mụ vợ già của tôi trong dòng thời gian cũ. Năm đó tôi 29 tuổi làm trong công ty nội thất của bà ta. Bà ta thấy tôi cũng điển trai cao ráo, nên chiêu dụ. Tôi chỉ lớn hơn con gái riêng của mụ lần lượt là 5 và 7 tuổi.

Tôi vì sai lầm muốn làm giàu nhanh chóng nên đã gật đầu cặp với mụ, từ đó sự nghiệp của tôi lên như diều gặp gió nhưng đổi lại những lần đi chơi ngoài đường tôi luôn phải chịu những ánh mắt dòm ngó và phán xét của mọi người xung quanh, họ xem tôi như thằng bám váy đàn bà, vì tiền mà cặp với người phụ nữ còn lớn hơn mẹ mình.

Tôi cắn răng chịu đựng bởi vì cha mẹ tôi qua đời trong vụ tai nạn xe khách ở Đà Lạt. Em gái tôi thì phải học ngành bác sĩ cần rất nhiều tiền. Ở bên ngoài là thế, ở trong gia đình ngoại trừ hai đứa con riêng Mỹ Linh và Mỹ Lan, họ hàng bên bà Mỹ Lan khinh tôi ra mặt. Chưa hết, những lúc giường chiếu với mụ Lệ Hoa không lần nào mà tôi cảm thấy thỏa mãn. Cái lìn bà ta vừa thối vừa rộng, bụng thì nhăn nhúm do đẻ con, lại lười tập thể thao nên người mập tròn rửng mỡ, tôi đút vào như đuôi chuột ngoáy lọ mỡ, thật chẳng sung sướng gì. Trong đầu tôi lúc đó chỉ luôn có câu nói, một ngày nào đó tôi sẽ ly dị con mụ “heo mập, lợn lòi” này.

Tôi kết hôn với mụ già Lệ Hoa đã được 2 năm, Mỹ Lan 24 tuổi có một đời chồng với Việt kiều ăn chơi, Mỹ Linh 22 tuổi chưa có gia đình nhưng lại đam mê võ thuật. Cả hai đứa đều được cho đi du học ở Úc, bé Mỹ Linh em út, xinh xắn được tiếp xúc với nền võ thuật phát triển, học các môn võ thuật mà VN chưa có thời điểm ấy là Brazilian Jiu Jitsu và MMA, giành được huy chương ở các giải ở Úc. Chị gái Mỹ Lan thì tính nhu mì hơn gương mặt thon gọn xinh xắn giống người cha ruột quá cố là ông Lục Tiểu Phụng, ông này cũng là võ sĩ một thời trước năm 1975.

“Nhanh lên, mày ở đó ngó tao làm gì, liếm mau.” Bà Lệ Hoa banh háng để lộ một cái lìn lông lưa thưa, thâm đen, hai mép lìn của mụ dài lòng thòng, còn âm vật thì to gần như một con ku lớn. Có một mùi nôn ói, thum thủm như mùi rác bốc lên nồng nặc. Cái bụng mụ thì nhăn nhúm, chảy xệ. “Mày bú mau, nếu không ngày mai tao đuổi mày khỏi công ty”. Mụ Lệ Hoa nắm đầu tôi kéo vào cái lìn kinh dị ấy.

“Á Á Á Arggg !” tôi choàng tỉnh dậy, mồ hôi đổ ra như tắm. “Thì ra đó là một giấc mơ, một giấc mơ kinh khủng, gớm ghiếc.” Tôi thầm nghĩ, chắc là dạo này vừa liên lạc được với bé Lục Thị Mỹ Lan con riêng của bà Lệ Hoa nên lý ức cũ cứ ùa về. Tôi tự nhũ lần này có chết tôi cũng không bao giờ trở lại với bà Lệ Hoa nữa.

Tôi nhìn đồng hồ giờ đã là 4 giờ chiều, hôm nay tôi học buổi sáng về tới phòng trọ ngủ trưa một lát đã đến giờ này luôn, bỗng cái điện thoại Nokia 1100 kêu tiếng tít tít báo tin nhắn. Tôi mở lên xem. Thì thấy số của Mỹ Lan nhắn,

“Dượng ơi, qua trường con được không? Cứu dùm nhỏ bạn con nó bị người ta hăm đánh sau giờ học.”

Tôi nhắn lại

“Trời, được rồi cha sẽ tới giúp ngay. Con học trường nào đó?”

“Con học trường THCS Nhật Nguyệt Thần Giáo ở quận 3 nè cha. Cha qua lẹ đi.”

“Ok, để cha qua, cản việc này xãy ra.”

Thế là tôi lật đật mặc đồ, chạy chiếc xe super Cub 50cc cà tàng chạy qua trường cấp hai Nhật Nguyệt Thần Giáo. Tôi qua đến nơi cũng mất 15 phút. Trường vẫn chưa tan học. Tôi thầm nghĩ thời học sinh, các vụ nữ sinh đánh ghen rất tàn nhẫn. Các em gái nhỏ rất mong manh, dễ vỡ những cú sốc tâm lý như thế này sẽ gây cho các em những tâm lý không tốt về sau.

Đến 5 giờ, phụ huynh đến đợi cũng đông, trường tan học các nữ sinh mặc váy đi ra tìm phụ huynh làm tôi nhớ lại những ngày đi học xưa kia. Tôi ngồi chờ ở cổng trường đợi xem có việc gì xãy ra không? Bõng thấy Mỹ Lan bước ra khỏi cổng trường. Mỹ Lan đang mặc bộ váy đồng phục thật đẹp, gương mặt trái xoan, cơ thể cao ráo, ngực mông cũng đã phát triển căng tròn mặc dù chỉ mới lớp 9. Hai chị em Mỹ Linh, Mỹ Lan hoàn toàn không giống mẹ mà giống cha.

Tôi ngoắc Mỹ Lan, bé Lan nhìn thấy tôi thì cười tươi và tiến lại.

“Ủa rồi bạn nữ bị hăm đánh đâu?” tôi hỏi

“Con thử lòng cha thôi hihi” Mỹ Lan nói

“Hả?”

“Con biết cha cũng hào hiệp lắm, nên thử lòng cha tí xíu.”

“Con nhỏ này, làm dượng hết hồn, lần sau đừng có giỡn vậy nữa nha. Có nghe câu chuyện cậu bé chăn cừu chưa? Sau này nếu nói thật thì cũng bị nghi ngờ đó.”

“Ui, cho con xin lỗi mà. Dượng chở con về đi.”

“Ủa hôm nay con đi cái gì đến?”

“Con được chú bảo vệ công ty của mẹ con chở tới, con nhắn tin với chú là con tự về rồi.”

“Ừ được, con lên xe đi.”

Chiếc xe cà tàng của tôi, thậm chí yên sau còn không có đệm, nhưng được chở một cô nữ sinh nóng bỏng phía sau, thật đáng làm cho người ta ghen tị.

Tôi hỏi “Vậy giờ nhà con ở chỗ cũ hay sao?“ (Nhà bà Hoa là công ty gia đình, căn nhà 4 tầng vừa là chỗ ở, vừa là công ty nội thất)

“Thôi giờ còn sớm, chưa về đâu dượng ơi, đi chơi vòng vòng đi.”

“Đi đến trung tâm thương mai chơi không?” Tôi hỏi đùa

“Ok, được đó.”

Tôi cười thầm trong bụng, vậy ra tôi và bé Mỹ Lan đang hẹn hò với nhau sao? Bé Lan này chắc cũng đang mở đường cho tôi rồi. Ngày xưa ở chung nhà, Lan với tôi cũng ngầm có ý với nhau nhưng khoảng cách vai vế trong gia đình không tiến tới được.

Tôi chở Lan đi đến Diamond plaza ở quận 1 đối diện nhà thờ Đức Bà, gần nhà văn hoá thanh niên. Cũng may tôi cũng có rủng rỉnh tiền trong túi nên cho bé nó chơi thoả thích. Nào là chơi ném bóng rổ, chơi trên máy game thùng, ăn kem… Nhưng tuyệt nhiên tôi vẫn giữ kẻ, không đụng chạm quá đáng. Vẫn giữ khoảng cách như cha dượng dẫn đứa con riêng đi chơi.

Được một lát, Mỹ Linh nhìn tôi cười và đột nhiên nắm lấy tay tôi kéo đi nói “Anh Bình ơi qua chỗ này chơi đi.”

Tôi hơi bất ngờ vì Mỹ Lan đã đổi cách xưng hô. Mỹ Lan chỉ vào khu rạp chiếu phim cảm giác mạnh 8D. Đây là rạp chiếu một đoạn phim ngắn về một chuyến đi tàu lửa, mà trong đó có các chướng ngại vật làm hàng ghế rung chuyển, có hiệu ứng phun nước, phun gió, âm thanh tạo cảm giác chân thật.

Thế là chúng tôi vào xem, cùng với mấy cặp đôi khác, nội dung về chiếc tàu lửa đi qua một căn nhà ma, có mấy con ma nhảy ra hù.. không biết vì sao Mỹ Lan tự nhiên nắm chặt tay tôi và nói “Dượng Bình ơi, con sợ quá.” Tôi mĩm cười trong lòng. và cũng vỗ về bàn tay Lan. Tôi biết là “việc gì” rồi, tôi cũng có phải là thanh niên mới lớn đâu kia chứ.

Xem xong, tôi và Lan đến chỗ có bán thức ăn nhanh KFC để ăn tối.

Tôi và Mỹ Lan ngồi đối diện nhau, tôi lúc này mới nhìn kỹ, Mỹ Lan chẳng giống gì bà Lệ Hoa cả, gương mặt thanh thoát, thon gọn giống cha ruột là Lục Tiểu Phụng hơn. Gương mặt trang điểm nhẹ. Tôi nhân dịp này hỏi chuyện.

“Dạo này mẹ con làm ăn khá không?”

“Hihi, còn hơn xưa nữa đó dượng, mẹ biết tương lai, mẹ kinh doanh khéo léo, biết liên hệ đối tác nào tin cậy, đối tác nào không. Tránh những mối làm ăn thất bại, chọn những mỗi làm ăn thành công. Nên càng lúc càng phát triển.”

“Chà hay dữ vậy. Còn Mỹ Linh có học chung trường với con không?”

“Không dượng ơi, nó học trường khác, nó nói nó muốn tự do, nó học trường Thiên Ưng Giáo.”

“Rồi bé Linh đi học cũng đưa rước hay sao?”

“Nó tự đi xe đạp dượng ơi, chỉ có con chạy xe yếu nên mẹ mới nhờ chú bảo vệ đưa rước.”

“Con cũng xinh mà, sao không kiếm bạn trai đi.”

“Nếu con là 14 tuổi thật thì con cũng kiếm, đang này con già đời rồi, thấy đứa nào cũng là con nít, nó định làm cái gì con cũng nắm tẩy hết trơn, thấy không có gì hấp dẫn hết cha dượng à.”

“Con đi học có gì vui không? Kể dượng nghe đi.”

“Nhiều lắm, trong lớp có mấy đứa chị đại, định chèn ép con nhưng bị con bật lại không biết đường trả lời luôn hihihi.”

“Con đi về trễ mẹ có la không?”

“Nếu con 14 tuổi thật thì mẹ sẽ la, nhưng đây là tái sinh lần 2 mà nên mẹ cho con tự do hơn, miễn sau về trước 10 giờ là được. Mẹ cũng bận đi bar vũ trường hưởng thụ cuộc sống, trước khi trở lại năm 2014 dượng ạ.”

“Còn bạn trai mới của mẹ con thì sao? Ông Hồng An Thông gì đó.”

“Ông đó hả? ổng là chuyên gia đa cấp, dạy làm giàu. Thế hệ cha con mình thì biết ổng thừa, nhưng mẹ con thì bị cái miệng dẻo quẹo của ông mê hoặc. Ổng được cái mã bề ngoài trao chuốt. Thôi kệ, mẹ cũng lớn tuổi rồi, có người thủ thỉ cũng tốt.”

Sau buổi đi chơi đó, tôi chở bé Mỹ Lan đi về nhà và không vượt quá giới hạn gì cả. Tôi chạy xe đến căn nhà của bà Hoa, nơi vừa là nhà vừa là công ty. Bà ta ở nơi này hơn chục năm không thay đổi.

“Ok, con vào nha.” Mỹ Lan xuống xe chào tôi. “ANH về cẩn thận.”

Nói xong Mỹ Lan chạy vội vào nhà. Để lại tôi với gương mặt chưng hửng.

——————-

Thấm thoát tôi đã học đến học kỳ 2 của trường cao đẳng Tinh Võ Môn. Nhờ biết trước được tương lai cũng như có những kỹ năng từ thế giới cũ tôi đã trở thành một sinh viên giỏi trong ngành học của tôi, các bạn nữ trong lớp đều ngưỡng mộ tôi, đồng thời sự thu hút của tôi còn lan đến những lớp khác trong những giờ học thể dục cùng nhau.

Lớp học võ buổi tối vốn được hứa hẹn sẽ cho tôi điểm 10 môn thể dục đã bị giải tán, do trường đổi hiệu trưởng cũng như sự mâu thuẫn nào đó giữa các HLV võ thuật với trường. Tôi phải trở lại học môn thể dục như bình thường.

Ngày hôm đó tôi học thể dục môn bóng chuyền, bao gồm 2 sân, sân bên lớp tôi là lớp tiếng Anh 1 và 2 học chung, sân bên kia là lớp quản trị kinh doanh.

Bỗng quả bóng từ sân bên kia bay qua chỗ tôi, tôi nhanh chóng né được, một bạn nữ chạy đến xin lại quả bóng. Đó là một cô gái xinh xắn, tóc dài, có gương mặt trái xoan. Sau khi nhận được quả bóng, bạn cười và nói cám ơn tôi.

Thằng Bộ Kinh Vân kế bên nói, “Đừng có mê nhe cha nội, nó là Trần Cao Kỳ Duyên bồ của thằng Nguyễn Ngọc Ngạn trùm trường đó. Thằng Ngạn này là con nhà giàu, con của nghệ sĩ Nguyễn Ngọc Thuý Nga chuyên làm Paris By Evening đó.”

Thật ra tôi không quan tâm, tôi đã trải qua thời kỳ háo thắng, tranh giành gái đẹp, cái tôi quan tâm là học tốt, kiếm tiền lo đủ cho cuộc sống. Thằng chạy xe cà tàng như tôi thì ai mà thèm quen kia chứ.

——————-

“Ở CÁI TRƯỜNG NÀY AI MÀ KHÔNG BIẾT TỚI THẰNG NGUYỄN NGỌC NGẠN NÀY! Tao đó giờ nổi tiếng nhờ chơi điệu nghệ, đàn em đông, đua xe cực tốc. Mày lấy tư cách gì mà đòi chơi với tao?”

Tại căn tin, đám sinh viên đang bu kín xem thằng Ngọc Ngạn đang đàm phán với thằng Nguyễn Rê Mon “trùm” lớp Cơ Khí vì xích mích. Vì “tai tiếng” của hai thằng này quá lớn nên chủ căn tin không dám báo thầy cô.

“Địu má chuyện thằng Nhân Nobita lớp mày đánh thằng Tiểu Cường lớp tao bữa nay mà giải quyết không xong tao cho mày bỏ xác tại đây luôn.” thằng Ngọc Ngạn nói.

Xoảng!

Thằng Nguyễn Rê Mon quăng ly nước xuống nước “Địu moá mày! vậy là mày không coi thằng Rê Mon tao ra gì hả?”

Mấy thằng Nhân “Nobita”, Hoàng Thị Phương Xu, Trịnh Thanh Kô, Trần Trai En bên phía thằng Mon định lao lên. Thì một bóng đen bên thằng Ngọc Ngạn lao lên, nhìn kỹ lại thì đó chính là thằng Lê Bảo Châu hay còn gọi là Châu “Toán” (nó là học sinh giỏi toán nhiều năm liền thời trung học nhưng lại là dân du côn chính hiệu).

Đột nhiên thằng Châu “Toán” tung một cú đá ngang vào mặt thằng Trần Trai En, nó trúng đòn bật ngửa ra ngay lập tức. Ngay lúc đó thằng Nhân “Nobita” cầm chai sting dâu đập vào đầu thằng Châu “Toán” một cái bốp, thằng Kô cũng lao lên vật ngã thằng Châu. Mấy thằng Nhân “Nobita”, Phương Xu, Thanh Kô đánh hội đồng nó túi bụi, thằng Châu vô phương chống đỡ. Tất cả đều bất ngờ vì thằng Bảo Châu bị hạ dễ như vậy, thì ra võ nghệ của nó cũng tầm thường, chỉ là muốn ra vẻ như anh hùng thôi.

Trong lúc thằng Nguyễn Ngọc Ngạn đang ngớ người ra vì sự việc bất ngờ, thì con Trần Cao Kỳ Duyên bồ thằng Ngạn bước ra nói, “Có gì từ từ nói, đừng có động tay động chân.”

Thằng Nhân “Nobita” nói “Địu mẹ, dân giang hồ không dùng tay chân chẳng lẽ rao giảng đạo lý hả?” Đoạn, nó chọi cái chai về phía con Kỳ Duyên.

Bỗng một người phía sau nhảy ra tung một cú đá vòng cầu làm cái chai bay đi. Đó là thằng Đại “Sư Huynh” kiện tướng Karate, sau nó là Hắc Hùng đội trưởng Nhu Đạo, Long Nhật huấn luyện viên Taekwondo – hai chân của nó linh hoạt hơn hai tay, thằng Trịnh Công Sơn chuyên về kiếm đạo Kendo.

“Hổ không gầm mày tưởng là mèo bệnh hả?” thằng Nguyễn Ngọc Ngạn la lớn “Anh em, lên giải quyết bọn nó cho tao !!”

Chỉ thấy thằng Long Nhật tung ra một cú đá song phi về phía thằng Trịnh Thành Kô khiến nó bị lùi về sau mấy bước, thằng Trịnh Công Sơn không biết từ đâu lấy ra một cây kiếm tre Kendo vụt túi bụi về phía thằng Rê Mon và con Phương Xu. Thằng Hắc Hùng vật thằng Trai En xuống đất, thằng Đại Sư Huynh túng hàng chục cú đấm vào thằng Nhân Nobita.

Mọi việc chỉ kết thúc khi các thầy giám thị nghe ồn ào chạy đến. Sau đó, nguyên đám của thằng Nguyễn Rê Mon bị hiệu trưởng trường ra quyết định kỷ luật và phải viết cam kết không tái phạm nếu không sẽ bị đuổi học. Riêng nhóm thằng Nguyễn Ngọc Ngạn chỉ bị phạt nhẹ “cho có” vì gia đình thằng Ngạn đã đút lót cho hiệu trưởng một số tiền kha khá. Từ đó trở đi thằng Ngọc Ngạn cứ vênh váo xem trời bằng vung.

———

Cho đến một hôm nọ, trường mời một nhóm xiếc ảo thuật biểu diễn ở sân trung tâm của trường vào giờ giải lao, nhiều sinh viên tụ tập xung quanh xem rất đông. Tôi thấy vậy cũng đến xem. Vừa ngó thấy có một em sinh viên nữ có cái mông căng to quyến rũ tôi vội tiến tới, giả bộ đứng sau, tôi vờ như bị phía sau đẩy tới đế hợp thức hoá việc “ép ku” vào một bên mông của em ấy.

Một cảm giác êm ái, lâng lâng thật tuyệt vời. Tôi cảm giác như em đang “ngẩn người” ra, vì phát hiện ra có một vật thể lạ, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế. Thấy vậy tôi càng lúc càng tạo thêm lực ép tới trước. Trong đầu cứ nghĩ tới việc em ấy đang dùng mông để thưởng thức “quả chuối” con ku cương cứng của tôi, bất chợt trong tôi nổ oà những cảm xúc sung sướng.

Bỗng dưng có một giọng nói phát lên từ kế bên “Ủa anh Bình anh cũng tới xem hả?” Tôi và em ấy đều giật mình, nhìn qua thì thấy thằng Tuấn Pê Đê. Trong bụng tôi thầm nói “ĐỊu Moá mày thằng Tuấn, một ngày nào đó tao sẽ đấm chết mày !!! ”

Cô gái đó nhìn qua thằng Tuấn và cũng ngoái nhìn ra sau để tìm hiểu ai. Khi cô gái đó quay về sau tôi ngạc nhiên tột độ vì đó chính là Trần Cao Kỳ Duyên. Cô ấy nhìn tôi một lúc rồi quay lại lặng lẽ bước ra khỏi đám đông, miệng mĩm cười nhẹ.

“Anh Bình, anh cũng thích xem ảo thuật hả?” thằng Tuấn cố chen qua đám đông đến chỗ tôi.

Trong khi tôi thì đang cố nhìn theo sau lưng của Kỳ Duyên, nhìn cái mông căng tròn của tuổi trẻ đầy hấp dẫn. Tôi xuýt xoa phải chi tôi được chơi thế doggy với Kỳ Duyên một lần, thì dù cho có trở thành tỷ phú cùng không làm.

Tôi quay qua nhìn thằng Tuấn Pê Đê mà bực trong người “Ừ, thôi mày ở lại xem đi, tao đi có việc tí.”

Sau đó tôi suy ngẫm, liệu Kỳ Duyên có đem chuyện này méc với thằng Nguyễn Ngọc Ngạn? Những ngày tiếp theo tôi đi vào trường cũng có cảm giác hồi hộp. Nhưng một tuần đã trôi qua cũng không thấy động tĩnh gì. Nhưng tôi không biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi cơn thịnh nộ của thằng Nguyễn Ngọc Ngạn.

(còn tiếp)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

co-giao-mai-dam-dang
Truyện Sex Cô Giáo Mai Dâm Đãng
Tháng 6 8, 2022
nga-re-cuoc-doi
Ngã Rẻ Cuộc Đời
Tháng 6 5, 2022
cam-xuc-voi-di
Cảm xúc với Dì
Tháng 12 10, 2022
thang-ti
Thằng Tí
Tháng 11 14, 2023

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây