Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 4
Chương 4: Cuộc sống học đường
Đã một tuần trôi qua kể từ ngày vụng trộm với chị Lan ở quán Bambi. Tôi phải đối mặt với áp lực thi cử thời học sinh. Toán, Lý, Hóa là 3 môn tôi thực sự không nhớ gì cả, đã quá lâu tôi không động đến mấy môn này. Để tồn tại trong thế giới này tôi phải thích nghi. Năm 2001, là một giai đoạn tương đối thanh bình, không mạng mẽo wifi, không smartphone. Nếu là tôi thực sự trong thời gian này, tôi sẽ rất ít quan tâm việc học và thường lui tới quán Bambi chơi game NHƯNG tôi không phải là một cậu bé học sinh bình thường tôi là một người đàn ông 35 tuổi trong hình hài một cậu bé 16 tuổi.
Ngày con trẻ tôi đã chơi game chán chê, đến 35 tuổi, games cũng chính là niềm vui giúp tôi quên đi hiện tại, rằng tôi đã cưới một mụ vợ già, trong việc chăn gối chẳng có một chút hứng thú gì. Tôi cưới mụ do cha mẹ qua đời sớm trong một vụ tai nạn, xe chở khách lao xuống vực ở đèo Bảo Lộc, Đà Lạt. Tôi phải gác bỏ ước mơ của mình là một thầy giáo, đề đi làm đủ thứ nghề kiếm tiền nuôi em gái học ngành y dược.
Tôi quen biết mụ này do một lần đi xin việc tại một công ty thiết kế nội thất, mụ biết số phone của tôi nên gạ gẫm tôi “cặp kè” mụ để cho tôi một vị trí cao trong công ty. Tôi vì muốn lo cho đứa em nên mới đồng ý. Em tôi đã trở thành bác sĩ và có một gia đình ấm êm hạnh phúc. Những tưởng tôi sẽ phải chấp nhận kiếp sống này cho đến khi mụ vợ già qua đời, thì bỗng xãy ra sự kiện máy bay MH-370 đưa tôi trở ngược lại quá khứ.
Tôi đã nắm rõ được tương lai, vậy để cha mẹ tôi không mất trong vụ tai nạn đó, vào đúng ngày đó tôi sẽ ngăn cản cha mẹ tôi đi du lịch Đà Lạt hoặc không cho đi đến những nơi phải vượt qua đèo là được, và cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một hướng khác.
Tôi gặp lại cha mẹ tôi ở thế giới này, tuy rằng họ chỉ là những người “giống” cha mẹ thật của tôi, nhưng cũng thật ấm lòng. Đôi lúc tôi tự hỏi tôi ở đây, vậy còn cậu bé thật sự của thế giới này đã đi đâu? Khi tôi rời khỏi thế giới này thì liệu cậu ấy có thể tiếp quản những gì tôi tạo dựng chứ? Đó là những câu hỏi tôi chưa có lời giải đáp.
(Có lẽ cậu bạn Chí Bình của chúng ta đã lo quá xa, bởi vì đến thời điểm hiện tại vẫn chưa tìm thấy tung tích gì của những người đi trên chuyến bay MH-370)
Sắp đến là kỳ thi học kỳ 2, và trong đầu tôi vẫn chưa có một chữ nào. Tôi buộc phải thích nghi với cuộc sống mới này. Tôi phải sửa đổi quá khứ, với đầu óc của một người đàn ông 35 tuổi, tôi vạch ra kế hoạch, tôi xin tiền mẹ mua sách giải Toán, Lý, Hoá lớp 10 để nghiền ngẫm. Tôi gần như miễn nhiễm với mọi thứ chi phối như chơi game, smartphone, truỵện tranh, mát xa, karaoke, trai gái… vì tất cả những thứ đó tôi đã trải nghiệm qua hết rồi. Lần đàu tiên trong cuộc đời tôi chịu khó ngồi vào bàn hàng giờ để xem sách giải Toán sau đó tự làm lại, rồi sau đó lại đổi con số để làm từ đầu, dần dần tôi cũng nắm lại được tình hình. Mặc dù vậy, môn Lý, Hoá quá rối rắm, tôi đọc mãi cũng không hiểu, khả năng tôi chỉ có thể làm được những bài đơn giản và cố gắng được điểm 5,6 là đủ.
Trong lớp tôi được xem là “luật sư” bởi vì tôi có khả năng “đối đáp” với thầy cô đòi quyền lợi mà không ai bắt bẻ được (tôi vốn 35 tuổi mà). Tôi vào trường và nhận ra từng gương mặt và biết được tương lai của họ như thế nào. Ví du như em Trà My sẽ gặp tôi trong tương lai ở thành phố khi tôi 25 tuổi và chúng tôi đã chịch nhau hơn một chục lần, em Lan Anh sau này gặp tôi ở công ty, ly dị chồng và làm mẹ đơn thân, thằng Duy “đầu gấu” trường sau này làm giữ xe cho bệnh viện, thằng Lợi “dân chơi” trong lớp, có bồ bịch, quen biết dân xã hội, chạy xe máy đi học nhưng về sau làm thợ sửa xe.
Có nhiều bạn sẽ thắc mắc một người đàn ông trưởng thành đột nhiên nhỏ lại về thời học sinh sẽ như thế nào? tôi không nhất thiết phải show hết ra, tôi vẫn ăn mặc “cù lần” như hồi nhỏ, mặc dù gu ăn mặc của tôi đã tinh tế hơn xưa. Dù vậy điểm khác biệt là, khi đến trường, tóc tai tôi chải chuốt, rẽ ngôi chuẩn, biết dùng gel cố định tóc, biết tự động lăn nách khi đi đến trường, những thứ phải trưởng thành, đi làm rồi mới hiểu được. (tôi hơi bị nặng mùi hôi nách).
Cuộc sống học sinh cũng không quá khó nếu như bạn kiểm soát được tình hình. Trong lớp có bạn Anh Thơ xinh xắn, ngoan hiền. Bạn Bội Anh xinh đẹp nhưng hay theo cặp với những nhân vật “đại ca” trong trường. Hồi xưa tôi mê tít bạn Ngọc học khác lớp, nhưng có cặp vú và cặp mông trời cho thuộc hàng khủng, gương mặt cũng xinh xắn ưa nhìn.
Hôm đó, trường đổi thời khoá biểu và dán lên bảng thông báo của trường, vào giờ ra chơi học sinh kéo đến chen chúc nhau ghi. Và thế là thời cơ vàng đã đến, ở thế giới này một cơ hội gần gũi các cô gái cũng không có (trừ chị Lan Bambi thì sợ chồng chị biết ảnh hưởng đủ thứ chuyện), và thế là tôi tranh thủ chen vào “viết TKB” sẳn tiện “mò đít” tí. Tôi cũng kén chọn lắm, em nào thấp bé, mông nhỏ thì thôi bỏ qua, em nào cao ti, mông to thì đích thị ngon lành, có sờ cũng ít phản đối, bởi vì chính họ cũng thích được cảm giác đụng chạm, sờ mó. Vừa vào đã thấy được vài em ngon, tôi thích mấy chị 12 hơn vì họ đã phát triển hết, tôi không đứng ngay sau trực tiếp mà lòn tay lên qua một người đứng trước, nếu bị phản ứng thì họ chỉ nhìn người phía sau còn tôi thì an toàn.
Khi đã chen vào giữa đám đông, tôi thấy một “chị” lớp 12 với cặp mông lớn, tôi nhẹ nhàng đưa ngón tay vào khe mông, em ngẩn ngây người ra, một cảm giác thư giãn ập đến gần như tức thì, công nhận nữ sinh ngày xưa mặc áo dài siêu mỏng, sờ vào là như cảm thấy hết cả da thịt. Được tầm 2 phút thì em quay lưng bỏ đi, tôi cố len lõi lên trên gần bảng thông báo hơn để “ghi TKB”. Ở ngay trước bảng thông báo có một em 12 cao ráo, đít to như một thiên thần, quả thật là hiếm có. Lần này tôi đứng ngay sau em mà không có ai đứng trước bảo hiểm. Giờ mà đút tay sờ thì mạo hiểm quá, tôi tự nhũ. Nhìn xuống con ku đang u lên một khối dưới cái quần đi học. Hay là ép ku vào đít rồi có gì nói là “vô tình” thôi. Thế là tôi ép con ku vào bên mông phải của em nó, cảm giác từ đầu ku cũng khá kích thích. Em nó ngẩn người ra, tuy vậy không có một động tác nào phản kháng.
Tôi ép ku càng lúc càng sát hơn, tim tôi đập thình thịch, tôi cũng có cảm giác em nó cũng thích, em nó đang vận dụng hết xúc giác ở mông để hình dung ra “trái chuối” của tôi. Được một lát tôi chuyển sang vị trí trung tâm, giữa khe đít. Ý tưởng cũng hay nhưng ku tôi lại khộng chạm được vào khe mông sâu hun hút của em (do là em cao hơn tôi.) nhưng mặt tội ở tư thế này lại áp sát tóc em, ngửi được hương con gái, giống như đang doggy. Thấy được sự cho phép “ngầm” tôi đưa ngón tay vào giữa đít em, cái cảm giác nó thư giãn cực kỳ, mà ngay khi đi mát xa cũng không có được, đó là cái cảm giác lén lút hồi hộp. Ở thế giới cũ, tôi đã đi mát xa không biết là bao nhiêu lần, mò không biết bao nhiêu là cái lìn, sướng đấy, nhưng cảm giác mò đít lén lút nó có cái “thích” của nó.
Thấy em nó đã xuôi theo rồi, tôi không ngần ngại nữa, tôi xoay lòng bàn tay phải ra mò mẫm cái mông đẩy đà, tròn trịa đó, ngón tay tôi vê theo cái vết hằn quần lót từ trên đi xuống dưới, nhịp tim em như đập theo từng động tác của tôi. Khi đến tận cùng bên dưới, tôi đút bốn ngón tay vào khe đít em, những ngón tay run rẩy, sướng đến rùng mình. Tôi cũng nhìn sang bên phải em, có một anh bạn ghi chép cái gì đó mà đẻ cánh tay gác lên vú em, nhìn thấy cũng đang run lắm. Vậy ra, em nó đã gần như được some bởi hai người, em nó không biết đang chép luôn cái bảng nội quy kế bên hay sao, mà đứng đó “chép” rất lâu. Những ngón tay bên trong khe đít của em nó ấm áp, sướng, cực đã gì đâu. Tôi giá như lúc lấy ra nó khai khai, thối thối càng tốt, nhưng thực chất là không có mùi gì cả.
Thấy được tôi định sẽ mạo hiểm vòng tay trái lên để mò trym, việc vòng tay lên phía trước em rất nguy hiểm, bởi vì em sẽ nhìn thấy được tay tôi, và nguy cơ bị chụp tay, tri hô lên là rất cao. Nhưng tôi với kinh nghiệm của người tuổi 35, tôi dạn hơn bản thân tôi lúc 16 tuổi. Tôi phán đoán em đang thuận theo và khả năng phản kháng thấp (nhưng không phải không có).
Tôi rút tay ra khỏi đít, và thay bằng ép ku vào mông, được một lát tôi từ phía sau vòng tay trái ra trước, hồi hộp đến căng não, tôi chạm ngón tay trái vào cái mu “tiểu đái” của em, em hơi giật mình một cái, tôi cũng rụt tay về ngay. Thấy em vẫn chịu để ku tôi trên mông, tôi thử lại thêm lần nữa, tôi luồn tay lên, chạm nhẹ vào mu và giữ đó vài giây, tôi cảm thấy em đang nhìn xuống.
Em nhìn nhưng không có phản ứng gì, tôi tiếp tục đặt ngón giữa lần mò tìm khe lìn em. Ôi chà, chym em hiện tại đã nóng hổi và ẩm ướt y chang như lúc tôi mò chị Lan Bambi. Tôi cứ giữ tay ở đó, tôi đặt ngón tay vào giữa khe “tiểu đái”, một cảm giác ấm, ẩm ướt khiến cho đầu tôi lâng lâng vì sung sướng. Thật là tuyệt vời, tôi có thể mò đến hàng giờ cũng được. Nhưng tôi quên rằng xung quanh tôi có rất nhiều người, những đồng dâm, đồng nghiệp cũng đã chú ý đến tôi, họ cố chen lấn đẩy tôi ra để độc chiếm em gái lớp 12 “tuyệt vời” này.
Từ nãy đến giờ tôi vẫn chưa viết được một chữ nào vào tập. Thấy nãy giờ cũng đã thoả mãn rồi, tôi đi ra băng đá ngồi, hồi tưởng lại những cảm giác sụng sướng. Một lát nữa đám đông tan, chị mới đi, công nhận chị “viết” đến cái gì mà lâu thế không biết. Từ xa tôi mới thấy, “chị” 12 này cao ráo, vú vừa phải, nhưng mông phải nói là cực to, gương mặt cũng xinh, dễ nhìn, phải nói từ lúc trở về quá khứ đến nay, đây là lần ấn tượng nhất.
Những ngày tiếp theo tôi đi đến lớp, dường như tôi đã quen lại với cuộc sống học sinh. Trường học cũng giống như một xã hội thu nhỏ, mọi việc đều có thể tạo thành tin đồn, bình luận, nói xấu người này người kia, giáo viên cũng đóng vai trò như một ca sĩ, diễn viên được khen chê, bình phẩm bởi học sinh. Một lớp học với nhiều học sinh học dở cũng giống như một cái nhà tù, nơi những đầu gấu, trùm trường hay ỷ mạnh hiếp yếu.
Trong lớp 10A6 của tôi, có một bạn nữ tên Phương thấy thích tôi vì cảm thấy khâm phục bản lĩnh đối đáp của tôi. Bạn ấy không đẹp lắm, nhưng hay kiếm cớ đến gần tôi, đôi khi hỏi mượn cái này cái kia (không phải hỏi bài vì tôi cũng học dở lắm). Nhưng tôi không biết điều này làm cho thằng Tú không vui, nó cũng thích Phương lắm mà Phương đối với nó không được như tôi. Một hôm vào giờ học thể dục buổi chiều thứ năm, nó cùng với thằng bạn tên Hùng, kéo tôi vào bãi đất trống gần nhà vệ sinh nam. Nó bất ngờ đánh vào lưng tôi một cái “Rầm” và chỉ thẳng vô mặt tôi, “Mày đ* má mày, tao mà thấy mày đứng gần con Phương nữa thì mày chết m* mày với tao nhe mậy.”
Nếu như tôi thật sự ở độ tuổi 16 thì những đe doạ này sẽ khiến tôi rất hoảng sợ, nhất là bị nó đẩy rơi vào thế bị động. Nhưng thật không may cho nó tôi thực chất là một người đàn ông trưởng thành ở độ tuổi 35. Tôi định hình lại, đây là một vụ phục kích bất ngờ, bọn này ỷ đông, lối đánh của nó chỉ là spam đòn “đấm vả” mà thôi. Trong tương lai, tôi đã học gần 2 năm Muay Thai, tôi biết đánh như thế nào để tự vệ.
Tôi vận dụng khả năng đối đáp của người đàn ông trưởng thành. “Ủa mày là cái gì của Phương mà cấm tao?”, “Phương nó thích tao đó rồi mày làm gì được tao?” (tôi khiêu khích nó đánh tôi). Tôi biết ngay là nó lao tới để đánh tôi, khi nhào tới lúc nào vùng bụng cũng hở. Tôi tung một một cú đạp chân trái vào bụng nó, lực lao tới cộng với đòn đá ngược chiều có tác dụng như “phi ngựa hết tốc lực vào ngọn giáo”. Nó ôm bụng lăn lộn tức thì, không bỏ lỡ cơ hội, tôi nhảy lên người nó, đấm liên tục vào mũi vào cằm những điểm yếu để cho nó gục nhanh để có thời gian đối phó thằng kia, Sau khi đấm xong thằng Tú, thằng Hùng khựng lại vì tôi hạ thằng kia quá nhanh.
Thằng Hùng lao lên vả tôi một cú tay phải (lúc nào cũng là tay thuận, bởi vì học sinh thì chỉ có bấy nhiêu thôi), nhưng tôi biết cách nào để hạ gục nó, tôi né ra sau hoặc đỡ thì quá đơn giản. Tôi chọn biện pháp chủ động nhận đòn và trả đòn, tôi cúi cằm, hướng trán ra chịu đòn vả phải của nó vào chỗ không nguy hại, khoảnh khắc mà tay nó chạm đến đầu tôi, thì tôi biết cự ly đã chuẩn, tay trái đánh móc lên vị trí cạnh đầu phía trên, sau lỗ tai, đây là vị trí não, đảm bảo nó sẽ choáng váng ngay lập tức. Và quả nhiên đòn đấm của tôi “chất lượng” hơn hẳn, đầu nó văng ra kéo thân người ra một quãng, nhưng vẫn còn đứng được. Tôi liền tiến tới trước tung một đòn đấm trái “nhử” để nó tập trung chú ý phía trên, nhưng bên dưới tôi tung một cú đá “leg kick” chí mạng đặc trưng của Muay Thai vào đùi nó. Nó quỵ xuống ngay lập tức, tôi có thể bồi thêm vài đòn kết liễu, nhưng thôi, bọn này chỉ là học sinh dạy bảo thế là được rồi. Tôi nhìn hai đứa thảm hại đó, không nói gì rồi bỏ đi.
Sang hôm sau, nó kêu anh lớn nào đó chờ tôi ở cổng trường để lấy lại danh dự. Thời học sinh nào cũng vậy, đánh không lại thì kêu người đến. Tôi tìm hiểu xem nó chặn cổng nào thì tôi đi cổng khác, nó chặn cổng trước thì tôi đi cổng sau, ngay cả khi là người trở về từ tương lai cũng không thể khinh suất được. Tôi thoát được trận đó, nó gặp tôi trong lớp vẫn cương, “Mày về anh tao đánh chết mom mày nè con” Tôi trả lời, “sao mày nhục thế, đánh tao không lại thì nhờ anh mày? Giờ muốn đánh nửa không tao đánh với mày?” – Nó im rồi đi chỗ khác, khả năng đối đáp của người lớn phải sắc bén hơn con nít chứ.
Sau đó anh nó cũng làm biếng lên, đâu phải ngày nào cũng rảnh lên để đánh nhau. Bí quyết nằm ở chỗ là, cứ lẩn tránh làm cho bọn chặn đường tức giận vì bị “leo cây” vài lần thì nó sẽ tự nản chí. Đôi khi không muốn động chạm ai, nhưng rắc rối luôn tự tìm đến, phải có tí bản lĩnh thì mới tránh được.
Sau đó tin đồn tôi đánh bại thằng Tú, thằng Hùng được đồn đại khắp trường, bọn học sinh xem tôi như một người “cứng cựa”. (tôi là người lớn, trở về từ tương lai mà phải khác biệt chứ). Mấy thằng đầu gấu trường muốn đến làm quen tôi. Tôi hơi ngại, cười cười nhưng tôi không muốn làm đầu gấu, đầu mèo gì cả, tôi chỉ muốn là chính tôi. Tôi muốn hưởng thụ cuộc đời học sinh tươi đẹp này.
Tôi đạp xe đạp đi về nhà, ăn uống tắm rửa xong, tôi xem cuốn tạp chí PC World mà phì cười, toàn những công nghệ ngày xưa, những con game cực khủng yêu cầu VGA 128 MB. Những con game giới thiệu trên tạp chí ngày xưa từng làm tôi mê mẫn, thì giờ tôi chỉ cảm thấy vui cười nhiều hơn. Trong tương lai, ngày nào máy tính nhà tôi cũng kết nối mạng cáp quang tốc độ cao, giờ đây trở lại năm 2001 máy tính gần như là offline hoàn toàn, khi nào cần dùng mới kết nối vào mạng. Mjang này truy cập bằng đường dây điện thoại, khi kết nối modem rồi, vào máy cũng có hai lựa chọn đăng nhập, vnn1268 thì vào được web VN giá cước rẻ, vnn1269 thì vào được web quốc tê giá cao hơn.
Nhu cầu sex của thời này chỉ gói gọn trong việc đọc truyện 18+ và xem mấy tấm hình người lớn để thẩm du. Khi tôi còn 35 tuổi mụ vợ già cũng không chịu nổi cường độ sinh lý của tôi, đôi lúc tôi phải ra tiệm mat xa để được “thổi kèn”. Nhưng từ khi về quá khứ đến nay sau cái lần được chị Lan bú ku, tôi vẫn có thể chịu được hơn 1 tuần không thẩm, quả thật thời còn trẻ, tôi còn chịu được tốt.
Buổi tối, tôi lần đầu tiên ngồi vào bàn học bài và chuẩn bị bài cho ngày hôm sau, bởi vì cơ bản tôi không có gì để làm, không bị cuốn hút bởi bất cứ cái gì của thời đại này. Tôi cũng lo về kỳ thi sắp tới, cũng vì muốn thay đổi bản thân trong tương lai, Lan man, tôi cũng nghĩ tới công ty nội thất gia đình của bà Hoa (mụ vợ già) chắc vẫn còn ở đó, bà Hoa trở về thời gian này chắc cũng 43 tuổi, hai con bả nhỏ hơn tôi 5 tuổi là khoảng 11 và 9 tuổi. Và cũng như tôi, người phụ nữ này có trí tuệ của một người doanh nhân 56 tuổi, và hai con của bà ta cũng có đầu óc của những người tuổi 30. Họ sẽ làm gì với thế giới này đây? Họ sẽ thành công hơn tôi chăng?
(còn nữa)