Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 6
Chương 6: Tình yêu và cuộc đời
Mới đó đã hơn một tháng trôi qua, kể từ ngày định mệnh 8/3/2014 tôi đã trở về thời điểm 8/3/2001. Tuần thứ 3 của tháng tư tôi đã phải thi cuối học kỳ năm lớp 10. Tôi đã trở về thời học sinh với trí tuệ của một người đàn ông trưởng thành. Mới chỉ hơn một tháng thôi mà đã có biết bao chuyện xảy ra với vui buồn lẫn lộn.
Sau vụ “vụng trộm” thót tim trong phòng tắm nhà chị Lan tôi tạm thời chưa dám quay trở lại quán net Bambi một lần nào nữa. Tuy rằng cái được lớn nhất là đã được chịch chị Lan nhưng trong vội vã. Ở thời điểm hiện tại của năm 2001, tôi dùng những kiến thức tương lai của mình để kiếm tiền, tôi viết bài về hướng dẫn sử dụng phần mềm và bình luận game, hướng dẫn chơi game gửi về báo eChip và PC World. Các bài viết của tôi như: “Làm chủ chương trình giải nén winzip, winrar”, “Tuyệt chiêu sử dụng Microsoft Word” “Tách nền, xoá phông trong Photoshop”, “Hướng dẫn chơi game Max Payne 1 và 2”, “Các phần mềm chụp màn hình miễn phí”, “Những ưu điểm của Window ME”, “Những mẹo dùng MS Paint có lẽ bạn chưa biết.”… Cứ mỗi bài tôi được trả công 200-300 nghìn đồng, cho tôi một khoản thu nhập cũng khá rủng rỉnh.
Một ngày sau khi đi học về của tôi, buổi trưa khoảng 1:30 PM tôi khởi động, tập đấm đá, tập tạ. Nếu tôi xác định phải sống trong thế giới này mãi mãi, thì tôi phải tự xây dựng cơ thể mình thật khoẻ mạnh. Song song đó phải rèn luyện kỹ năng võ thuật để tự bảo vệ bản thân cũng như thành công trong cuộc sống.
Sau đó tôi mở tập sách ra học, nghiền ngẫm đề cương của các môn: văn học, địa lý, lịch sử, toán, lý, hoá, sinh… chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ 2 sắp tới. Đến tối tôi mở máy tính, bật modem quay số internet lên, âm thanh đặc trưng của modem là “tít te, tít te, rẹt rẹt, tít te, ò e” tầm 3,4 phút. Tôi bấm vào biểu tượng kết nối mạng, nhập username và password giống nhau “vnn1269” để truy cập mạng quốc tê. Tôi đăng nhập vào yahoo, thấy có tin nhắn “Hi” của chị Lan mà chưa buồn nhắn lại.
Tôi nhớ ra trong năm nay ngày 11/9 sẽ có vụ máy bay khủng bố tấn công vào toà tháp đôi WTC của Mỹ, nếu bây giờ tôi qua Mỹ để cảnh báo, chắc sẽ cứu được nhiều người lắm, nhưng điều đó là không thể, đó âu cũng là một phần lịch sử không nên sử đổi. Rồi tôi nghĩ đến ngày 8/3/2014 sẽ lại có một chuyến bay MH-370 khác chở những con người khác, liệu họ có xuyên không như tôi chăng hay họ sẽ được đến nơi cần đến như bình thường? Tôi phải sống như thế này đây đến 13 năm sao?
Cuộc sống chỉ thú vị nếu chúng ta không biết trước điều gì sẽ xảy ra, đàng này tôi đã biết trước mọi thứ, đành rằng đó là một lợi thế, nhưng cũng thật buồn chán. Tôi như phải chịu án tù 13 năm mới trở lại cuộc sống mà tôi từng biết. Tôi phải nghĩ tích cực lên, đây là một cơ hội để tôi làm lại một con người mới và sửa đổi lại tương lai, biết đâu đấy đến thời điểm như cũ tôi đã trở thành một tỷ phú tha hồ lo cho cha mẹ và có một cuộc sống tốt hơn.
Lướt web mạng chậm như rùa bò, load mỗi cái hình mà đợi gần 30 phút, tôi nhớ tầm 2003 mới triển khai mạng ADSL tốc độ cao. Ngày xưa tôi hay có kiểu gõ trên trình duyệt web tìm các địa chỉ japanese girls chấm com, american girls chấm com, chinese girls chấm com tôi ngây ngô nghĩ địa chỉ đó sẽ dẫn đến hình khoả thân của các cô gái nước đó. Mặc dù kết quả trả về không như tôi mong đợi hoặc chỉ đúng với Nhật Bản. Ở tiệm Bambi tôi xem phần “quá khứ trình duyệt” thấy mấy đứa hay vào trang sex việt, cõi thiên thai, thằng bờm…
Có vài hôm tôi buồn không biết làm gì, vọc vạch các phần mềm giả lập game SNES, Neorage rồi tôi cầm đĩa mềm 1,4 MB ra tiệm tải và chép đem về, khổ cho mấy máy con lại, khi tôi tải là cả đám phải chịu tốc độ đã chậm thì càng chậm hơn. Tôi tải về mấy rom game sau đó dùng phần mềm cắt nối file chia làm nhiều phần để mang về. Mang về thì hỡi ơi, một số file thì nguyên vẹn một số file thì báo lỗi, do đĩa mềm rất dễ bị “bad sector” có nghĩa khi chép vào đía sẽ không lưu trọn vẹn mà làm hư file. Phải chạy đi chạy lại quán net để chép nhiều lần.
Những ngày cuối cùng của học kỳ 2 thật căng thẳng, phải học nhồi nhét rất nhiều, ngay cả người trở về từ tương lai cũng không giúp ích gì được cho những môn học bài địa lý, lịch sử, sinh học, GDCD, công nghệ… Đến ngày thi cũng phải chơi chiêu, đó là khi vào phòng thi tôi sẽ dùng phấn viết lên tường những con số, những từ trọng tâm ở những địa điểm bí mật để khỏi phải nhớ nhầm.
Làm học sinh cũng không phải dễ dàng gì, rất áp lực, nhất là phải học kiểu nhồi nhét, nếu ngày nào cũng học bài trước khi lên lớp thì đến gần thi, khi khoanh vùng những bài cần học để thi thì học sẽ đỡ hơn. Còn đối với HS lười thì đến ngày thi là một cơn ác mộng, vì tất cả đều phải học từ đầu. Tôi từng là học sinh lười như thế trong quá khứ.
Sau ngày 30/4 là thi xong hết các môn, giờ thì giáo viên phải đi chấm thi tập trung, học sinh được tự quản, có thể nói đây là thời điểm vui nhất trong cả năm học. Học sinh chơi cờ caro, cờ cá ngựa, chơi bài tiến lên, nói chuyện, vật tay, ra khỏi chỗ loạn cả lên. Trong cơ thể này tôi vật tay thua cả một số đứa cùng trang lứa. Giờ học đã là giờ ra chơi và giờ giải lao còn chơi nhiều hơn nữa. Tôi là một học sinh lớp 10 nhưng có đầu óc của một người đàn ông trưởng thành, tôi cũng tham gia nhiều các trò chơi của bọn học sinh.
Đứng trên lan can nhìn xuống sân trường có nhiều hoạt động náo nhiệt. Phương chợt đến đứng kế cạnh tôi và rủ tôi xuống canteen để ăn mì gói, uống nước ngọt. Phương nói để chia đôi tiền, tôi lại nói “Lẽ nào Phương nghĩ Bình để con gái trả tiền sao? Cứ để Bình đãi Phương đi.” Đến giờ vào lớp, lúc giờ tự quản, Phương lại đến ngồi kế Bình.
Trong lớp có bạn Bội Anh, bạn này rất xinh đẹp nhưng bạn chỉ thích cặp và đi chơi với các anh “đại ca”, “đầu gấu” trong trường. Bội Anh cũng tăm tia ngắm nghía tới tôi. Không biết trong thời gian cặp kè với các trùm trường như thế nào, nhưng thấy anh nào cũng tự dùng compa rạch tay hai chữ B.A trên tay và xung đột đánh nhau vì Bội Anh.
Bạn Bội Anh là con gái nhưng lại không biết giữ mình, bạn không ngại đụng chạm, khi đi ngang tôi bạn luôn “vô tình” cạ sát vai vào tôi. Tôi ngồi ở chỗ nào thì khi ngẩn lên đều thấy bạn ngồi ở vị trí đối diện. Tôi biết nếu bản thân dính vào Bội Anh sẽ có nhiều rắc rối lắm, nhưng Bội Anh thực sư xinh quá. Quen lâu dài thì không nên, nhưng nếu có cơ hội thì tôi cũng muốn được chịch Bội Anh.
Một hôm nọ, vào giờ giải lao thằng Tú bị thằng Duy trùm trường đánh ở dưới sân vì tội “láu cá”, học sinh trên lớp đứng dồn về lan can để xem có cả Bội Anh, tôi nhân cơ hội đông người giơ tay sờ đít Bội Anh, mông của bạn không to nhưng bạn hợp tác tốt, trong thời gian tôi đặt ngón tay vào khe đít, Bội Anh vẫn giữ nguyên như không biết gì. Tôi đã có một buổi “mò đít” thật tuyệt vời. Một cảm giác sung sướng, thư giãn nhưng không kém phần hồi hộp đã diễn ra trong tôi. Khi giải tán, Bội Anh cũng không biết người mò mình là tôi, nhưng từ đó tôi cũng có nãy sinh nhiều cảm tình với Bội Anh.
Bội Anh là kiểu con gái lẳng lơ thích cặp với nhiều người, nhiều “dân chơi” đã xung đột vì cô gái này. Bội Anh là một cô gái xinh đẹp, thu hút, nhưng học tập cũng không tệ, đặc biệt Bội Anh không ngại nói ra những từ bẩn như bóp ku, bóp dái, có hôm mấy đứa bạn đùa giỡn, bẻ tay thằng Hoà để cho bạn Nhàn xử lý, thì Bội Anh nói “Bóp cu nó là nó sợ liền.” Tôi thật sự khó hiểu vì những từ bẩn lại tuôn ra từ cô gái xinh đẹp này, tôi suy đoán rằng cô gái này đã trải qua những lần “trải nghiệm” thực tế nên mới nói được những lời như thế. Điều này lại càng khiến tôi muốn được gần gũi Bội Anh hơn.
Thực tế, nếu tôi muốn tôi có thể đạt được việc “xoạc” với Phương với cơ hội thành công nhiều hơn, nhưng cái sự hấp dẫn, cảm giác ham muốn được chinh phục của tôi đối với Bội Anh nhiều hơn. Bất chấp tôi đã là từng là người lớn từ tương lai nhưng cái bản năng sinh lý của con người thì không có tuổi.
Một hôm đi tôi và Bội Anh đi ngược chiều đi ngang qua nhau, Bội Anh cố ý cạ sát vai cô ấy vào vai tôi. Tôi cũng thích lắm, một lát sau thấy Bội Anh đang đứng nói chuyện, tôi cũng đi ngang qua và cũng cạ sát vào cơ thể cô ấy như một tín hiệu, tôi cũng thích Bội Anh.
Trong trường có thằng Lưu Minh Tài là dân đầu gấu lớp 10A11 ban đầu Bội Anh cũng muốn cặp kè nó, nhưng nó thô thiển và bạo lực quá, bây giờ muốn dứt bỏ nó cũng khó. Tay nó có rạch 2 chữ B.A bằng compa. Thằng Tài nó nghênh ngang lắm, giờ tự quản, nó đi thẳng vào lớp tôi cưa cẩm Bội Anh mà không xem ai ra gì. Lần này tôi thấy Bội Anh khó chịu ra mặt, nó nắm tay nắm chân như thể đã từng làm nhiều lần trong quá khứ, nhưng Bội Anh giật lại, la hét, mấy đứa nam lớp tôi thấy vậy cười mồi theo, vì ai cũng sợ thằng Tài.
Bỗng tôi nói “Ủa, cô tới kìa” để phá bầu không khí. Làm thằng Tài cũng dáo dác nhìn, nhưng không thấy ai. Cái nó nhìn về phía tôi với vẻ mặt nghiêm trọng. Nó nói “Ê mày, sao mày láu cá vậy? một hồi ra cổng trường tao đập mày thấy mẹ mày đó.” Tôi im lặng. Nó nói tiếp, “Sao mày không trả lời, bộ đái trong quần rồi hả mậy?” Nếu như tôi là một cậu bé 16 tuổi bình thường thì tôi đã bị nó áp đảo. Nhưng tôi là một người lớn trong hình hài một cậu bé. Tôi bật lại “Có mày đái trong quần thì có. Cứt chó mà tưởng là sô cô la hả mậy” – Tôi phải đặt nó vào thế bị động và nắm lại thế chủ động. “cổng trường cổng chó gì, đánh thì đánh ở đây nè mày, khỏi cổng trường cổng chó gì hết.”
Thằng Tài lớn gấp đôi tôi, mặc dù học lớp 10 nhưng nó có chiều cao và cân nặng như một người lớn. Cách duy nhất để hạ nó là chọc điên nó, nó nổi giận phừng phừng đứng đậy chạy nhanh qua chỗ tôi. Tôi nhanh chân nhảy lên bàn của mấy đứa bạn chạy qua chỗ khác. Nó dí theo tôi thì tôi chạy chỗ khác, với mục đích làm cho nó càng tức giận càng tốt, dí đuổi hết dãy bàn này đến dãy bàn khác. Hết đường chạy tôi hướng về phía cửa chạy ra ngoài. (phải là một người thật kinh nghiệm mới giữ được tâm không hoảng loạn lúc này) Nó đuổi bắt nãy giờ cũng mệt và bỏ cuộc. Cách tốt nhất để giải vây cho một cô gái thì đó là hướng sự chú ý của tên quấy rối về hướng mình. Và tôi biết tôi đã tự đặt bản thân mình vào một rắc rối lớn.
Thằng Lưu Minh Tài có phe cánh đông lắm, dù võ có giỏi đến đâu cũng khó lòng địch nổi số đông. Hôm sau tôi đi đến lớp với tâm trạng cảnh giác, hồi hộp. Thằng Tú nó cũng khâm phục tôi, nó nói “Ra về mày cẩn thận, thằng Tài nó bàn nhau chặn đường mày đó.” Tôi cũng khá lo lắng, Bội Anh cũng lo lắng cho tôi, bởi vì tôi vì cô ấy nên mới gặp rắc rối. Những đứa học sinh trong lớp thì vẫn ồn ào vui vẻ tiếp tục vì chuyện không liên quan đến họ, chỉ là vấn đề của tôi thôi.
Tôi nghĩ, thân tôi thế cô làm sao để thoát khỏi chuyện này đây. Có một cách không phải anh hùng lắm, nhưng phải là cái đầu của người lớn mới nghĩ được. Để đi trước một bước khỏi giờ “hành động” của thằng Tài, tôi đi lên phòng của giáo viên xin gặp riêng cô chủ nhiệm, bịa ra một câu chuyện hoang đường nhất về chứng “hen suyển khó thở” của tôi, mà quên mang theo thuốc đặc trị. Tôi muốn nhờ cô ký tên vào tờ giấy tôi viết sẳn để đưa bảo vệ mở cổng cho ra về sớm. Và thế là tôi đã thoát nạn được lần đó.
Hôm sau tôi ghé quán net, và cúp học một buổi. Kế hoạch của tôi là phải khiến cho thằng Tài phải mệt mỏi vì sự căm tức tôi được kéo dài mà không được trả đũa. Hôm sau nữa cũng vậy, tôi đã tránh mặt nó được hai ngày, đoán được thời cơ đã chín muồi, tôi vào lớp với ánh nhìn lo lắng của bạn học. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với con gấu đã “mệt mỏi” trong cặp ngoài tập vở tôi bỏ thêm một bọc đen và cái khăn tắm màu vàng.
Hôm đó, có thầy cô khác đến trông lớp nên giờ tự quản không có ai đến phá, học sinh lớp tôi cũng không làm ồn ào gì được nhiều. Vào giờ ra chơi tôi cố ý ra ngoài để đồng bọn của thằng Tài thấy và báo cho nó, một lát thằng Tài xuất hiện, nó nhìn tôi, tôi cũng nhìn nó mĩm cười, nó trông có vẻ khá mệt mỏi vì thiếu ngủ. Nếu nó có hành động gì thì khả năng của tôi vẫn đáp ứng được. Nhưng không có chuyện gì xãy ra cả.
Đến giờ về, mọi thứ có vẻ khá bình yên, tôi lấy xe đạp đi về, ở đoạn đường gần trường nơi mà tôi nhất định phải đi qua, tụi thằng Tài và đồng bọn của nó với dây nịt đã cầm sẳn trên tay bất ngờ xông ra đánh tôi. Tôi chỉ có một chút thời gian để chuẩn bị, và thế là tôi đã làm điều mà chỉ có người lớn mới làm được, tôi xuống xe và cầm cái cái khăn tắm vàng cùng bọc nylon đen gói bên trong chờ nghênh chiến. Bọn chúng nhìn tôi như thể một thằng ngu ngốc cầm cái khăn tắm để chống lại dây nịt, gậy gộc của chúng.
Thằng đầu tiên lao lên cầm dây nịt vụt tôi, bất ngờ “Bốp” nó không đánh trúng tôi mà do cái khăn tắm của tôi vụt trúng ngay tay nó, nó thét lên đau đớn và dạt sang một bên, người xung quanh không hiểu chuyện gì đang xãy ra. Tôi tiếp tục vụt cái khăn vào đầu thằng Tài, đầu nó chảy máu ngay lập tức. Tuy nhiên hung khí của đồng bọn nó vẫn vụt trúng đầu, cơ thể tôi, nhưng tôi chịu đựng và xác định mục tiêu, mỗi cú vụt của tôi đều có một thằng gục. Bí mật của tôi là đặt miếng tạ 2,5 kg ở nhà vào cái khăn và biến nó thành một cái chuỳ, bất kể đưa tay lên đỡ hay không, cái chùy của tôi có sát thương lớn hơn hẳn. Cứ vụt như thế liên tục, một phát của tôi đều thấm và rất khó hồi phục, và như thế tôi đánh tan được 5 đứa thằng đầu gấu trường. Không phải một học sinh nào cũng làm được điều này, trừ phi là một học sinh nhưng có kinh nghiệm của một người trưởng thành 35 tuổi.
Ngày hôm sau, chiến tích vang dội của tôi được cả trường biết, tụi thằng Tài phải vào bệnh viện và nghỉ học vài ngày. Tôi cũng trầy da chảy máu, bầm tím nhiều phần cơ thể nhưng vẫn nhẹ chán. Tôi không tỏ vẻ gì cả, tôi vạn lần bất đắc dĩ mới làm thế. Dù võ công cao cách mấy cũng khó chống lại được số đông và hung khí, trừ phi phải có một loại vũ khí mạnh hơn áp đảo chúng. Vào lớp, mấy đứa bạn học nhìn tôi kính nể, nhất là Phương và Bội Anh. Đến giờ giải lao, Phương mang cóc ổi, xoài lên rủ tôi ăn, tôi không kể gì về chuyện đánh nhau cả đó là những thứ tôi không muốn nhắc đến. Bội Anh thì chỉ len lén nhìn tôi từ xa.
Đến một hôm nọ, Bội Anh viết một mảnh giấy đưa cho tôi.
“Ra về đợi B.A chút nha, B.A muốn cám ơn Anh.” (chữ Anh viết hoa)
Khoảng 11 giờ tiếng trống trường vang lên, hết tiết học cuối. Mọi người ra về, tôi cố nán lại xem Bội Anh muốn nhắn nhủ với tôi điều gì? Khi tất cả học sinh về hết chỉ còn lại tôi và Bội Anh. Bỗng Bội Anh đi đến chỗ tôi, tối đứng dậy nhìn Bội Anh cười. Hôm nay Bội Anh thật đẹp, với son môi đỏ, hôm nay Bội Anh có trang điểm nhẹ. Bỗng Bội Anh quàng tay ôm chầm cổ tôi và nói “Bội Anh cám ơn anh thật nhiều.” Một hơi ấm và mùi hương con gái thật dễ chịu, tôi cũng từ từ ôm lại Bội Anh. “Không có gì đâu, bởi vì anh thích Bội Anh.”
Bội Anh từ từ buông tôi ra, và hai mắt nhìn nhau đắm đuối, tôi từ từ đưa sát miệng mình vào miệng Bội Anh, tôi hôn môi Bội Anh, tôi mút từng môi trên và môi dưới, lưỡi liếm vào răng Bội Anh, em chỉ có đứng yên đó cho tôi hôn, cái cảm giác ngô nghê của tuổi học sinh vẫn còn trong Bội Anh.
Được một lát tôi đưa tay xoa mông Bội Anh, dùng 4 đầu ngón tay đặt vào bên trong cái khe mông đẩy đà của tuổi mới lớn ấy. Tôi hôn vào cổ em, một mùi hương con gái thơm phức, một cảm giác thư giãn thật dễ chịu. Tôi hôn nhẹ từng phát từ cổ đến ngực em, tuy có cấn cái áo ngực nhưng vẫn mềm và mượt lắm. Vú Bội Anh cũng vừa đủ thôi, tôi hôn chụt chụt vào vị trí nhũ hoa bên phải rồi lại qua bên trái. Sau đó tôi hôn vào giữa ngực, hít từng luồng hơi con gái. Bội Anh mắt nhắm nghiền, tôi hôn nhẹ nhàng, chậm rãi từ ngực xuống rốn, rồi xuống đan điền. Bội Anh run nhẹ khi tôi gần đến cái “khe suối” thiên nhiên chuyên dùng để tiểu đái ấy.
Tôi hôn thật gần cái khe, nhưng tôi chưa hôn trực diện nó vội, tôi hôn vào đùi Bội Anh từ trên xuống dưới, hết đùi phải rồi lại đùi trái. Sau đó, tôi nhẹ nhàng, dịu dàng đặt bàn tay vào giữa hạ bộ của Bội Anh. Ngón tay tôi đã cảm giác được cái khe nước chuyên đi tiểu đó, tôi vân vê ngón tay vào cái rãnh ấm áp đó, nước ấm đã rĩ ra từ lúc nào một cảm giác ẩm ướt, hấp dẫn. Tôi nhẹ nhàng vén tà trước của áo dài Bội Anh lên và đặt vào cái khe tiểu một nụ hôn nồng ấm thật lâu. Tôi hôn nó một cách say mê, mũi tôi ngửi thấy một mùi nồng, ngái nhưng không sao cả. Tôi hôn vào nó, tôi liếm nó nhiều lần, hai tay thì giơ lên xoa bóp đôi vú của một thiếu nữ mới lớn.
Đây vẫn là lớp học, trường học tôi không dám làm ẩu, tôi hôn khe tiểu tí rồi đứng dậy ôm Bội Anh, thỉnh thoảng có một vài học sinh đi ngang qua thấy, nhưng cũng không biết làm gì. Tôi cầm tay Bội Anh đặt lên con ku tôi, Bội ANh cầm nó, giật nó, xoa bóp nó thật mãnh liệt khiến tôi như muốn gần ra, khi tôi đã đạt đến đỉnh điểm muốn bung tinh, thì có một ông thầy mập đi ngang.
Ông thầy dừng lại và nói: “Hết nói nói nổi rồi nhe, mới ba lớn mà yêu đương cái gì, hai đứa có xê ra không?” – “Về nhà mau, giờ này còn ở trường, muốn tôi ghi tên lại mời phụ huynh không?” Tôi và Bội Anh, hơi quê, ngừng lại và lấy cặp đi về, đi ngang qua ông thầy bụng bự với dáng vẻ ái ngại. Ông thầy với bộ mặt hình sự quát tiếp: “Lần sau mà tôi còn bắt gặp như vậy nữa he, tôi hạ hạnh kiểm, mời phụ huynh vô kêu rút học bạ luôn nhe.” – “Học sinh gì mới ba lớn mà bày đặt yêu đương.”
Tôi và Bội Anh đi xuống nhà để xe, tôi chạy xe đạp còn Bội Anh chạy xe máy. Ra tới cổng, Bội Anh nói “Thôi bái bai nha, tuần sau gặp.” Tôi cũng vẫy tay tạm biệt Bội Anh. Một cô gái xinh đẹp mà tôi muốn được sở hữu. Trên đường về bỗng nhiên tự nghĩ thấy mình ngu quá không hỏi xin nick yahoo để sau này chat.
Tôi chạy xe đạp về đến nhà mệt nhoài, ăn cơm nước, tranh thủ nhớ lại cái cảnh Bội Anh bóp cu, mò trứng để “thủ” phọt ra một phát cho dễ chịu. Trong đầu nghĩ, cái miệng xinh xắn của Bội Anh mà bú ku thì đã thôi rồi.
Đến tầm 15/5 chúng tôi nghỉ hè, khoảng 20/8 vào trường để tập quân sự, đội hình đội ngũ, chuẩn bị cho lễ khai giảng năm học tiếp theo. Thế là tôi đã học hết lớp 10. Một năm học mà tôi chỉ tham dự thật sự ở vài tháng cuối thôi, nhưng đầy ắp những kỹ niệm và trải nghiệm đáng nhớ.
“Không đi học nữa thì trong hè tôi làm gì đây?”
Tôi tự hỏi câu hỏi đó trong đầu, võ thuật thì tôi đã tập chán chê rồi, tôi tự tập cũng được. Đi học thêm cho học kỳ sau? Nếu có thì tôi cần cải thiện Toán, Lý, Hoá. Tôi nghĩ đến bà Hoa, tôi đã biết chắc bả đã về thời kỳ này? Trong 227 hành khách trên chuyến bay, họ là người Mã Lai, Anh, Mỹ, Pháp, Ấn Độ, Trung Quốc… nếu họ đều tái sinh ở đây thì thế giời này có mà đầy người xuyên không.
Tối hôm đó tôi xem TV phần tin thế giới nói về những cái chết bí ẩn xãy ra đồng loạt ở Mã Lai, Trung Quốc, Đài Loan họ đều là những người trẻ tuổi, cảnh sát không thể tìm được nguyên nhân. Cơ thể họ như bị khô héo như bị sấy khô bởi một luồng năng lượng cực mạnh. Có một bức thư của một người để lại, được cảnh sát công bố.
“The evils are seeking us, they want to erase their false move, people who belong to MH-370 must hide, they will come.”
“Bọn quỷ đang săn lùng chúng ta, chúng muốn xoá đi những hành động sai lầm của chúng, những người thuộc về MH-370 nên trốn, chúng sẽ đến.”
Không ai hiểu cụm từ MH-370 là gì, nghe rất giống một mã hiệu máy bay, nhưng không có chiếc máy bay nào có cùng mã số trên ở Mã Lai lân Trung Quốc.
Tôi xem xong chương trình, giật mình và lo lắng. Chuyện gì xảy ra thế này. MH-370 chỉ có những người xuyên không như chúng tôi mới biết. Hoá ra chúng tôi về quá khứ không phải là ngẫu nhiên mà là trục trặc của một “ai đó” và những “người đó” đang muốn xoá đi những dấu tích của họ. Những người mà lẽ ra không nên tồn tại ở dòng thời gian này.
(còn tiếp)