Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 23

  1. Home
  2. Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ.
  3. Chương 23
Prev
Next

Chương 23: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (3)

Bây giờ đã là năm 2005, tôi đã tròn 20 tuổi. Tôi đang ở trong học kỳ 2 của năm nhất. Ngoài giờ đi học trên trường tôi kiếm mối dạy kèm tiếng Anh cho các bé tiểu học và trung học cơ sở. Với khả năng từ bằng IELTS 6.0 từ thế giới cũ, cùng với khả năng truyền đạt tốt, tôi đã giúp cho nhiều học sinh đạt được kết quả cao và nhiều phụ huynh tin tưởng.

Ngoài việc dạy thêm tôi vẫn kiêm làm việc cài window dạo và dạy kèm tin học văn phòng vì đam mê. Điều này giúp tôi có thêm một khoảng thu nhập đáng kể. Cuối cùng tôi cũng đã tích góp và tự sắm cho mình một bộ PC cho riêng mình.

Ban đầu tôi định xây dựng bộ máy Core 2 duo nhưng trong năm 2005 CPU này vẫn chưa ra mắt, nên tôi mua một bộ máy cấu hình Pentium 4, VGA GeForce 6800GS, Ram 1 GB (2 thanh 512 MB), HDD 80GB, nguồn 300W để giải trí.

Nhờ vậy mà tôi chỉ cần ở nhà trọ cũng có thể check mail, liên hệ với bạn bè qua Yahoo một cách dễ dàng. Tôi đã sửa đổi một số việc tôi đã làm trong dòng thời gian cũ như tôi không tập mấy môn võ múa may như Nam Huỳnh Đạo, Thiếu Lâm Bạch Hạc mà tập trung kiếm tiền từ làm thêm. Tôi không ra mấy phòng gym “cỏ” tập tạ mà ở nhà tự luyện cho đỡ tốn. Tôi không đốt thời gian vào các trò chơi online thâu đêm mà ở nhà học tập để việc học được suôn sẻ, ra trường đúng hạn.

Chỉ có một điều vẫn như cũ là tôi vẫn chưa có bạn gái. Bỗng điện thoại có tin nhắn, thì ra là Mỹ Lan con riêng của bà Lệ Hoa. Từ khi bắt liên lạc lại, Lan cứ rủ tôi đi chơi, như thể tôi là bạn trai của nó. Tôi và Mỹ Lan vẫn giữ mối quan hệ trong sáng, bởi vì trong thời điểm này Mỹ Lan mới 15 tuổi, nếu tôi mà làm gì quá giới hạn là bóc lịch như chơi.

Vào thứ sáu ngày 25/3/2005 trường tôi tổ chức hội trại mừng 6 năm ngày thành lập trường.

Hội trại của sinh viên cơ bản cũng giống như hội trại của học sinh nhưng có thêm các quầy bán thức ăn thức uống của SV làm, trường khuyến khích làm như vậy để thúc đẩy tinh thần khởi nghiệp. Mấy gian hàng ẩm thực của lớp tôi có Mi-A đứng ra bán, khiến cho nhiều thanh niên lớp khác đến ủng hộ đông nghẹt.

Tôi nhắn tin hỏi Mỹ Lan có muốn đến trường tôi tham gia hội trại không? Lan đồng ý nhưng sẽ đến vào lúc 7 giờ tối.

Đến chiều tối, trường tổ chức văn nghệ ở sân khấu trung tâm.

“Kính thưa quí vị, như chúng ta biết Toán học là một phát minh vĩ đại của nhân loại. Bắt đầu từ thời cổ đại của các nhà bác học như Ác Si Mét, Pi Ta Go, Issac Newton… làm tiền đề cho nền toán học hiện đại ngày nay.”

Tôi quay lại nhìn thì ra đó chính là giọng của thằng Nguyễn Ngọc Ngạn trùm trường, nó được phân công làm vai trò MC, kế bên nó là con Trần Cao Kỳ Duyên bồ nó. Cũng phải thôi bởi vì gia đình nó vốn là nhà nòi về nghệ sĩ.

“Anh Ngạn, theo em được biết trường chúng ta có một sinh viên đã từng đạt giải ba toán học cấp thành phố tên là Lê Bảo Châu học khoa Kế Toán đó anh. Vậy hôm nay chúng ta sẽ giới thiệu tiết mục gì vậy anh?” – Trần Cao Kỳ Duyên hỏi.

“Đúng vậy, toán không chỉ ứng dụng vào các lĩnh vực công nghệ, kỹ thuật số mà nó còn giúp chúng ta nâng cao kỹ năng tư duy logic. Và hôm nay Lê Bảo Châu ‘thần đồng toán học’ sẽ mở đầu chương trinh văn nghệ tối hôm nay bằng cách giải một bài toán ‘khó nhất’ trong chương trình toán cao cấp của trường.”

Sau đó thằng Lê Bảo Châu tức Châu “Toán” bước lên bục, biểu diễn bằng cách giải bài toán giải phương trình tuyến tính loại khó nhất bằng phương pháp Gauss trên một cái bảng lớn. Nó giải giải gần 2 tiếng đồng hồ mà vẫn chưa ra. Khán giả bên dưới chịu đựng không nổi nữa, bắt đầu la ó, phản đối. Buộc lòng ban tổ chức phải đưa thằng Châu vào bên trong từ từ giải và đưa ra đáp án vào cuối chương trình. Tiết mục được thay thế bằng tiếng hát của ca sĩ Quách Phú Thành và Châu Huệ Mẫn.

Đến 7 giờ tối, tôi thấy điện thoại reo và được biết Mỹ Lan đã đi taxi đến cổng trường. Tôi ra ngoài đón thì thấy Mỹ Lan ăn mặc theo đúng phong cách của tuổi teen thời đại bây giờ.

Tôi dẫn Mỹ Lan vào trường tham quan xung quanh trường, mua cho Lan và tôi 2 cốc nước chanh lớn, và chỉ chỗ cho Lan nơi đặt lều trại của lớp tôi.

Lan nói “Hồi xưa, Lan được Mẹ cho qua Úc du học lúc 18 tuổi, chưa bao giờ được trải nghiệm trường Viêt Nam. Giờ thấy cũng thú vị.”

Tôi mua thêm 2 que cá viên chiên và 2 que bò viên chiên, hai đứa vừa ăn vừa đến buổi biểu diễn văn nghệ xem tiếp.

“Kính thưa quý vị, ông bà ta xưa có nói miếng trầu là đầu câu chuyện” thằng Ngạn tiếp tục dẫn chương trình, “cô Kỳ Duyên, cô có biết tục lệ ăn trầu ở Việt Nam chúng ta có từ khi nào không?”

Kỳ Duyên đáp “Theo em hiểu thì tục lệ ăn trầu của người Việt bắt nguồn từ miền bắc Việt Nam, và từ đó lan ra cả nước, theo tục lệ mỗi đám cưới đều phải có ly rượu, mâm trầu, để thể hiện cho tình cảm vợ chồng thuỷ chung, son sắc.”

“Cám ơn cô Kỳ Duyên, xưa kia có hai em ruột tên Tân và Lang, hai người giống nhau như hai giọt nước, khi trưởng thành Tân lấy cô gái họ Cao làm vợ. Một hôm Tân và Lang đi làm rẫy về, Lang vào nhà trước cô vợ họ Cao ôm nhầm Lang vì tưởng là chồng mình. Tân bước vào nhà lên cơn ghen và chửi mắng em. Lang vừa bực vừa thẹn bỏ đi. Và sau đó thế nào, cô Kỳ Duyên có biết phần tiếp theo của câu truyện không?”

“Truyện này em cũng có đọc qua, cậu Lang đến một con suối chảy xiết gục mặt xuống đó khóc và hoá thành đá vôi. Tân đi tới nơi thấy em bị hoá đã tự tử chết theo biến thành cái cây, cô vợ họ Cao cũng đến tìm thấy vậy cũng tự tử biến thành dây leo quấn quanh cây.”

“Đúng rồi cô Kỳ Duyên à, từ đó người ta lấy quả của cây, ăn với lá của dây leo, quệt cùng với vôi trên tảng đá sẽ tạo ra một màu đỏ tượng trưng cho tình cảm khắng khít anh em vợ chồng tươi thắm.” Ngọc Ngạn nói “Và sau đây xin mời quý vị thưởng thức nhạc phẩm Lá Trầu Xanh qua phần trình bày của nữ danh ca Thanh Kim Huệ.”

Trong lúc nghe hát, Mỹ Lan nắm chặt tay tôi, đôi mắt nhìn trìu mến. Đoạn, Lan cầm que bò viên đút tôi một miếng, sau đó Lan ăn một miếng.

Lan nói “Cả tuổi xuân của Lan ở trời tây, giờ Lan mới biết cuộc sống bình dị của SV học ở Việt Nam là như thế này.”

“Con còn cả tương lai phía trước, đâu cần phải vội gì, cứ từ từ tận hưởng…”

Lan bỗng bịt miệng tôi lại và nói “Không được xưng cha con nữa nha. Quá khứ của thế giới trước xem như bỏ qua đi, ở thế giới này mình sống cuộc đời khác.”

“Ơ, trước giờ xưng như vậy, giờ đổi nhất thời không qu…”

Bất ngờ Lan hôn vào môi tôi, không cho tôi được nói trọn vẹn.

Tôi mĩm cười trong lòng, tôi và Lan vốn đã có ý với nhau từ thế giới cũ, vì khoảng cách vai vế gia đình mà không thể đến được với nhau. Tôi cũng từ từ ôm lấy Lan và đưa lưỡi vào khoang miệng của Lan. Hai cái lưỡi hoà quyện vào nhau. Lan mút lưỡi tôi, sau đó mút môi dưới tôi, rồi lui lại mĩm cười.

“Đã nói không được kêu là con nữa rồi mà. Từ nay chỉ được xưng em với anh thôi.”

“Được rồi, anh hiểu rồi Mỹ Lan” Tôi ôm chầm lấy Mỹ Lan và hôn lên trán của Lan thật trìu mến.

Sau bài hát lại có màn biểu diễn tình huống võ thuật tự vệ của Lý Hùng, Công Hậu, Diễm Hương. Lỹ Hùng đã tung cước đá bay tên cướp Công Hậu để bảo vệ cô gái Diễm Hương.

Ngay sau đó Lý Hùng biểu diễn tiếp màn võ thuật công phá, 15 viên ngói đã được chất lên, chỉ thấy Lý Hùng vận nội công, tay vung lên và chém xuống “XOẢNG” 13 trên 15 viên ngói đã bị vỡ nát dưới cánh tay có nội lực thâm hậu của Lý Hùng.

Đó cũng là tiết mục cuối của buổi văn nghệ, đồng hồ đã chỉ đến 11 giờ, tôi đưa Lan ra cổng chờ taxi đến và mở cửa đưa Lan lên xe.

“Em về nha” Lan ôm tôi một cái rồi lên xe.

Tôi vẫy tay chào Lan và ra dấu, có gì gọi anh.

——–

Tôi đi vào lại trường, tôi định tối nay ngủ lại trường. Tôi vô tình ngang qua khu trại có nhiều người tụ tập thì ra thằng Ngạn cùng với đám thuộc hạ đang chơi xe hơi tốc độ cao điều khiển từ xa như những đứa trẻ lớn xác. Lúc tôi không để ý có một cô gái đi tới từ sau lưng “vô tình” chạm thịt da vào vai phải tôi, tôi bất ngờ nhìn lại thì ra đó là Kỳ Duyên.

Kỳ Duyên miệng cười nhẹ, lướt ngang qua tôi ánh mắt đưa tình. Tôi không ngạc nhiên bởi vì theo kinh nghiệm, tôi thấy Duyên không phải là cô gái chỉ chung thuỷ với một người.

Tôi nghĩ chuyện tình với Kỳ Duyên nếu có thì thật là nguy hiểm nhưng cũng thật thu hút thú vị. Tôi về lều của lớp tôi nằm nghỉ một lát, mấy thằng Lưu Đức Hoà, Ngô Ứng Hùng, Bộ Kinh Vân, Lục Tiểu Linh Đồng đang nhậu bia say bí tỉ, mặc dù trường cấm mang bia, rượu, nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở cho SV thoải mái.

Tôi không chú ý bọn nó và ra sau nằm nghỉ tí và thiếp đi một giấc khi nào không hay. Bỗng trong giấc mơ tôi nhớ lại một chuyện kinh hoàng cần phải làm. Tôi ngồi bật dậy và nhớ lại vào lúc này tôi cần ngăn cản thằng Trịnh Khắc Sảng quay lén Cổ Thiên Lạc và Lý Nhược Đồng quan hệ trong nhà vệ sinh.

Nhớ năm đó cùng thời điểm này thằng khốn Trịnh Khắc Sảng đã rình quay lén việc yêu đương nam nữ của cặp đôi Cổ Thiên Lạc rồi up lên mạng, khiến họ xấu hổ phải nghỉ học. Còn thằng Trịnh Khắc Sảng vẫn sống ung dung, nghênh ngang. Tôi nhất định không để việc này được xãy ra.

Lúc này là 12 giờ tối, SV vẫn còn nhiệt chưa ai chịu ngủ, trò chuyện chơi đùa thâu đêm suốt sáng, đúng là năng lượng của tuổi trẻ. Tôi không biết tụi thằng Cổ Thiên Lạc học ở lớp nào, manh mối của tôi chỉ xoay quanh 2 khu nhà vệ sinh. Tôi tìm một góc khuất có thể nhìn thấy cửa nhà vệ sinh từ xa, mặc dù đã khuya nhưng SV vẫn còn ra vào tấp nập. Bỗng một lát tôi thấy có một cặp nam nữ nhìn dáo dác rồi đi vào nhà vệ sinh nam, đó đích thị là thằng Lạc và con Đồng.

Tôi kiên nhẫn chờ tiếp 30 phút mà vẫn không thấy thằng Trịnh Khắc Sảng đi vào, tôi lấy làm lạ, chẳng lẽ có gì “không đúng” đã xãy ra. Tôi quyết định đi vào nhà vệ sinh nam xem thử có chuyện gì. Tôi vào trong và nghe rõ ràng tiếng hì hục nho nhỏ ở phòng trong góc, tôi nhìn lên trên thì thấy ngay một cái tay đang cầm điện thoại chỉa camera xuống. Tôi biết ngay đó chính là thằng Trịnh Khắc Sảng.

Tôi la lớn “Thằng Khắc Sảng mày quay lén người ta đi đái hả mậy?”

Khi nghe tiếng tôi, tiếng hì hục ngưng lại, cái tay cầm điện thoại cũng rụt xuống. Tôi vẫn còn một việc nữa cần làm đó là xoá đoạn video mà thằng Khắc Sảng đã quay. Tôi bắt đầu đạp cửa chỗ phòng mà tôi nghi là thằng Sảng đang trốn.

Cánh cửa phòng bên thằng Thiên Lạc có vẻ đang vội mặc đồ lại nghe sột soạt. Tôi gõ mạnh cửa phòng thằng Sảng. Thấy cửa phòng thằng Lạc hé mở nhìn ra, tôi ra dấu cho họ có thể đi, thằng Thiên Lạc thấy tôi đang giúp nó, bèn kéo con Lý Nhược Đồng ra và chạy ra khỏi phòng vệ sinh. Nghe tiếng động lớn nhiều SV đã bắt đầu chú ý đến và kéo đến mỗi lúc một đông. Tôi định lợi dụng việc này để vây thằng Trịnh Khắc Sảng bắt nó xoá đoạn video mà nó đã lưu trước đó.

Tôi đập mạnh cửa và nói “Khắc Sảng mày ra đây, tao biết mày trốn trong đó.”

Bất ngờ nó mở cửa, cửa nhà vệ sinh trường tôi là loại cửa kéo vô, không thể kéo ra. Khi thằng Khắc Sảng mở khoá bất thình lình khi tôi vịn tay vào đã làm tôi mất đà ngã tới trước. Thằng Sảng định vọt ra ngoài. Tôi thấy vậy cố níu nó lại làm nó ngã lăn ra đất, nó đạp tôi quyết liệt. Tôi vẫn chưa chịu thua, vật lộn với nó từ nằm lên đứng.

SV đứng đã kéo đến nghẹt cửa, tôi và thằng Sảng vật nhau vô tình tông văng cửa phòng toa lét kế bên. Ngạc nhiên hơn nữa đó chính là thằng Tuấn pê đê đang “ngồi ỉa” bên trong chưa kịp kéo quần.

Đầu đuôi câu chuyện là thế này, thằng Tuấn pê đê đang lên cơn thèm “thị dâm” nó định chui vào nhà vệ sinh nam để quay lén SV nam đi tiểu đái như hồi cấp 3, thằng Trịnh Khắc Sảng vào đi cầu ngồi kế bên bị nó quay lén, sau đó thì cặp Thiên Lạc – Nhược Đồng lại bước vô tìm chỗ hành sự. Thằng Sảng thấy vậy ngưng ỉa nhưng không dám dội cầu để quay lén cặp đôi bên kia.

Lúc tôi và thằng Khắc Sảng vật lộn, tự nhiên thằng Tuấn pê đê tự nhiên lại mắc ỉa, nó tuột quần xuống định đi ỉa thì bị tôi và thằng Sảng tự nhiên vô tình tông vào cửa. Thằng Khắc Sảng vùng vằng bỏ chạy, thằng Tuần vô tình níu áo thằng Sảng. Thế là cả ba thằng bị kéo ra bên ngoài nhà cầu. Thằng Sảng đạp tôi một cú chí mạng rồi vùng bỏ chạy ra cửa. Ngay lúc đó thì các thầy giám thị đã kéo tới. Cái họ thấy là thằng Tuấn pê đê chưa kịp kéo quần và tôi đang lăn quay dưới đất.

Mấy sinh viên đưa cho thầy giám thị xem đoạn video họ quay được bằng điện thoại, và một câu chuyện khác đã được “hình thành”. Rằng thằng Trịnh Khắc Sảng phát hiện tôi với thằng Tuấn đang chơi pê đê trong nhà vệ sinh, bị phát hiện tôi định bắt thằng Sảng để huỷ chứng cớ.

Tình ngay lý gian, lịch sử của dòng thời gian này đã thay đổi, video quay lén của Cổ Thiên Lạc và Lý Nhược Đồng không được thằng Sảng đưa ra, bởi vì nó vốn chỉ muốn được nặc danh công bố, đàng này đã bị tôi phát hiện nó không muốn bại lộ thân phận. Chuyện đó đã được thay thế bằng đoạn video tôi với thằng Tuấn pê dê chơi gay trong nhà vệ sinh bị phát hiện.

Chuyện xấu đồn ra khắp trường, tôi, thằng Sảng, thằng Tuấn đều được mời lên gặp thầy hiệu trưởng để làm rõ, cuối cùng thằng Tuấn phải đưa video rình thằng Sảng đi ỉa nhưng chưa kịp dội đã đứng lên quay lén phòng bên kia, thằng Sảng thì từ chối cung cấp đoạn video quay được của thằng Lạc và con Đồng và nói là đã xoá rồi. Tôi được minh oan nhưng trường không muốn để lộ chuyện xấu này ra ngoài nên không công bố đính chính minh oan cho tôi.

Đến giờ học tôi cứ “chai mặt” mặc kệ ánh nhìn của mọi người cho rằng tôi là pê đê. Đến giờ học, thầy Hiếu Kun đi ngang qua liếc háy tôi rồi nói, “Nhìn vậy mà coi bộ cũng ghê quá ha, em coi chừng tôi à. Mấy trò của em tôi biết hết rồi đó.” Tôi chưng hửng, không biết ổng biết điều gì.

Về tới nhà tôi bật máy tịnh, mở Yahoo Messenger lên thì thấy dòng tin nhắn offline đã gửi từ trước.

AnhChangDepChaiTenTuan: Chuyện đã như vậy rồi, thì mình tới với nhau luôn đi anh Bình.

Tôi giận tím mặt

ChiBinh123: Mày dẹp ngay ý tưởng đó đi, tao nói cho mày lần cuối, tao không có pê đê.

ChiBinh123: Mày nói nữa là tao chặn mày luôn đó.

Mấy hôm sau đi vào trường tôi đã quen với ánh mắt dị nghị của mọi người, nghĩ tôi là pê dê. Tôi bị thiệt thòi đôi chút nhưng bù lại đã cứu được số phận của hai con người thì cũng xứng đáng.

Bỗng tôi gặp thằng Tuấn pê đê đứng trước mặt, tôi vội quay người lại gấp.

Bất ngờ từ phía sau nó la lớn, khiến mọi người phải quay lại nhìn.

“ANH BÌNH !!! EM đợi ANHHHH !!!”

Tôi vừa bực vừa quê, hai tay che mặt chạy thẳng.

——-

Mấy hôm sau mọi việc dường như đã yên ắng. Tối hôm đó tôi ở phòng trọ đang duyệt web, chơi game trên máy tính thì nghe tiếng BUZZ trên yahoo, tôi mở ra xem chuyện gì. Thì thấy tin nhắn của thằng Tiểu Cường.

“Mày muốn hóng hớt không? Muốn thì qua trước cổng trường Long Hổ Môn xem anh Ngạn đua xe với thằng Trí.”

Thằng Tiểu Cường được tôi cứu sau một lần bị nhóm thằng Nhân Nobita và thằng Dũng Dekhi phục kích ở quán nét gần trường. Từ đó nó mang ơn tôi, và xin nick để chơi game chung, cũng như thông báo thông tin mới trong trường cho tôi.

Tôi cũng muốn xem náo nhiệt, liền phi xe đến xem mặc dù lúc đó đã là 11:30 giờ tối.

Tôi đến nơi thấy hai nhóm đã đứng dàn quân, mỗi bên khoảng 10-15 người đứng trước cổng trường cao đẳng Long Hổ Môn.

Tôi thấy thằng Ngạn và thằng Trí, tôi nghe danh thằng Trí lâu rồi, nay mới gặp thì ra nó có dáng người cao ốm, mặc dù mới 20 nhưng râu của nó đã mọc đen quanh miệng đi theo nó có một cô gái dáng cao thon gọn tầm 19 tuổi và một số người khác.

“Đừng có làm phách nhe mậy?” thằng Ngạn sừng sộ lên “Mày ỷ có mấy cái lông quanh miệng rồi mày tưởng mày là Bụi Đời Chợ Lớn hả mậy?”

Há há ahahah! Mấy thằng đi theo thằng Nguyễn Ngọc Ngạn phá lên cười hùa.

“Thì đúng rồi mà, tao là Johnny Trí Lê còn con nhỏ này là Ngô Thiên Vân tụi tao là băng ‘Bụi Đời Chợ Lớn’ đây.”

Thằng Ngạn bớt cười lại.

“Địu má, trùng hợp vậy à?”

“Phải! đúng là trùng hợp đó, bữa nay tao với mày đua một trận từ đây tới đường Công Chúa, quận nhất. Thằng nào thắng thì được chơi bồ thằng kia, mày dám chơi không?”

“Địu má, mày chơi lớn quá hả Johnny!”

Con Kỳ Duyên giật giật tay thằng Ngạn, “Thôi anh ơi, em không muốn chơi kiểu này đâu.”

“Im miệng!” thằng Nguyễn Ngọc Ngạn nạt.

“Tao thắng mày thì bồ mày tao chơi, còn tao thua mày tao sẽ rút lui không tranh giành bảo kê quán căn tin ở cổng B mày chơi không?”

Trường tôi có đến 3 cái căn tin thằng Ngạn và thằng Johnny mỗi thằng chiếm 1 cái, còn một cái căn tin ở cổng B đang tranh giành.

Thằng Johnny cười đáp, “Haha, chuyện nhỏ, cục cưng có tin rằng anh thắng không cưng?”

Thằng Johnny quay sang nói với bạn gái nó Ngô Thiên Vân. Đó là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp tóc dài.

“Dĩ nhiên là em tin vào tài nghệ của anh rồi.” Ngô Thiên Vân đáp,

Hai thằng Ngạn và Johnny lên xe phân khối lớn. Thằng Ngạn chạy chiếc Kawasaki Ninja 2005 màu cam, thằng Johnny chạy chiếc YAMAHA YZF-R6 màu xanh.

Hai thằng lên xe vít ga tiếng máy nổ vang trời. Con Ngô Thiên Vân ra giữa làm người phất cờ xuất phát.

“Luật chơi là đua từ đây tới đường Công Chúa quận nhất rồi quay lại trường Long Hổ Môn. Ai thắng sẽ được quyền bảo kê căn tin cổng B, em buông khăn tay là bắt đầu.”

Con Thiên Vân giơ khăn tay lên cao, bàn tay ngà ngọc vừa buông xuống, tức thì hai quái xế đã rồ ga chạy lên phía trước cực tốc.

(còn tiếp)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Cô Giáo Lan Ngọc_truyencogiaothao
Cô Giáo Lan Ngọc
Tháng 2 13, 2025
Mẹ Tôi Là Đĩ Cao Cấp ở xã
Mẹ Tôi Là Đĩ Cao Cấp ở xã
Tháng 12 7, 2024
sinh-vien-nha-que
Sinh Viên Nhà Quê
Tháng 6 20, 2022
Chatsex với vợ bạn_truyencogiaothao.info
Chatsex với vợ bạn
Tháng 6 24, 2025

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây