Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 24
Chương 24: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (4)
Hôm đó tôi đã được chứng kiến cuộc đua đêm giành địa bàn của hai đại ca trong trường là Nguyễn Ngọc Ngạn và Johnny Trí Lê.
Hai chiếc xe phân khối lớn rồ ga vọt lên phía trước như tên bắn. Hai thằng Ngạn và Johnny chạy bất phân thắng bại, bất ngờ thằng Ngạn vượt lên trước. Khúc vào cua thằng Johnny xử lý mượt mà hơn nên chẳng những lấy lại được và vượt lên được vài giây.
Hai thằng đang cạnh tranh quyết liệt thì bất ngờ phía trước có một chiếc xe hơi lao ngược chiều tới, thằng Ngạn lo né chiếc xe thì thằng Johnny tận dụng cơ hội vượt lên.
Thằng Ngạn tức giận xoay sở vặn hết ga hết số đuổi theo, xe nó có thể vượt lên thằng Johnny nhưng thằng Johnny lách qua “tạt đầu” không cho thằng Ngạn vượt lên.
Thằng Ngạn tức mình hét lớn “Con đĩ chó, chơi điếm thúi vậy thằng chó!”
Chỉ thấy thằng Johnny cười nhếch mép, nói vọng ra sau “Ngu, thì hít khói đi. Một hồi tao chịch con bồ mày.”
Thằng Johnny bất ngờ vít hết số tay côn xe đạt đến cực tốc, bốc đầu lao vọt lên phía trước bỏ xa thằng Ngạn lại.
Thằng Ngạn vừa thẹn vừa tức cũng rồ hết ga, con Kawasaki Ninja 2005 của nó gầm lên như một con quái thú tăng tốc đuổi theo.
Hai thằng lao như tên bắn, bất chấp trên đường vẫn còn lác đác xe chạy, hai thằng vẫn giữ nguyên tốc độ lạng qua lách lại vượt chướng ngại vật. Chẳng mấy chốc đã chạy đến đường Công Chúa quận Nhất, có mấy thằng đàn em của Johnny và thằng Ngạn đứng đó xác nhận và gọi điện báo cho bọn đầu bên kia là xe đang về.
Hai thằng chạy vụt qua đường Công Chúa với sự cổ vũ hai bên đường của mấy thằng Đại “Sư Huynh”, Cường “Như Hoa”, Lê Cung Bắc, Lý Hùng, Diễm Hương, Việt Trinh, Nhật Cường, Chí Tài, Hoài Linh.
Hai thằng vòng theo đường Nguyễn Du về quận 7. Thằng Ngạn chạy xe lên bên phải, ngang bằng thằng Johnny, nó nghĩ kế sẽ ép thằng Johnny vào chướng ngại để giành phần thắng chịch con Thiên Vân. Trước mắt nó là một xe hủ tiếu gõ lề đường, nó bất ngờ lao lên chèn ép xe thằng Johnny vào thế bí.
Thằng Johnny thấy tình huống hiểm nghèo, nhưng không dám giảm tốc, nó bèn bẻ tay lái leo lên lề húc tung bàn ghế của khách đang ăn – LOẢNG XOẢNG – tô hủ tiếu của đôi trai gái đang ăn văng tung toé, vỡ tan tành.
Thằng Ngạn tạm thời vượt lên phía trước, thằng Johnny bị chậm lại một chút nhưng cũng kịp thời đuổi theo kịp. Nó la hét phía sau, “Thằng chó Ngạn chơi dơ!” Thằng Ngạn cười nhếch mép.
Đến khúc đường Nguyễn Văn Linh, công an nhận tin từ người dân báo cáo, đã mật phục hai bên đường, giăng barrier nhựa cản địa. Thằng Ngạn đang dẫn đầu và thấy chướng Ngại từ xa nó hơi hoảng, phía sau có thằng Johnny đang đuổi theo, không muốn bị thua nó quyết định liều mạng vin ga hết tốc lực về phía trước. Sức húc của chiếc xe phân khối lớn thật kinh hoàng, cái barrier chắn đường vỡ tan. Thằng Johnny chạy phía sau cũng kịp thời vọt theo lỗ hổng của thằng Ngạn vừa mở.
Hai xe lại tiếp tục lao vun vút về phía trước. Xe cảnh sát đã bắt đầu đuổi theo xe hai thằng về hướng trường Long Hổ Môn. Thấy bị rượt đuổi hai thằng hoảng hốt kéo ga lên cực tốc. Trước mặt hai thằng là một chiếc xe tải 2 tấn, thằng Ngạn ở trong thế kẹp giữa thằng Johnny và xe hàng.
Thằng Ngạn cố gắng lách lên trước, do tâm lý đang hoang mang cực độ, đuôi xe nó quét mạnh vào bánh xe tải, chiếc xe của nó lập tức loạng choạng mất thăng bằng – RẦM – Chiếc xe Kawasaki Ninja 2005 mất lái văng lên cao rớt xuống lộn năm sáu vòng, trượt thêm một khoảng cách cực dài, ma sát toé lửa trên đường. Thằng Ngạn bị văng ra xa, không đứng dậy nổi, tay chân quần áo máu me.
Thằng Johnny né được cú ngã của thằng Ngạn, vượt lên trên, ngoái đầu lại nhìn, miệng cười nhạt. Nó biết rằng cuộc đua này nó đã thắng.
Cảnh sát đã rượt tới nơi, và bắt giữ thằng Ngạn, trong khi đó một số chiếc xe đuổi theo thằng Johnny.
Thằng Johnny trở về chỗ trường Long Hổ Môn, mấy đứa cảnh giới hô to “Công An, Công An, vọt lẹ tụi bây.” Thế là cả đám cổ vũ nhảy lên xe bỏ trốn toán loạn. Thằng Johnny trốn thoát, em trai thằng Johnny là thằng Tèo Em đã kịp đưa con Thiên Vân đi trốn.
Kết cục gia đình thằng Ngạn phải đóng một khoản tiền gần trăm triệu để nó không bị khởi tố, thằng Ngạn phải nằm viện điều trị gần hai tháng. Thằng Johnny đã nắm quyền bảo kê căn tin khu B. Con Kỳ Duyên không bị thằng Johnny chơi vì lúc giao kèo thằng Ngạn chỉ chỉ nói rút lui khỏi căn tin.
———-
Tôi chạy về nhà mà tim vẫn còn đập thình thịch, không ngờ ở thời kỳ này dân chơi đua xe cũng liều mạng quá. Hồi trước ở thế giới cũ tôi không quen biết nhiều nên không biết thế giới ngầm nó nổi loạn như thế.
Tối hôm đó tôi nằm mơ thấy trong đám đông đứng xem đua xe, tôi đang đứng sau một cô gái mặc quần bó sát màu hồng cực gắt. Tôi nhẹ nhàng ép ku vào cái mông đãy đà đó. Một cảm giác thật tuyệt, ku cứng bị nhồi chặt trong cái đít căng, cảm giác nhột nhạt thật đã. Bỗng cô gái đó quay đầu lại, thì ra đó chính là Trần Cao Kỳ Duyên, tôi giật mình, đừng nhé, dính vào thằng Nguyễn Ngọc Ngạn là không đùa được đâu.
Trần Cao Kỳ Duyên mĩm cười, tay từ từ mở quần tôi, thọc tay vào trong chụp lấy ku tôi xoa xoa bóp bóp. Vừa ngạc nhiên lại vừa thích, một lát sau tôi bắn phọt ra đầy tay Duyên.
Tôi giật mình tỉnh giấc, thì ra đó là một giấc mơ, nhưng tôi lại xuất tinh thật, do giai đoạn này tôi tròn 20 sinh lý tràn trề, lại tập thể thao, tượng Testosterone hóc môn nam cực cao nên mộng tinh không có gì là lạ.
Sau giấc mơ gặp Trần Cao Kỳ Duyên tôi biết đó là một mối quan hệ nguy hiểm, nhưng lúc này trở đi hình bóng của Kỳ Duyên đã ám ảnh trong đầu tôi. Mỗi khi gặp Kỳ Duyên tim tôi đập thổn thức, như đã thật sự “làm tình” với cô ấy rồi, mặc dù chỉ là trong giấc mơ.
Đến một hôm nọ lớp chúng tôi học ở hội trường học chung với lớp “quản trị kinh doanh” môn Marketing 1. Tôi cũng không rõ vì sao, dù tôi ngành tôi học ngôn ngữ Anh nhưng vẫn bị bắt học môn này (?). Nhưng thôi kệ gặp được nhiều bạn mới cũng hay.
Tôi vô tình học chung với lớp của Kỳ Duyên, thằng Ngạn sau cuộc đua đã nằm viện không đi cùng. Ông thầy chia các lớp trong hội trường thành nhiều group để làm bài tập nhóm với nhau. Ở hội trường bố trí các loại ‘ghế liền bàn’ cho từng cá nhân thay vì các loại bàn dài phòng họp. Ông thầy yêu cầu các sinh viên xoay ghế ‘túm tụm’ lại để thảo luận chủ đề của bài học.
Ngẫu nhiên nhóm của tôi lại gần nhóm của Kỳ Duyên, ghế tôi ngồi hướng mặt lên trên, còn ghế Duyên ngồi hướng mặt xuống dưới. Ở hai nhóm khác nhau, nhưng ánh mắt của tôi và Kỳ Duyên vô tình chạm vào nhau.
Sau cái lần “quan hệ trong mơ” đó tôi tự nhiên thấy cũng có ‘hảo cảm’ với Kỳ Duyên. Tôi biết rằng mối quan hệ giữa tôi và Duyên không nên xảy ra, dù bạn trai Duyên là thằng Ngạn “trùm giang hồ” hay bất cứ ai khác. Cái việc mà vụng trộm với những thứ không thuộc về mình đã làm tôi cảm thấy khó xử, tội lỗi. Vừa chạm mắt với Kỳ Duyên tôi đã vội nhìn sang hướng khác. Được một lúc tôi lại không kìm được lén nhìn Kỳ Duyên vì cô ấy đang ngồi ở ngay tầm mắt tôi.
Hôm nay Kỳ Duyên ăn mặc thật gợi cảm, áo trắng cách điệu, váy jean ngắn. Tôi chỉ mới nhìn có một lúc mà thằng nhỏ đã căng cứng, thở gấp. Bỗng ánh mắt của Duyên lướt tia vào tôi khi tôi nhìn cô ấy. Duyên cười nhẹ một cái rồi quay đi.
Mắt tôi nhìn ngực Duyên rồi quét xuống dưới váy để cầu may xem có thấy “được gì” hay không. Thật sự lúc này cái sự ham muốn của tôi đã lên đến cực độ.
Tôi nhìn lén, và nhìn về hướng chân của Duyên, nhưng không thấy được gì vì Duyên đang khép chân lại. Tôi ước trong lòng, giá như nó mở ra tí để xem cái chỗ “tiểu đái” đó một chút cho thoả lòng.
Bỗng một lát, chân Duyên bắt đầu chuyển động. Tôi như ngộp thở. Mấy đứa bạn xung quanh thảo luận cái gì đó nhưng tôi không nghe được chữ nào, cứ “ù ù cạc cạc”. Hai chân của Duyên mở chậm chậm từ từ sang hai bên. Nhịp tim tôi đập cực mạnh đến nổi nghe như tiếng trống bên tai. Tôi không tin vào mắt mình nữa, Duyên mở chân, dạng háng ra cho tôi xem, đập vào mắt tôi la chiếc quần lót lụa trắng, không thấy “khe” nhưng xem vẫn kích thích điên cuồng.
Duyên không nhìn tôi, nhưng thỉnh thoảng quét mắt qua nhanh để biết liệu tôi có đang nhìn Duyên hay không. Mắt tôi lúc này đang “chiếu tướng” không rời vào cái quần lót đang chứa cái khe tiểu đái của Duyên. Con ku tôi đang nứng cực độ, gần như muốn chực chờ phọt tinh.
Đúng lúc này ông thầy đi đến chỗ nhóm tôi và hỏi chuyện. Lúc này tôi mới hoàn hồn, con ku tôi bây giờ đang muốn nổ tung, cúi gầm mặt xuống giả bộ ghi ghi chép chép. Ông thầy hỏi con Nhi tổ trưởng tiến triển thế nào, nhìn thấy tôi lấm la lấm lét, ông thầy chỉ về hướng tôi và nói “em kia đứng lên nói cho tôi biết, kế hoạch xây dựng và triển khai chiến lược marketing của nhóm em là như thế nào?”
Tim tôi muốn nhảy ra ngoài, đầu óc không có chữ nào, con ku thì đang nốn lên một cục trả lời cái gì bây giờ. Bây giờ mà đứng lên thì không thể nào giấu được thằng em khổng lồ của tôi được.
“Em kia có nghe tôi nói gì không vậy?” Ông thầy la lớn tiếng, cả hội trường bắt đầu im bặt nhìn về phía nhóm của tôi. Trong đầu tôi bấn loạn không biết tính thế nào, nhìn hé lên phía trước thì thấy nhóm của Kỳ Duyên cũng đang nhìn tôi.
Tôi bỗng nghĩ ra một kế, “OẸ, oẹ, oẹ” tôi ho hụ hụ hụ. “Em chóng mặt quá thầy ơi.” – “Em bị cái gì vậy?” ông thầy hỏi. “Em cũng không biết nữa, OẸ, em không ổn rồi, em cần vào nhà vệ sinh gấp!!!”.
Nói xong tôi không cần ông thầy cho phép, tôi chạy vọt ra khỏi hội trường, tôi cố gắng cúi người để giấu con ku. Tôi vào toa lét, rửa mặt hoàn hồn lại “Thật là nguy hiểm” tôi tự nhủ. Tôi vào bồn cầu đi tiểu, thằng ku vẫn còn chưa chịu “hạ hoả” nên chưa đi được ngay, phải cố gắng lắm nó mới “nhỏ” lại như ban đầu để xả lũ.
Trước khi vào lớp tôi nhớ lại câu hỏi của ông thầy, mặc dù cũng không biết gì, nhưng vận dụng vài tấc lưỡi chém gió tí. Khi trở lại lớp tôi chuẩn bị tinh thần để trả lời nhưng ông thầy không hỏi nữa. Tôi nhìn lên trên thì thấy Kỳ Duyên đã khép chân lại, đang thảo luận với những đứa bạn học của cô ấy. Tôi ngắm Duyên một lát rồi thở dài, Duyên thật đẹp và quyến rũ, tiếc là không chạm vào được.
Tôi giữ cái cảm giác lâng lâng đó đến khi đi về đến nhà, suy nghĩ thật nhiều vì sao Kỳ Duyên lại làm như vậy? Kỳ Duyên thích tôi chăng? Còn thằng Nguyễn Ngọc Ngạn thì sao? Phụ nữ luôn là nguyên nhân của mọi rắc rối. Rồi tôi lại nghĩ nếu chúng tôi lén lút “bí mật” không để ai biết thì có lẽ không sao. Tôi gác tay lên trán nhớ lại về chiếc quần lót trắng đó, tưởng tượng một cái khe nứt giữa hai chân dùng để “đái tiểu” thật tuyệt vời.
—————
Mấy hôm sau đến giờ tin học, tôi vô tình được ngồi kế Mi-A, hoa khôi trong lớp, một dịp may hiếm có. Tôi mừng và tự hào trong bụng, nhưng bên ngoài cố tỏ bệ vệ, ham học, không chú ý gì đến xung quanh.
Trong dòng thời gian cũ, tôi khá rành môn Excel, nên mấy cái tin học văn phòng trong trường không làm khó được tôi. Mi-A liếc nhìn thấy tôi làm khá mượt, nên dùng tay khều vào vai tôi. Cái khều đó đánh dấu lần đầu tiên tôi và Mi-A nói chuyện với nhau, tôi sướng điên, nhưng ngoài mặt tỏ ra trang trọng.
Tôi nhìn qua và hỏi “Mi-A hả? Nãy giờ không biết bạn ngồi đó. Có gì không Mi-A?”
Mi-A hỏi tôi cái hàm Vlookup sao mà em làm cứ lỗi hoài, trong bụng tôi vui lắm, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ cao quý, chuyên nghiệp. Mùi nước hoa của Mi-A cũng thơm phức.
“Bạn làm như thế này, thế này. Bước một Mi-A gõ =vlookup rồi chọn cái này, bước hai chọn cái kia.” Tôi nói.
Chỉ qua, chỉ lại vô tình tay tôi va quẹt tay Mi-A, một bàn tay trắng, mềm mượt như ngọc ngà thật sung sướng biết bao. Mi-A mà làm bạn gái tôi thì cái gì tôi cũng chịu. Khác với Kỳ Duyên một người tôi “chỉ” muốn được quan hệ thể xác, đối với Mi-A tôi muốn có cả thể xác lẫn tâm hồn. Đây là một người mà tôi cảm thấy thật sự muốn có được kết nối, quan hệ lâu dài.
Chiều hôm đó chuẩn bị về nhà để chuẩn bị đi dạy thêm, thì thấy tin nhắn của Mỹ Lan nhờ chở đi học về. Hôm nay thằng học sinh đang chuẩn bị ôn thì học kỳ, mà Mỹ Lan đã nhờ thì sao có thể từ chối được. Đắn đó tí thì đành nhắn cho phụ huynh rằng hôm nay mình có việc để hôm khác dạy bù.
Sắp xếp xong, tôi tự nhủ hôm nay chắc phải qua đón Mỹ Lan rồi chở đi chơi tới tối. Thôi thì để ghé căn tin cổng B mua chai nước trước khi chạy qua trường để đón ẻm vậy..
Vào căn tin thì thấy 3 thằng Trịnh Công Sơn, Lê Bảo Châu, Long Nhật nhóm thằng Ngọc Ngạn đang gây gỗ với tụi thằng Nghĩa “Goku” nó là băng mới nổi trong trường, học khoa cơ khí.
“Mắt mày bị mù hả? Mày đụng trúng tao mà không xin lỗi hả mậy?” thằng Nghĩa “Goku” nói.
“Đường rộng như như vậy, mày bộ mày đi không biết né à?” thằng Trịnh Công Sơn sửng cồ trả lời.
Mấy thằng đứng sau thằng Nghĩa “Goku” hét lớn “Mày đừng có làm phách nhe mậy?”
“Tao làm phách không được sao?” thằng Công Sơn lớn lối nói
Thằng Nghĩa “Goku” cười nhạt nói “Mày thuộc băng nào? Đại ca mày là ai?”
“Đại ca tao hả? Mày đã bao giờ nghe tới cái tên Nguyễn Ngọc Ngạn chưa?” thằng Sơn nói.
Thằng Nghĩa Goku nghe xong cười “Hahaha, tưởng gì, tao là Ngọc Nghĩa nè, thằng này là Ngọc Chân, còn thằng này là Ngọc Thiện với Ngọc Mỹ” nói vừa nói vừa chỉ từng thằng đứng sau lưng nó.
“Ba thằng này là ‘Chân Thiện Mỹ’ sát thủ băng Ngọc Rồng của tao đó. Mày có nghe qua bao giờ chưa hả?” thằng Nghĩa cười nhạo nói.
Thằng Trịnh Công Sơn nói “Tao là Sơn mày gọi tao là Sơn ‘gà’ cũng được, những tuyệt đối đừng lấy cái tên Nguyễn Ngọc Ngạn ra giỡn.”
“Há há há, mày tưởng mày oai lắm hả? THẰNG NGUYỄN NGỌC NGẠN có thể đánh từ đây đến Thùng Lầu Quán thì tao đây cũng làm được đây.” Thằng Nghĩa quăng chai nước Sting trên tay nó xuống đất. Bỗng nhiên mấy chục thằng chạy lại vây quanh tụi thằng Công Sơn, Long Nhật, Bảo Châu.
“Ở đây có gần chục thằng, mỗi thằng cho mày một chai cô ca là mày biết cái cảnh liền.” thằng Nghĩa Goku nói.
“Mày nói vậy là không còn bàn gì được nữa rồi” thằng Sơn bất ngờ không biết từ đâu rút ra một cây kiếm Kendo, đánh tới tấp vào tụi thằng Nghĩa. Thằng Long Nhật dân Taekwondo hai chân linh hoạt hơn hai tay, bắt đầu tung ra hàng chục cú đá, vòng cầu, đá chẻ, đá tống ngang đẹp mắt, thằng Lê Bảo Châu cũng rút cái máy tính lớn đặc biệt được làm bằng sắt để làm hung khí giải vây.
Thằng Nghĩa Goku vô tình học chung lớp với ba thằng là Lê Chân, Ngô Thiện, Trần Mỹ, ba thằng này gia nhập nhóm của thằng Nghĩa và cái tên ngẫu nhiên tạo thành ba chữ “Chân Thiện Mỹ” từ đó trở thành tay đấm nổi tiếng của băng Ngọc Rồng.
Thằng Long Nhật tung nhiều cú đá vòng cầu liên tiếp về phía thằng Lê Chân, chỉ thấy thằng Chân đưa tay lên đỡ gấp trái phải. Đến cuối chuỗi đòn thằng Long Nhật xoay người 180 độ để lấy đà tung một cú đá xoáy cực mạnh.
Thằng Chân hụp xuống né được một cú đá sấm sét, thằng Chân nhếch mép nói “Cũng có nghề đáy.”
Vừa đá hụt xong thằng Long Nhật mất thăng bằng, thằng Chân lao len vật thằng Nhật té xuống đất và tung ra những cú đấm “giã gạo” địa chiến như búa bổ. Thằng Chân không biết học từ đâu đã biết đến môn MMA đúng là hiếm có.
Thằng Trịnh Công Sơn thấy thằng Nhật ngã xuống liền định chạy đến dùng kiếm tre đánh sau lưng thằng Chân thì thằng Thiện đã xông đến đá ngã. Mấy thằng lâu la thấy thế liền ùa đến đánh túi bụi. Thằng Lê Bảo Châu cầm cái máy tính đập vào đầu thằng Mỹ bốp bốp nhưng không thấy hiệu quả. Chỉ thấy thằng Mỹ chặt vào tay thằng Châu một cái, máy tính văng ra ngay lập tức, tay phải nó “quán lực”, tung một cú đấm ‘trung đẳng’ của Karate vào ngực thằng Châu. – HỰ MỘT TIẾNG – thằng Châu văng một mạch vào tường gục xuống tại chỗ.
Thằng Sơn vung kiếm tre Kendo xung quanh đẩy lui đám đánh hội đồng, quay qua quay lại thấy thằng Nghĩa Goku đang đứng, nó giơ kiếm chạy lại định uy hiếp thằng “chủ tướng” để mở đường máu thoát thân.
Thằng Sơn bổ cây kiếm tre từ trên cao xuống, chỉ thấy thằng Nghĩa Goku bình thản – BỐP – tay thằng Nghĩa đã giơ lên đỡ nhanh như chớp. Tay trái thằng Nghĩa chụp cây kiếm, tay phải nó vận lực chặt vào cây kiếm – CHÁT – cây kiếm kendo gẫy gập, thằng Nghĩa tiện chân tung liên hoàn vòng cầu phải, đá xoay trái, đá chẻ phải – BỐP BỐP BỐP – ba cú đá đều trúng đích. thằng Sơn xiễn niễng lắc lư rồi ngã xuống. Thằng Long Nhật bay tới đá liên hoàn vồng cầu giải vây, thằng Nghĩa đỡ một hai cái, ở cú đá thứ 3 thì nó đã “bắt bài” cú đá vừa có ý định được tung lên thì thằng Nghĩa đã quét chân trụ của thằng Nhật khiến nó té ngã sấp mặt. Thằng Nghĩa không bỏ lỡ cơ hội lao lên đánh bồi tiếp dưới đất.
Bỗng XOẢNG một tiếng, một chai nước ngọt thuỷ tinh bị ném xuống đất vỡ nát, cả bọn ngừng lại nhìn về nơi phát ra tiếng động. Thì ra là thằng Johnny cùng với con Ngô Thiên Vân và khoảng 5,6 người cao lớn đi theo nó.
“Tụi bây cũng lớn gan lăm, quán của tao mà cũng dám quậy.”
Thằng Nghĩa Goku biết danh tiếng thằng Johnny bèn dừng lại và nói “Anh Johnny, tụi em chỉ giao lưu chút xíu thôi.”
“Tụi mày tới uống nước mà mang theo hơn chục người để làm gì? Muốn đóng phim hả?” thằng Johnny nói.
“Đâu có đâu anh, tụi em chỉ muốn dạy dỗ mấy thằng nhóc của thằng Ngạn chút thôi.” thằng Nghĩa cười nói.
“Bàn ghế ly chén ở đây hư hỏng thằng nào trả?” thằng Johnny gầm gừ nói.
Thằng Nghĩa Goku xoay qua nói lớn, “Chủ quán, thiệt hại hôm nay cứ tính vào sổ của thằng Nghĩa Goku này.” rồi nó quay qua đám đàn em “Đi tụi bay!”
Đoạn đi ngang qua thằng Johnny và con Thiên Vân, thằng Nghĩa nói “Anh Johnny, nghe kể xe anh cực tốc chạy nhanh lắm, hôm nào thằng em này cũng muốn thỉnh giáo.”
“Mày có nước hít khói của tao thôi.” thằng Johnny đáp.
Thế là một băng nhóm mới đã xuất hiện. Tôi chứng kiến và lặng lẽ rút đi để đi đón Mỹ Lan. Tôi không biết sự an toàn của tôi không còn kéo dài lâu nữa.
(còn tiếp)