Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 5

  1. Home
  2. Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ.
  3. Chương 5
Prev
Next

Chương 5:  Đào hoa và vụng trộm

Tôi đã ở được vài tuần ở thế giới mới. Tôi cảm thấy buồn cười, khi ở những năm 2001 tôi nghĩ mọi thứ đã phát triển đỉnh nóc kịch trần rồi, nhưng hơn 10 năm sau mọi thứ còn phát triển hơn nữa. Để thích nghi. tôi phải làm quen lại với việc sử dụng đĩa mềm Floppy Disk 1,4 MB để ra quán net copy file tài liệu và phần mềm về.

Một người đang sống ở 2014 trở về năm 2001 thật sự chẳng tìm thấy gì vui hấp dẫn. Massage, karaoke thời nào cũng có nhưng quan trọng là tôi không có tiền. Tôi nghĩ tôi liệu có điều gì đó tôi có thể tận dụng những kiến thức đến từ tương lai của tôi chăng? Tôi nghĩ ra rồi tôi có thể viết cho các tạp chí tin học về những kỹ năng sử dụng phần mềm photoshop, mẹo vặt word, excel, powerpoint để kiếm ít tiền nhuận bút chăng.

Nhờ có việc trở về quá khứ thế này, tôi mới có cơ hội sửa lại những lỗi lầm, hàng ngày tôi đều phải học bài lịch sử, địa lý, sinh học, GDCD… làm lại một đứa con ngoan gương mẫu mà trước đây tôi không làm được. Những ngày lên lớp, ngày xưa toàn không thuộc bài, nhưng giờ kêu lên trả bài rất thuộc đàng hoàng. Bà cô Địa lý khó chịu, hỏi tôi “vì sao em không đọc đúng từng câu từng chữ như cô dạy”, tôi trả lời “ủa co, em trả bài theo cách em hiểu, chả lẽ cô buộc em phải học vẹt mà không hiểu gì à?” – “tôi không biết, tôi dạy em như thế nào em phải đọc đúng y câu chữ của tôi không được cãi” – Tôi nói “Em là con người chứ không phải cái máy thu âm của cô, em cần phải hiểu để diễn đạt lại, cô đào tạo ra người hay cô đào tạo ra robot.” Cô địa lý “bí văn”. Cô hét lên: “Đồ hỗn láo, mai mời phụ huynh vào gặp tôi.” Tôi trả lời “Em hỗn láo chỗ nào, bài vở em đều học thuộc, trả bài cô đàng hoàng, cô xem thử em đọc bài cho cô chỗ nào không đúng, mà cô mời phụ huynh em, mỗi ngày em học biết bao nhiêu là môn, phải học mỗi môn cô đâu mà phải đọc đúng từng câu từng chữ.” – “Được rồi tôi sẽ hạ hạnh kiểm em” – “Cô cứ hạ đi em sẽ đem chuyện này kiện lên ban giám hiệu xem học để hiểu hay học vẹt mà không hiểu gì cả.” Cô giận tím mặt, rồi kêu lớp trưởng lên viết bài lên bảng để chép xuống.

Kể từ đó cô Địa lý khó tính cũng phải nể miệng lưỡi của tôi (tôi vốn 35 tuổi chứ có phải học sinh đâu). Nói đến trong lớp học sinh hay lấy những người có tên đặc biệt như tôi để chế giễu, “Thằng Doãn Chí Bình nè bây, ai cho mày hấp diêm cô cô của tao” (do phim Thần Điêu Hiệp Lữ 96 đang được chiếu trên truyền hình) , “mấy bạn nữ đừng nói chuyện với thằng này, nó là Doãn Chí Bình, nó dê lắm đó.”  – Cái tôi nói “Tao là Đoàn Chí Bình nhe mậy, cháu của Đoàn Dự đó. Trùng tên chứ không trùng họ nhe mày. Mày nói một hồi đừng trách vì sao biển xanh lại mặn nhe mậy.” Nó không nói được gì nữa, tôi làm việc khác, một hồi nó lấy phấn chọi tôi rồi bỏ chạy. Tôi cũng chào thua với mấy đứa này.

Đến giờ thể dục nam học riêng nữ học riêng. Nam phải chạy 5 vòng sân, với thể lực tôi ở thế giới cũ là chuyện nhỏ, nhưng ở trong cái cơ thể non trẻ này thì cũng đạt đạt được trong suýt soát. Đến giờ học môn Lý, Hoá thì… chép hết những thứ trên bảng nhưng chẳng thể hiểu được gì.

Đến giờ học tiếng Anh, nếu trong thế giới cũ tôi không bỏ công học tiếng anh thi chứng chỉ IELTS thì tôi cũng không biết rằng ngày xưa giáo viên phát âm sai nhiều đến thế. Mặc dù khả năng của tôi tốt nhưng “kẻ khôn ngoan thì không nên tỏ ra mình xuất chúng mà phải giả thấp kém”, mỗi khi tôi đứng lên đọc đoạn văn tiếng Anh tôi đều giả bộ đọc sai, trật cho đúng phong cách của một học sinh. Nhưng làm kiểm tra giấy thì tôi làm “sát ván” 9, 10 điểm.

Đến tuần sau, thứ hai, giờ chào cờ đầu tuần, thấy mấy bạn nữ lớp kế bên mặc áo dài, đít bự, mông to làm tôi căng thẳng hết cả người. Đợi lúc kết thúc, lên lớp nhân lúc đông người sờ đít tí cho đỡ vã. Từ lúc từ tương lai về trừ việc được chị Lan Bambi bú ku ra tôi có được vui khi nào nữa đâu. Nhắc lại chuyện đó, mỗi lần tôi bật yahoo lên đều thấy tin nhắn của của chị Lan, chị hỏi vì sao không qua tiệm chơi nữa, tiệm đang có giải bắn Half Life tranh giải thắng được 100,000- 200,000 thời đó tôi chơi net cũng chỉ 5000 / giờ. Tôi ngần ngại vì sợ chồng chị biết.

Rồi đến hôm Chủ Nhật tôi chịu hết nổi, nghĩ đến việc chị liếm đít, bú ku tôi, tôi lại thèm. Thế là tôi đạp xe đến quán Bambi lần nữa. Xui cho tôi hôm nay anh chủ có nhà, anh chủ là một người đàn ông cao to, dáng vẻ dữ tợn. Chị cũng có mặt ở quán để chỉ đạo nhân viên order nước, thức ăn cho khách. Tôi ngồi máy chơi game quan sát chị, hôm nay chị mặc quần shorts vải màu trắng, áo cổ rộng khi cúi xuống có thể thấy bên trong, tuy vậy tình hình có vẻ vô vọng. Game tôi chơi là Counter Strike thời đầu tiên, hình ảnh cực kỳ thô sơ, nhưng chơi một lúc thấy cũng ổn, ôn lại một thời đã qua. Được một lúc tôi lại chơi Max Payne 2, công nhận game cũ nhưng chơi vẫn đã tay, giá trị vượt thời gian.

Chị Lan lâu lâu đi qua ngang tôi, liếc nhìn tôi. Tôi kêu một chai sting và chị đích thân mang cho tôi, cũng không quên cạ vú vào vai tôi. Hôm nay chị xức dầu thơm, thơm phức thật cuốn hút. Vừa chơi vừa tìm cơ hội, nhân dịp chị đang chu đít mang mì, mang nước cho một máy gần lối đi, tôi bỏ ván game để giả đi toa lét, nhưng nhắm thật kỹ, đi ngang qua thọc nguyên ngón tay vào cái đít đẩy đà của chị. Chị giật mình nhìn lên, tôi giả vờ đi không nhìn lại.

Một lát sau trở về máy, mở yahoo messenger vào room chat quốc tế, chém gió tiếng Anh chơi, đồng thời kiếm thử xem có làm quen được bạn nữ nào không? Được một hồi chị Lan đến bàn tôi để dọn chai. Tôi nhìn chị mà chịu không nổi, cứ nhìn chằm chằm tìm cơ hội nhìn vào bên trong cái áo trễ vú của chị. Bất ngờ chị dùng tay phải bóp ku tôi, tay trái thì đưa ngón trỏ lên miệng ra dấu im lặng. Chị bóp thằng nhỏ, xoa xoa nắn nắn nó bên ngoài chiếc quần xanh đi học của tôi. Ôi, cái tay ấm áp mềm mại của tôi cầm thằng nhỏ thật tuyệt diệu biết bao, nó nứng, căng thẳng như muốn phọt đến nơi. Trong chi đó anh chồng chị đang ngồi trên máy chủ. Bóp một lát chị dọn mấy cái chai đã uống hết đi.

Khoảng tầm 30 phút – một tiếng sau, tôi nghe anh chủ nó với chị anh đi qua bên thằng bạn lấy đồ chút, kêu chị trông quán dùm. Tôi cũng không để ý, vì anh ấy cũng sẽ sớm về thôi, ai dè trên Yahoo hiện ra tin nhắn của chị.

LanBambi: Hi

Chibinh123: 22222

Chibinh123: dạo này em nhớ cái vụ hôm bữa hoài =((

LanBambi: Dâm quá đi e trai ơi.

Chibinh123: chị nhớ kỹ kỹ đừng để anh đọc tn nha chị.

LanBambi: Yên tâm đi, ảnh không biết gì đâu.

Chibinh123: Hôm nay chị mặc đồ gợi đòn qá =(( Làm muốn cali phọt nha luôn.

LanBambi: ai biểu dâm quá chi

LanBambi: hum bữa chị cũng bất ngờ, ai dè em cũng hôn pro quá chứ, đúng là con nít quỷ mà.

Chibinh123: em hôn chỗ khác còn pro hơn nữa đó chị, hôm nào chị e mình thử đi.

LanBambi: quỷ ma gì đâu.

Chibinh123: heheh

Chibinh123: phải chi được tí thì hay quá.

LanBambi: Giờ lên làm chút cũng được, lên không?

Chibinh123: Hả? bây giờ hả? ảnh về bắt gặp thì sao?

LanBambi: Ảnh thường đi lâu lắm, đi nói chuyện gì làm ăn gì đó, trưa 11,12 giờ mới về, giờ còn sớm.

Chibinh123: Hả, em không biết nữa, sợ bị phát hiện thì phiền lắm.

LanBambi: làm chút có sao đâu, có lên không? chị kêu con bé người làm xuống coi quán.

Tôi suy nghĩ, sợ thì cũng sợ thật, mà lên cơn thèm quá chịu không nổi.

Chibinh123: Uh cũng được, chị kêu đi.

LanBambi: Ok !

Một lát sau chị người làm đi xuống trông quán hộ, chị này vốn là được thuê để làm việc nhà và trông em bé cho chị. Chị nháy mắt với tôi, tôi giả bộ ra sau đi toa lét, rồi lẻn lên lầu với chị.

Chị dắt tôi vào nhà tắm quen thuộc, đi ngang qua đứa con còn nhỏ của chị đang say ngủ. Đóng cửa lại cái tách, tôi và chị ôm chầm lấy nhau hun hít, như người tình kiếp trước. Miệng tôi hôn cổ chị, hai tay không ngừng xoa bóp khám phá bờ mông trong cái quần ngắn cũn cởn đó. Cảm giác mềm mại, tròn trịa của nó thật đã, được một lúc tôi thọc tay vào quần sờ đít chị, ngón tay giữa ấn vào khe đít cho đến khi chạm thấy hậu môn. Một cảm giác thoả mãn trào dâng. Mấy tuần trước chỉ toàn sờ đít bên ngoài, nay được sờ đít bên trong cảm giác cực đã. Tôi cứ mơn trớn, vân vê lỗ đít chị, tôi hôn môi nút lưỡi chị, chị có vẻ không tập trung do cảm giác phê ở lỗ đít.

Được một lát tôi làm thứ tôi thích nhât là cởi quần chị. Tôi ngồi xuống cởi cái khuy quần, nhẹ nhàng kéo cái dây kéo xuống, cái quần tuột xuống chân tức thì, một cái quần lót lụa màu đen khiêu khích hiện ra. Tôi hôn chùn chụt, chùn chụt vào nó, thậm chí liếm nó bên ngoài. Rồi một lát tôi kéo cái quần đó xuống một cách chầm chậm nhất có thể.

Trước mắt tôi là một đám rừng lông đèn rậm rạp, nó rậm đến mức không thể thấy cái khe tiểu đái ở đâu, tôi hôn vào nó, mút từng chùm lông lùn, cảm giác dâm thật đã. Da bụng chị do đẻ em bé nên bị rạn, nhưng không sao. Hai tay tôi mò chym chị, tôi dùng hai ngón tay mở nó ra như mở một cuốn sách. Bên trong nó còn hồng hào lắm, tôi thấy cái âm vật của chị cứ nhấp nhô, bên trong có một lỗ nhỏ dùng để bắn nước tiểu. Đúng là một cảnh tượng thật đẹp tuyệt vời. Tôi liếm vào nó một cảm giác ấm áp dễ chịu đến bất ngờ, chị bất ngờ rên ah ah, rồi nắm chặt tóc tôi ấn vào trong nó. Bỗng tôi nghe tiếng cọc cạch mở cửa phòng…

Tôi đang ngồi ở dưới hạ bộ chị mà tim như muốn rớt ra ngoài. “Nhi đó hả Nhi?” chị hỏi. “Dạ chị ơi” – “Sao không ở dưới coi nhà mà lên đây?” – “Dạ anh về rồi chị ơi, ảnh ở dưới đó.” Tôi và chị nhìn nhau hết hồn. Con chị cũng thức dậy, khóc oa oa. “Làm sao bây giờ?” Tôi tự hỏi. Bên ngoài có con bé giúp việc làm sao mà ra. Nghe tiếng khóc em bé, tôi càng thêm rối. Nghĩ lại thôi lỡ không ra được thì liếm thêm chút cũng không sao.

Thế là tôi tiếp tục liếm tiếp cái lùn ấm của chị, nó không có vị gì, nhưng nó trơn trơn đã đã. Liếm chán, tôi lại tiếp tục xoay đít chị để hôn mông. Mấy cái đít làm tôi điên đảo, giờ phải liếm cho đã. Bên ngoài giọng của Nhi giúp việc đang dỗ em bé, ru cho em bé ngủ. Bên trong tôi thì đang bạch mông liếm hậu môn chị, chị mở vòi sen rào rào giả như đang tắm, và miệng ráng không phát ra thành tiếng. Tôi thì bị kẹt ở đây, nếu có bị bắt thì cũng ráng hưởng thụ càng nhiều càng tốt để không hối tiếc. Hồi hộp đến căng não.

Bỗng một lát có tiếng mở cửa, giọng the thé của anh chủ vang lên “Nhi, ủa chị đâu rồi?”, chị Lan trong nhà tắm nói vọng ra, “Em đang đi cầu, có gì không anh?” – “Vậy hả? Nhi, để em bé ở đó xuống làm mì cho khách đi em. Để có gì hồi chị ra chị chăm cho.” Tôi nghe thế như mở cờ trong bụng. “Ui chà, thoát rồi.” Nhưng vẫn tham tí, lỡ tới đây rồi thọt tí rồi về, có biết về sau còn cơ hội như thế này nữa hay không? Nãy giờ hồi hộp thằng ku hơi xìu. Nhưng được cái thời trẻ ku nó mau lên, cứng lâu.

Đợi hai người họ vừa đi ra, không khi yên ắng trở lại, tôi sóc nó vài cái cho cứng tí rồi nhét vào lùn chị. Chị chu đít cho tôi đâm vào thế doggy, tôi cố gắng đâm thật nhanh, tiết kiệm thời gian nhất có thể. Lùn chị rộng, đút một cái là vào ngay, tôi đâm vào nhanh rút ra vội, cứ thế “chạch, chạch, chạch” tầm 10 cái tôi phọt ra nửa trong nửa ngoài.

Chị cũng vội vàng nói, mặc quần lại nhanh đi, mấy cái tinh kệ không sao đâu, để chị uống thuốc tránh thai. Tôi với chị vội vã mặc nhanh quần áo, chị nói để chị ra trước xem có ai không rồi hẳn ra. Tim tôi như muốn trào ra cổ họng. Chị ra ngoài phòng trước không thấy ai, rồi mở cửa chính ra xem thấy bên dưới vẫn nhộn nhịp. Chị ra hiệu cho tôi đi ra, bỗng con bé Nhi tự nhiên đi lên, chị đang đứng mở cửa còn tôi đang đứng ở sau kẹt cửa, chị cũng hơi hoảng nhưng chị kịp bình tĩnh nói, Nhi đi ra ngoài mua cho chị thêm ít sữa bột với tả đi em xuống dưới kêu anh đưa tiền. Bé Nhi ngẩn người một tí rồi cũng nói dạ rồi đi trở xuống. Chị quay vào trong nhìn tôi, đợi một tí cho bé Nhi đi ra ngoài, chị xuống trước dẫn tôi đi theo sau. Đến chỗ toa lét tầng trệt thì tôi thoát nạn. Đúng là một buổi chịch điên rồ. Chị nhìn tôi mỉm cười và nói “Chị đi lên nha” không quên bóp ku tôi một cái rồi đi lên.

Tôi vào toa lét tiểu và dùng vòi xịt rửa sơ thằng ku tí, rồi ra máy. Ra tới máy, tôi như chết đứng, cái tin nhắn tôi với chị Lan còn trên màn hình, không ngờ tôi lại mắc lỗi sơ đẳng như thế. Cũng may tôi mở room chat , có nhiều cửa sổ hiện trên màn hình, nguỵ trang cho cái cửa sổ tôi với chị Lan, mà bọn xung quanh chỉ lo chơi game không chú ý gì. Tôi cầu khấn cho đừng ai thấy những dòng tin nhắn đó. Tôi lật đật tính tiền rồi về, tổng cộng tôi thuê máy ở đó cũng gần 4 tiếng rưỡi đồng hồ.

Vừa đạp xe về nhà vừa thở phào nhẹ nhõm, cũng may không có chuyện gì, tôi tự nhũ sẽ không làm việc đó lần thứ hai nữa. Nếu có chuyện gì không hay liên luỵ đến gia đình tôi thì tôi thật sự không muốn. Lại nghĩ liệu chị Lan có thai với tôi thì sao nhỉ? Bắn một nửa vào trong, một nửa ở ngoài, không có “ba con sói” nào cả. Nếu có thì chắc ông chủ quán đổ vỏ cho tôi.

Thứ hai tuần sau đi học, tôi gặp Phương, trong thế giới của tôi thì hai đứa tôi chưa bao giờ kết hợp với nhau cả, mà không có tôi Phương cũng không thích thằng Tú, nhưng trong thế giới này thì lại khác. Phương mê tôi “như điếu đổ”, mặc dù Phương không phải là mẫu cô gái trong mộng của tôi. Phương có vú vừa đủ, đít vừa đủ, gương mặt cũng thon dễ nhìn.

Đến ngày 26/3/2001 trường tổ chức lễ hội cắm trại nhân ngày thành lập đoàn. Tôi rất háo hức vì thời học sinh rất thích các hoạt động này, còn có thể được ngủ lại tại trại. Trường cung cấp cho các cây tre nứa, là dừa để học sinh tự dựng trại, mấy đứa đem loa, thậm chí cả bộ màn hình, CPU vào để phát nhạc. Một thế giới không có smartphone nó diễn ra như thế đấy. Buổi tối thì có chương trình đốt lửa trại, biểu diễn văn nghệ, biểu diễn trang phục làm từ đồ tái chế. Có ghế ngồi, nhưng ai thích đứng thì đứng. Phương đến đứng cạnh tôi, sự chủ động của Phương làm tôi cũng cảm thấy xiêu lòng.

Tôi khẽ nhích về phía Phương vai chạm vai, da thịt chạm da thịt, để đó một lát tôi choàng ôm eo Phương (tôi dạn dĩ bởi vì tôi không phải là một cậu bé 16 tuổi bình thường) Phương chững lại một lúc, nhìn tôi, rồi bất ngờ Phương choàng hai tay ôm eo tôi. Hai đứa tôi cứ thế xem văn nghệ. Hôm đó có hát những bài hát như “Sài Gòn cô tiên năm 2000”, “Cha yêu”, “Kiếp ve sầu”…

Đến 10:30 tối Phương và phần lớn các bạn nữ đi về, không phụ huynh nào muốn con gái mình qua đêm ở ngoài. Tôi thì muốn ở lại trại để thưởng thức bầu không khí mà nhiều năm bôn ba tôi không có được. Tính ra nếu tôi ở trong thế giới này mãi mãi, thì tôi sẽ lời hơn tất cả mọi người 13 năm tuổi thọ.

Lẽ ra mọi thứ sẽ êm đềm như thế cho đến khi, thằng Tú mời được một thằng đầu gấu lớp khác đến để “xử” tôi về tội cướp bồ nó. Tôi đang nằm trong lều trại của lớp tôi thì nghe tiếng “Bình, mày ra đây có người muốn kiếm mày nè.” Tôi ngồi dậy, không hiểu có chuyện gì. Thằng Tú kêu tôi dẫn tôi đến một khoảng dất trống, bỗng dưng có hai thằng lớp khác từ phía sau cầm cây tre nứa cắt ngắn hồi chiều dựng lều đánh lén vào đầu tôi bốp bốp. Tôi bị bất ngờ chúi nhũi tới trước. Chúng nó đánh hội đồng tôi tới tấp, tôi hiểu ngay là thằng Tú thấy tôi và Phương và nổi máu ghen.

Nếu như tôi ở thời điểm 16 tuổi, thì có lẽ tôi đã buông xuôi và có một trải nghiệm thật kinh hoàng. Nhưng xui cho bọn đầu gấu tôi là người trở về từ tương lai. Tôi ôm đầu để tránh trúng chỗ hiểm, và tận dụng thời gian suy nghĩ. Những cây tre nứa này chỉ làm bị thương ngoài da không đủ mạnh để làm chấn thương tôi. Thật may mắn là cây tre nứa của chúng không nặng và kỹ thuật của chúng cũng rất sơ sài.

Sau khi giơ tay đỡ một gậy của một thằng, thì tôi đã có thể chụp được cây của nó, và dùng hai tay vận hết sức bình sinh kéo nó về phía mình, đồng thời tung cú đá tống ngang chân phải, tạo thành một lưc kéo đẩy ngược chiều nhàu, nó trúng một đá của tôi ngay lập tức, nhưng chưa chịu buông hẳn.

Mấy thằng khác hơi khựng lại cho tôi được một chút thời gian. Thằng bị tôi giật gậy vẫn còn hung hăng lắm, tay nó vẫn còn cầm được một phần gậy nhưng tôi đã kéo cự ly nó đến gần tôi. Tôi không còn “nhường nhịn” gì nữa, tôi buông gậy và nhảy thật cao về hướng nó, tôi cắm một chỏ tử trên không xuống đỉnh đầu của thằng đó “Bốp” một cú chí mạng, nó ngã bật ra sau và gục ngay lập tức. Thằng Tú với thằng kia kinh hãi nhìn thằng kia và nhìn tôi. Tôi nhanh chóng lượm cây lên (dù là võ công cái thế cũng không thể thắng được binh khí) và chuẩn bị vào thế.

Từ xa đã có nhiều học sinh phát hiện và kéo đến xem, giáo viên cũng đang chạy đến. Thằng Tú với thằng kia thấy động, thời cơ không còn thì quăng gậy bỏ chạy. Tôi thì bị nhiều chỗ bầm và bị trầy trụa sơ sơ, đáng nói hơn là thằng bị tôi cắm chỏ vào đầu đã choáng váng, không đứng được và nằm yên một chỗ.Thầy phụ trách đoàn đến hỏi tôi là có chuyện gì? Tôi gây lộn đánh lộn hay sao? Và đem thằng đồng bọn của thằng Tú đi chăm sóc y tế. Tôi nói tôi bị tụi nó phục kích đánh, nhưng tôi không sao, mọi người ai cũng tròn mắt, không tin được.

Chuyện đã đến thế này thì tôi cũng lấy xe đi về luôn, về đến nhà gọi cửa mẹ ngạc nhiên hỏi tôi, “Ủa tao tưởng đâu mày ngủ ở trường.” – “Thôi ở trường muỗi nhiều quá, con đổi ý rồi mẹ.” tôi trả lời. Do trời tối, mẹ tôi cũng không để ý vết thương của tôi. Trong đêm tôi tự sơ cứu, xức thuốc đỏ, tắm rửa, những ngày trong tương lai tôi lúc nào mà chẳng có thương tích do tập luyện.

Ngày cắm trại thường rơi vào thứ bảy, chủ nhật, sang thứ hai giờ chào cờ đầu tuần, tôi, thằng Tú và hai thằng kia phải đứng bị ban giám hiệu khiển trách trước toàn trường vì tội gây gỗ đánh nhau. Trong lớp có em tên Bội Anh xinh xắn nhưng lại rất thích những nam sinh “đại ca, đầu gấu” từ đó lại thích tôi vì tôi đã hai lần làm nên chiến tích một chọi đông hiếm có từ trước đến nay. Tuy nhiên tôi không quan tâm điều đó, tôi vốn là người lớn, những trò trẻ con của bọn chúng không thể làm gì được tôi.

Tôi hôm đó tôi về nhà học bài cho kỳ thi học kỳ và xem TV, thì vô tình xem được có một bài phỏng vấn về một cô bé 9 tuổi nói tiếng Anh như gió có tên là Mỹ Linh tại một trung tâm tiếng Anh có tiếng của thành phố, “Ủa khoan đã, Mỹ Linh chẳng phải là tên con út của bà Hoa hay sao?” Nó được mẹ nó cho đi Úc du học, giờ nó xuyên không trở lại hình dạng thơ ấu thì kiến thức của nó vẫn còn.

Và sau đó là bài phỏng vấn mẹ nó, bà Tống Thị Lệ Hoa nữ doanh nhân thành đạt. Tôi sửng sốt “Trời, thì ra bà này cũng đã trở về thời đại này.” Trong bài phỏng vấn bà Hoa nói “Qua đây tôi cũng muốn nhắn gửi với người cha đã đi công tác xa của bé Mỹ Linh, nếu anh có xem chương trình này thì hãy về thăm mẹ con chúng em. Mẹ con em nhớ anh lắm.” – Chồng bà Hoa đã chết từ khi hai đứa con còn nhỏ, người bà ta ám chỉ đích thị đang nói về tôi.

(còn tiếp)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

go-o-moi
Gò Ô Môi
Tháng 7 27, 2022
chuyen-hoan-lac
Chuyện Hoan Lạc
Tháng 6 24, 2022
ngoai-tinh-voi-ga-ban-ruou
Ngoại tình với gã bán rượu
Tháng 6 26, 2022
chi-co-me-thoi
Chỉ Có Mẹ Thôi
Tháng 9 4, 2022

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây