Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 7
Chương 7: Hội kín 370
Đến lúc này tôi ngẫm nghĩ vì sao năm 2014 tôi 35 tuổi mà năm 2001 tôi lại 16 tuổi. Tại sao lại như vậy nhỉ? Hóa ra là tôi đã nhớ nhầm, năm 2014 tôi mới 29 tuổi. Cho nên sau khi nhớ lại chính xác thì tôi xác định lại, trong một lần đi du lịch cùng gia đình đến Kuala Lumpur và Bắc Kinh, tôi đã đi trên chuyến bay MH-370 của Malaysia, và chuyến bay đó đã đưa tôi trở về quá khứ trong hình hài một cậu bé 16 tuổi nhưng trí tuệ tuổi 29 của tôi vẫn còn nguyên vẹn.
Thấm thoát đã hết hè 2001, trong hè tôi tự mua sách về nghiền ngẫm toán lý hoá chứ không học thêm, thời gian còn lại thì tới quán Bambi chơi game và mò đít chị Lan. Tôi chưa xin được nick yahoo của bạn nữ nào trong lớp cả. Một khi bạn đã biết rõ về tương lai thì những ngày trong quá khứ rất buồn chán, tôi như phải chịu cảnh như “ở tù” này trong 13 năm nữa để trở về thế giới hiện tại mà tôi biết.
Nói về tương lai khoảng hơn 9 tháng kế tiếp, chị Lan nhắn tin yahoo cho tôi khoe đứa con thứ hai của chị vừa ra đời có đặt tên là Quách Bình Minh. Tôi hỏi chị hôm chúng tôi quan hệ, chị có uống thuốc tránh thai không, thì chị nói hôm đó nhà chị cũng vừa hết thuốc, nhưng chắc không phải đâu, vì tối hôm đó chồng chị cũng làm chị 2 cái không bao. Phải cũng được mà không phải cũng được, thà cứ để vậy không tra cứu làm gì cho đỡ sứt mẻ tình cảm gia đình. Bí mật này chỉ có hai ta biết là được.
Nhưng trong hiện tại, vào mùa hè, tôi tích cực kiếm tiền bằng việc “bán” kiến thức tin học tương lai của mình bằng cách viết bài “dự đoán ”về xu hướng công nghệ trong tương lai, nơi con người có thể xem TV trên điện thoại di động, điện thoại không chỉ dùng để gọi mà còn chụp hình, xem phim, card màn hình VGA sẽ có bộ nhớ dung lượng lên đến hàng GB chứ không phải là đơn vị MB như hiện tại, công nghệ cảm ứng trên điện thoại sê phổ biến, kết nối mạng sẽ có tốc độ cực cao, và công nghệ internet di động sẽ phủ sóng toàn quốc.
Người trong thời đại này còn ‘mù mờ’ về tin học lắm, nên tôi gửi các bài viết “chém gió” cho các tạp chí về các chủ để như sau: “Tuyệt chiêu MS Word”, “làm chủ Excel trong 30 phút”, “thuyết trình như PRO với Powerpoint”, “những bí mật trong Photoshop”, “Hướng dẫn giả lập máy điện tử trên máy tính”, “điêu luyện nghệ thuật tìm kiếm với Google”, “Gõ tiếng Việt Telex và VNI cái nào thuận tiện hơn”… Và sau đó thu được số tiền nhuận bút kha khá.
Ngày 18/8 tôi vào trường xem thông báo, chúng tôi phải tập đội hình đội ngũ, diễu hành trong một tuần để chào mừng lễ khai giảng 4/9. Tôi vào xem danh sách lên lớp thì tôi được chuyển sang lớp 11A8, một lớp nhiều hs khá hơn, nhờ thành tích học tập cuối kỳ tốt, nhưng điều này đã không xảy ra trong thời gian gốc của tôi. Đây có lẽ là minh chứng cho câu “mọi hành động của bạn trong hiện tại sẽ dẫn đến những ‘ngã rẽ’ trong tương lai.”
Năm học này lớp tôi học sinh được hoán đổi, sẽ có rất ít bạn cũ được gặp lại, toàn bộ đa số là bạn mới không có trong ký ức của tôi. Bạn Bội Anh đã chuyển trường không chỉ vì thằng Tài mà còn những rắc rối với những “bồ cũ”. Thật đáng tiếc tôi không giữ được một liên lạc gì với Bội Anh, mặc dù tôi xem đây chỉ là một mối quan hệ nhất thời, nhưng cũng khá là nuối tiếc, tôi nhớ hơi ấm của Bội Anh. Năm lớp 11 tôi sẽ học với những bạn học mới.
Lúc tập diễu hành, học sinh nam nữ mặc đồng phục thể dục, nhìn mấy bạn nữ mặc cái quần thun thể dục bó vào mộng lộ những đường hằn tam giác nhìn cực kỳ kích thích. Mỗi khi nghỉ giải lao hoặc tụ tập đông người tôi hay len lỏi sờ khe đít các bạn nữ, công nhận những cái mông của con gái mới lớn thật tuyệt diệu làm sao. Ngón tay vừa đặt vào khe lỗ đít, cảm giác thư giãn, sung sướng ập tới tức thì. Có những bạn rất hợp tác, không phản ứng gì để tôi mò.
Trong trường tôi chú ý bạn Ngọc, đây là cô gái đã làm tôi mê mẩn trong quá khứ của thế giới cũ, lẫn cả khi trở về trong thế giới mới, thì cái sự thu hút đó vẫn không thay đổi. Một cô gái có gương mặt cũng bình thường thôi nhưng trời ban một cặp vú to tròn, mọng nước, quyến rũ cùng một cặp đít khổng lồ cực phẩm, thứ mà tôi sẵn sàng bị úp mặt vào đó hàng giờ liền cũng được. Đừng nói chỉ có tôi, các thầy giáo cũng như học sinh đều “đứng hình” vì bạn Ngọc.
Nhập học được mấy ngày, tôi hồi hộp chờ đợi đến ngày 11/9 xem mọi việc có diễn ra theo đúng lịch sử hay không?
Đến ngày 11/9/2001 cảnh sát Mỹ thông báo đã ngăn chặn được nhóm khủng bố có liên hệ với Al-Qaeda trước khi chúng vừa lên máy bay định khủng bố nước Mỹ. Tòa tháp đôi WTC ở New York cùng Lầu Năm Góc vẫn còn nguyên. Cũng như chính quyền Taliban ở Afghanistan vẫn chưa bị Mỹ tiêu diệt.
Tôi thầm biết ngay đây là hành động của những người ‘xuyên không’ tại Mỹ, trong chuyến bay MH-370 tôi không rõ bao nhiêu nhưng có nhiều hành khách đến từ Mỹ tôi nghe giọng là có thể biết. Khoảng một tuần sau, người ta phát hiện 20 người trẻ tuổi đã tự sát bằng thuốc độc trong một ngôi lều tại sa mạc New Mexico, Mỹ. Cảnh sát cho biết đây cũng chính là người đã thông báo ‘nặc danh’ về vụ khủng bố 11/9, họ thuộc một hội kín bí ẩn mà mỗi thành viên đều xăm con số “370” trên người. Bức di thư họ để lại có nội dung khó hiểu:
“Khi ai đó đọc lá thư này, rất có thể chúng tôi đã không còn trên đời nữa. Chúng tôi chọn cách tự sát trước khi con quỷ tìm đến chúng tôi. Chúng tôi không muốn chết đau đớn trong tay con quỷ. Chúng tôi vẫn không hối tiếc vì quyết định của mình, đã cứu sống hàng nghìn người vô tội.” Cảnh sát cho biết đây là hội kín 370 chuyên đăng tin giật gân về những lời “tiên tri tương lai” khá nổi tiếng gần đây trên internet.
Nhưng đời không như là mơ chỉ 3 tháng sau, vào gần ngày lễ Giáng Sinh, một vụ khủng bố đẫm máu khác đã xảy ra, 4 chiếc máy bay bị không tặc đâm sập cầu Golden Gate ở California, tại New York máy bay cũng đâm vào tòa nhà Empire State, Trump tower. (Vụ khủng bố xảy ra trong giờ cao điểm, rất nhiều người có mặt trong các toà nhà và lưu thông trên cầu). Số người thiệt mạng cao gấp đôi vụ khủng bố 11/9 ở dòng thời gian cũ của tôi. Chính quyền tổng thống George W. Bush sau đó đã tấn công Afghanistan và Iraq. Điều này cho thấy sự kiện lịch sử của các dòng thời gian có tính “tự sửa đổi”, sự kiện sẽ vẫn diễn ra bằng cách này hay cách khác, bất chấp chúng ta có cố gắng thay đổi như thế nào. Có chăng là những người lẽ ra đã chết thì được thay thế bằng những người khác.
Nếu tôi cảnh báo tài xế xe khách chở cha mẹ tôi sẽ gây tai nạn bị rơi ở đèo Bảo Lộc, thì hành khách của xe đó sẽ an toàn nhưng thay vào đó một chiếc xe khác chở cha mẹ của ai đó sẽ bị rơi, sẽ có những người khác đau khổ vì mất gia đình. Tôi tự hỏi tôi có phải là người vì niềm vui của cá nhân tôi mà hy sinh hạnh phúc của người khác hay khộng? Rồi sẽ đến một thời khắc tôi phải quyết định.
Đến nay cũng đã được 6 tháng tôi ở thế giới mới, cái kinh nghiệm tuổi 29 và cái năng lượng của tuổi 16 khiến tôi rạo rực không yên. Cứ mỗi 15 phút là nghĩ đến chuyện tình dục. Tập càng nhiều thể thao thì Testosterone (hóc môn nam) tăng, tỷ lệ thuận với sự ham muốn tình dục cao độ. Cứ nghĩ đến chuyện chị Lan liếm đít, bú ku là thằng ku cương cứng lên, mà ở cái độ tuổi này đã cứng là khó mềm lại, cái quần u lên một cục nhìn sẽ rất khó xem. Tôi quyết định dùng tiền nhuận bút viết báo mua vài cái quần sịp nam chật tí để “cố định” nó lại chứ thế này bị người ta thấy thì quê chết. Tôi trước giờ chỉ dùng quần shorts ngắn mặc trong để cho “thoáng khí” chứ không mặc quần sịp.
Tôi ra chợ quần áo, lựa cũng được 3 cái quần sịp nam đẹp. Thấy bà bán còn gợi ý tôi mua cái có hình con voi, tôi nghĩ cũng không phải ý kiến tồi, nhưng mẹ tôi giặt đồ nhìn thấy thì không hay cho lắm, nên không mua.
Năm nay, tôi được xếp ngồi ở cạnh tường, hàng thứ 3 đối diện bàn giáo viên. Tôi được xếp ngồi kế bạn nữ có gương mặt sáng, thân hình múp míp, chubby tên Ngân, tôi ngồi trong, Ngân ngồi ngoài. Đây là người tôi chưa từng quen trong thời gian cũ.
Một hôm vào giờ chơi, khi tôi nhờ Ngân đứng dậy cho tôi đi ra, vô tình tay Ngân quẹt trúng “chú bé cúc cu” của tôi, cảm giác “mềm mại, thú vị” của nó khiến Ngân đứng hình nhìn tôi, như muốn được chạm thêm cái nữa. Nhưng tôi làm như không biết gì đi thẳng. Mấy hôm sau tôi để ý Ngân cứ liếc nhìn “cậu bé” của tôi trong sự ham muốn.
Một hôm, biết Ngân đang lén nhìn, tôi lấy tay xoa xoa lên ku, Ngân giật mình nhìn tôi không hiểu là ý gì? Tôi lấy tay chỉ vào thằng ku, rồi chỉ vào tay Ngân, rồi vỗ vỗ nhẹ lên ku. Ngân vờ như là “đức hạnh” lắc đầu không chịu. Rồi quay lên nghe cô giảng bài.
Những ngày sau, tôi bắt được tâm lý của Ngân, tôi cố gắng chạm tay Ngân. Thấy có cơ hội thuận tiện, tôi chộp nó nửa đùa nửa thật, bàn tay của Ngân trắng muốt, trơn láng và mềm mại khó tả. Ngân cứ vùng vằng giật ra nhưng vấn đề là không quá quyết liệt. Tôi thấy đây là một tín hiệu, tôi vẫn kiên trì đến một hôm, tôi chộp tay Ngân nhưng lần này chỉ là những “vùng vằng” cho có lệ, tôi mừng thầm trong bụng. Tôi giữ nó thật lâu, đặt lên đó nụ hôn và nâng niu nó. Được một lát tôi để tay Ngân lên đùi trái tôi, gần thằng nhỏ. Lúc này là giờ nghe giảng môn văn, chưa viết gì. Tôi từ từ kéo tay Ngân nhích lên đến chỗ “Nó”. Bỗng thầy kêu viết bài, Ngân rút tay lại làm tôi hụt hẫng.
Những ngày tiếp theo, Ngân đã quen với việc tôi nắm tay, tôi không vội vã tiến đến sờ mó những chỗ khác, mà hư bột hư đường, thay vào đó tôi hướng đến cho Ngân khám phá “vùng đi tiểu” của tôi. Nếu vượt qua bước này thì các bước về sau sẽ dễ dàng hơn. Hôm đó, giờ vật lý thầy diễn tả hoạt động của dòng điện, tôi ngồi ở trong, Ngân ngôi ở ngoài, tôi dùng bàn tay trái cố gắng chạm tay phải Ngân. Hai ngón tay út chạm nhau, thấy không có phản ứng tôi nhẹ nhàng cầm nó, dùng ngón cái ve vuốt nó, đan ngón tay với nhau… Được một lát tối để tay Ngân ngay háng tôi. Tôi có cảm giác các ngón tay Ngân bắt đầu cũng động đậy, các xúc giác của Ngân cũng đang tò mò muốn “cảm giác” được những thứ ở gần đó. Lúc đó thằng ku tôi được đặt nằm nghiêng bên trái, các ngón tay Ngân đã chạm và nhận biết được hình thù một cái đầu ku ‘dương vật’ tuy tục nhưng không kém phần thích thú. Va chạm được tí, Ngân rút tay lại để giữ “phẩm hạnh” của một tiểu thư gia giáo.
Quan hệ giữa tôi và Ngân đã nâng cấp lên thêm một level mới, vào những lúc thuận tiện, tôi không ngần ngại đặt tay Ngân thẳng lên thằng ku tôi. Ngân cũng có những hoạt động táo bạo hơn như bóp xoa nó, giật nó lên, ấn nó xuống, đôi khi trượt xuống lần mò tìm trứng… nói chúng là những cảm giác tuyệt vời, dễ chịu. Tôi cũng tính đặt tay lên đùi Ngân để thử vận may mò khe, nhưng toàn bị Ngân rụt tay về phủi ra, không chịu bóp ku nữa. Tôi nghĩ chuyện này cần có thời gian.
Một hôm nọ vào giờ Văn, tôi muốn được Ngân sờ thẳng trực tiếp vào con “ku đi đái” luôn chứ không mò bên ngoài nữa. Tôi nhẹ nhàng kéo dây kéo, cởi nút quần, cẩn thận lấy “nó” ra, rồi lấy áo sơ mi phủ lên. Tay trái mân mê tay phải Ngân, và khẽ giật giật tay ra hiệu. Lúc Ngân nhìn qua, tôi giở áo lên cho Ngân nhìn cu. Cảm giác đầu tiên, Ngân hơi bất ngờ nhưng sau đó nhìn nó thật chăm chú, một cảm giác thật thích thú pha lẫn hồi hộp nảy lên trong tôi. Tôi cầm tay Ngân định đặt lên nó, phản ứng của Ngân giật lại vài lần, tôi cứ kiên trì và cuối cùng cũng đặt được tay Ngân lên phần áo phủ bên trên.
Thời cơ đã chín, thằng nhỏ căng cứng hết cỡ, tôi chuẩn bị đặt tay Ngân vào bên trong, trực tiếp chạm vào con ku đi đái bằng da bằng thịt. Thì đúng lúc đó, thầy kêu “Bình ! nãy giờ có chú ý không?” – “Đứng dậy nói cho tôi biết ‘hai câu thực’ và ‘hai câu luận’ của bài ‘Đọc Tiểu Thanh kí’ là ở những câu nào?” Đầu tôi như muốn “đứt” dây thần kinh, Ngân rút tay về nhanh như tên bắn, đang nứng chưa kịp làm ăn được gì tự nhiên bị hỏi mấy câu hóc búa.
Tôi lật đật kéo quần, cúi gầm mặt vào sách, bên dưới nhanh nhanh lẹ lẹ cất thằng “của quý” vô nhưng không kịp bỏ áo vào quần. Ngặt một nổi thằng ku tôi đang cương cứng cực đại, không thể nào đứng thẳng mà không thấy nó dày cộm trên quần được. Tôi vội đứng dậy mà trong đầu “không có chữ nào” tôi như loạn ngôn ngữ, nhìn vào sách mà không biết chỗ nào, lưng thì cúi gập xuống, mông mông chu phía sau để tránh lộ ku.
Thầy quát. “Em giỡn mặt với tôi đó hả, đứng thẳng người lên.” – Đầu tôi đang rối bời chưa biết tính sao thì tôi trả lời chữa cháy, “Sáng này, em đau lưng quá thầy ơi, em đứng thẳng không được.” – Ông thầy tức giận đi xuống chỗ tôi “Ủa các bạn, hồi sáng giờ có thấy bạn Bình bị đau lưng hay gì không?” – Mấy đứa cười phá lên nói “Nó nói xạo đó thầy ơi, sáng giờ nó đi đứng bình thường không có đau lưng gì đâu thầy ơi.” Ngân ngồi kế bên cũng cúi gầm mặt nhìn sách, phòng hờ thầy kêu trả lời thay thế.
Ông thầy xuống đến bàn tôi và nói “Em đứng thẳng lên xem, nam nhi gì mà tướng luồn cúi vậy?” – “Hay là em đang giấu giếm cái gì?” –
Tôi trả lời “Em đâu có giấu giếm gì đâu, em đọc như thế này cũng được, em đau lưng thật mà.”
“Em đừng có lương lẹo với tôi, Ngân đứng dậy tránh ra để thầy kiểm tra bạn Bình”
Đầu óc tôi nhảy số, đánh lô tô, con cu thì chưa hạ. Tôi bất ngờ chạy, húc tông ông thầy ra và chạy thẳng ra cửa. Ông thầy té nhào qua bàn bên cạnh, rồi đứng dậy hỏi Ngân có biết chuyện gì xảy ra không? Ngân lắc đầu nói không biết.
Tôi chạy ra nhà vệ sinh, cố gắng nghĩ về cái gì đó thật “tức giận” để hạ hoả cho thằng ku. Năm 16 tuổi con ku dễ cương, mà giữ rất lâu, nếu không có biện pháp gì thì nó vẫn cương như thế mãi. Được một lát, với những lời nói xoa dịu con ku. “Mày hạ xuống đi dùm tao đi ku, tao van xin mày mà ku.” cuối cùng nó cũng chịu hạ xuống và trở về như cũ. Tim tôi bớt đập, và rửa mặt mũi trước khi vào lại lớp đối diện với ông thầy môn Văn.
Tôi bước vào lớp, ông thầy đã ngồi trên bàn giáo viên và nói “Em chạy đi đâu vậy? Tôi kêu em đứng lên đọc bài mà em làm gì như bị ‘bệnh’ vậy?”
Tôi phản kháng ngay “Bệnh là bệnh sao thầy? Em đã nói em đang bị nhức lưng, thầy đã không thông cảm cho em mà còn dồn ép em nữa là sao? Cái này em phải hỏi lại tư cách nghề giáo của thầy như thế nào?”
Thầy nổi giận, “Em còn trả treo nữa hả? Rõ ràng em đâu có bị sao đâu, em tự ý chạy ra khỏi lớp không phải ‘bệnh’ thì là gì?”
Tôi dựa vào dữ kiện này để đối phó “Ủa thầy, nãy giờ thầy nói bệnh này bệnh kia, vậy ý thầy là gì? Cha mẹ em gửi đây để ăn học chứ không phải để thầy sĩ nhục em.” – Thầy nhất thời đứng hình, tôi nói tiếp “Thầy nói em bệnh gì? thầy lớn có học thức, thầy mà vu khống em, em kêu cha mẹ em làm đơn kiện thầy lên ban giám hiệu vì tội làm nhục em nhe.”
Ông thầy định thần lại và cố vớt vát lại mặt mũi, “Đồ thứ học trò hỗn láo, tôi sẽ ghi tên em vào sổ đầu bài, kêu giáo viên chủ nhiệm mời phụ huynh em.”
“Chứ còn thầy thì sao? Thầy xúc phạm nhân phẩm của em thì được hả? Thầy dạy văn mà văn chương đạo lý của thầy để đâu mà nói những lời dễ nghe không được?” – “Thầy muốn ghi sổ cũng được, mà phải ghi thêm nguyên nhân là do thầy xúc phạm, lăng mạ em. Không có lửa làm sao có khói.”
Qua giờ phút căng thẳng đó, không khí lớp cũng chùng lại, ông thầy cũng “trầm cảm”, hết hứng giảng bài. Tôi về chỗ tôi ngẫm, vào tình huống đó tôi buộc phải làm như vậy, nếu không hậu quả còn lớn hơn, ông thầy phát hiện tình huống xấu hổ của tôi và sẽ khiến tôi bị nhục nhã trước lớp. Hơn nữa giác viên thời này hay không ngại buông lời nhục mạ, xúc phạm học sinh, đây âu cũng là bài học cho chính bản thân ông thầy.
Đến giờ sinh hoạt lớp, cô chủ nhiệm thấy tên tôi trên sổ đầu bài liền hỏi, “Bình em đã làm gì mà thầy dạy Văn phê em là ‘vô lễ, không kính trọng giáo viên, đề nghị hạ hạnh kiểm, mời phụ huynh’ vậy?” – Tôi đứng dậy trình bày do thầy xúc phạm tôi bằng ngôn từ. Cô hỏi mấy đứa bạn nguyên nhân từ đầu vì sao? Bọn nó nói tôi tự nhiên chạy ra ngoài. Tôi phải nghĩ thật nhanh nguyên nhân hợp lý cho việc này, tôi trả lời “Lúc đó tự nhiên em đau bung mắc cầu quá. Mà thầy hỏi dồn em buộc lòng phải thế thôi.”
Cô chủ nhiệm suy nghĩ rồi ra quyết định “Em Bình dù em có lý do gì đi nữa, thầy cô có hiểu lầm đến thế nào đi nữa, em cũng không được dùng lời lẽ xúc phạm thầy. Đây là lỗi của em hoàn toàn. Em phải chép phạt 100 lần câu “em hứa sẽ không trả treo với giáo viên trong lớp nữa.” cũng như phải mời phụ huynh gặp cô vào thứ 6 này.”
Tôi cảm thấy không phục, tôi trả lời “Em chép phạt cô cũng mời phụ huynh em, em không chép cô cũng mời, vậy cô cứ mời đi, còn chép phạt thì em KHÔNG chép”
Cô nổi giận “Em thử không chép phạt đi, tôi hạ hạnh kiểm em xuống loại yếu.”
Tôi trả lời “Mấy cái hạnh kiểm cô phê chỉ là vu khống, áp đặt nó không phản ánh đúng con người của em. Thầy cô lạm quyền sỉ nhục nhân phẩm em thì em cũng phải có quyền lên tiếng.” – “Cô muốn mời phụ huynh em cũng được, nhưng thứ 6 này mẹ em vào cầm luôn tờ đơn khiếu nại lên ban giám hiệu vì cô và thầy lạm quyền, vu khống những thứ mà em không có, sỉ nhục lăng mạ nhân phẩm của em.”
Cô chủ nhiệm sửng người, bởi vì từ trước đến giờ cô chưa thấy ai có khả năng biện luận sắc sảo đến thế? Cô không thể nào cãi lại được dù một câu. Cũng đúng thôi tôi vốn không phải là một học sinh bình thường, tôi là một người lớn trong hình hài một cậu bé vị thành niên.
Tôi nói tiếp để tạo ra lối thoát cho vấn đề “Thôi bây giờ e chép phạt 100 lần, nhưng cô không được mời phụ huynh em, cô đồng ý không?” Cô im lặng và tôi xem lời im lặng của cô là đồng ý. Đến hôm thứ sáu, tôi không mời phụ huynh nhưng thay vào đó tôi nộp 100 lần câu “em hứa sẽ không trả treo với giáo viên trong lớp nữa.” lên bàn giáo viên, trong giờ cô chủ nhiệm. Cô cũng làm lơ câu chuyện, tôi biết tôi đã thành công.
Sau lần cãi với cô chủ nhiệm, Ngân hay nhìn qua tôi cười, cô ấy thán phục tài miệng lưỡi của tôi. Từ đầu chí cuối tôi cũng có phần sai trong đó, nhưng để bảo vệ bản thân, tôi phải buộc như thế nếu không tôi sẽ phải chịu sự trầm cảm, áp lực không đáng có của tuổi học sinh. Từ lúc đó trở đi, Ngân không còn phản kháng gì nữa khi tôi nắm tay. Đến cuối giờ học, tôi cầm bàn tay mềm mại, ấm áp của Ngân và đặt vào đó một nụ hôn thật sâu, đắm đuối. “Anh thích em, Ngân” – Tôi nói những lời này trong đầu.
———–
Thằng Tài bị tôi đánh nằm viện còn cay lắm. Không hòa được với nó để nó ôm mối hận trong lòng, tôi nghĩ nó sẽ trả thù tôi bằng cách này hay cách khác.
Thằng Trần Gia Bảo học 11A4 dân chơi có tiếng ở trường, nổi tiếng qua vụ đánh nhau với mấy anh lớp 12 và để sẹo ngay đuôi mắt.Với vết sẹo nó tha hồ hù dọa, bắt nạt người khác, hầu như ai cũng nể sợ nó. Thằng Bảo và tôi lẽ ra cũng không có việc gì nhưng từ khi thằng Tài cứ đi kế bên nó, nhìn về hướng tôi xì xầm to nhỏ gì đó.
Một hôm, khi tôi từ căng tin đi ra, thằng Bảo cùng hai thằng đệ đi theo đi chặn trước mặt tôi và nói, “tao nghe nói dạo này mày láo lắm phải không?” tôi biết nói đến với ý đồ không tốt. Nên cũng chuẩn bị tinh thần, và đáp lại “mày nghe ai nói? Tao là người hiền lành nhất cái trường này, mày chặn đường tao mày mới láo đó.”
Thằng Gia Bảo không ngờ tôi nói như thế, bất ngờ bí văn. Nó nói “Đm mày, mày đánh em tao rồi còn nói hiền hả mậy, để tao đập mày cho bỏ tật sạo lờ”.
Ba thằng nó bắt đầu vung tay đánh tôi, thằng Bảo ở giữa, hai thằng đệ đứng hai bên trái phải. Trên tay tôi thì chỉ có ly nước sting dâu, tôi tạt thẳng vào mặt thằng Gia Bảo. Rồi tôi lao người thẳng tới nó, trước khi hai thằng kia kịp định thần. Tôi dùng tay trái đẩy nhẹ thằng Bảo lui lại, để có cự ly trong tầm chân tôi, tôi chuẩn bị tung một cú đá mà rất ít ai sử dụng. Đây là một đòn đá hiểm của Taekwondo, tôi nhắm mục tiêu vào cằm dưới của nó. Tôi co chân trái lên, đá búng từ dưới lên trên như một cú ”búng tay” vào cằm cực mạnh. ”Cốp” thằng Gia Bảo mặt ngẩn lên trời, thân hình ngã bật về sau, máu miệng chảy đầm đìa.
Hai thằng kia hơi khựng lại. Tôi quay sang thằng bên trái, đánh một chỏ ngang tay phải vào màng tang ngang mắt nó “Bốp” nó dạt đầu sang một bên. Hít lấy hơi, tôi dùng tay trái đẩy nó cho nó mất thăng bằng, sau đó lấy đà như chuẩn bị tung một cú sút trong bóng đá, tôi giáng ống quyển phải từ trên xuống theo góc 45 độ vào đùi nó. ”Bốp” nó rú lên đau đớn rồi quỵ xuống. Thằng bên phải chỉ biết đứng nhìn. Tôi quay qua nhìn nó với tư thế sẵn sàng chiến đấu, đúng lúc tôi định lao vào nó để tung đấm, thì thầy giám thị lao đến, bắt tất cả lên phòng hiệu phó. Thằng Bảo và thằng bị tôi phang ống phải dìu vào phòng y tế. Tôi và thằng còn lại làm bảng tường trình vụ việc và chuẩn bị mời phụ huynh. Tôi nói, chính là bọn nó kiếm chuyện với tôi trước tôi chỉ tự vệ. Nhưng rốt cục thứ hai tuần sau vẫn bị đứng phạt dưới cờ. mẹ tôi phải vào trường nghe “câu chuyện” về một thằng con “du côn” chuyên đánh nhau và tôi phải vào trường trong giờ ngoại khoá để phạt lao động quét sân, dọn rác.
Giá như lòng người không cay cú, hẹp hòi đến thế. Thằng Tài và thằng Bảo vừa căm tức vừa sợ tôi. Nó đang kêu gọi các “đại ca” của từng lớp lập liên minh để chống tôi. Nhưng không phải lúc nào nó cũng thành công. Tuy tôi ít giao du với giới đầu gấu, nhưng một số khâm phục tôi và từ chối liên minh với nó. Đơn cử như “trùm lớp” Dương Văn Hóa của 11A3, Trương Thanh Phong lớp 11A9, Nguyễn Hồ Xung lớp 11A11… Tuy nhiên nó vẫn chiêu dụ được các “trùm lớp” khác như Hiếu ”lỳ”, Lễ “lưu manh”, Tín “heo”.
Tôi linh tính có chuyện chẳng lành nên tránh đi con đường dễ bị phục kích và tìm đường đi vòng về nhà xa hơn nhưng an toàn. Tuy rằng giàu kinh nghiệm nhưng nói rằng không lo lắng hồi hộp là sai. Chúng nó cậy số đông và dùng vũ khí, ngay cả trở về từ tương lai cũng không giúp được. Cứ oan oan tương báo thế này mãi đến bao giờ mới xong, phải tìm cách giảng hòa thôi. Những ngày đó, tôi vào trường với tâm lý căng thẳng, học hành cũng bị ảnh hưởng, cô kêu lên trả bài cũng chỉ thuộc được 50%.
Giờ ra chơi, cũng may có mấy “trùm lớp” thân thiện khác đi đến lớp tôi rủ tôi đi xuống căn tin uống nước để tỏ ý ủng hộ. Nhóm của tôi xuống dưới sân thì đụng mặt nhóm thằng Tài và Gia Bảo. Thằng Bảo hôm đó bị dập môi và gãy hai răng dưới, nó nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi mới lên tiếng “cùng học chung trường với nhau, sao cứ đánh lộn với nhau hoài. Tao với thằng Tài xích mích vụ con Bội Anh, giờ nó chuyển trường rồi, giờ tao với mày đâu còn gì khúc mắc nữa.”
Riêng thằng Gia Bảo là nó kiếm chuyện vô cớ, thì không biết giải hòa thế nào, nên tôi mới nói thế này. ”Bảo, tao với mày không thù không oán, mày muốn gì thì chơi tay đôi với tao mới anh hùng, cần gì kéo bè kéo phái để làm gì.” Thằng Tài có vẻ nguôi ngoai, nhưng thằng Bảo vẫn còn “lửa chiến” nhưng giờ vết thương chưa hồi phục nó nói “con c*t nè mày, mày đợi đó đi, tao với mày chưa xong đâu. ”
Sau ngày đó tôi cũng yên tâm được tí, vì ít nhiều cũng đã nói được lý lẽ của mình. Những ngày sau đó ôn thi học kỳ 1 căng thẳng nên, cũng không có sự kiện gì diễn ra. Sau ngày thi là chờ đến tết âm lịch tụi thằng Gia Bảo cùng đồng bọn định chặn đường tôi nữa, nhưng may sao có tụi thằng Dương Văn Hóa, Trương Thanh Phong ra đứng cùng chiến tuyến với tôi. Hai bên đàm phán, rồi đi đến giải hòa. Cũng may tôi chưa dùng đến miếng tạ 2,5 kg trong cặp.
———–
Những ngày sau đó là những ngày bình yên, cho đến khi, có một chuyện lạ xảy đến.
Thằng Phi Hùng “đầu gấu” trong lớp, ngồi ở dãy bàn gần cửa ra vào dạo này cứ nhìn tôi chằm chằm, tôi đi đâu làm gì cũng nằm trong tầm quan sát của nó. Tôi cảm thấy khó chịu cực kỳ. Mà cũng lạ, thằng này trước đó chẳng học hành gì cả nhưng bỗng bất ngờ lên bảng giải được bài toán mà tôi cũng bó tay. Sau đó lên trả bài vanh vách môn sử, địa lý, khi về không quên nhìn tôi và nở nụ cười nhếch mép.
Tôi nghĩ thầm thằng Phi Hùng này có “vấn đề” gì đó, có lẽ nó thông đồng với thằng Gia Bảo để hợp lực “chơi” tôi. Đến giờ giải lao, thằng Phi Hùng cứ nhìn tôi như thôi miên không rời, tôi bực lên, tôi đi thẳng tới bàn nó, hét lớn, “Mày mê tao hay gì mà nhìn tao hoài vậy mầy? Mày bê đê hả mậy? tao chọt vô con mắt mày bây giờ.” – Đáng ngạc nhiên, nó không hoảng sợ gì cả, nó cười nhếch mép và nói “đừng nóng.” Rồi nó đứng dậy đi ra ngoài một cách thản nhiên. Lần đầu tiên tôi nghĩ đây không phải là thằng Phi Hùng tôi từng biết, một đứa trẻ con như nó chưa thể đạt đến độ bình tĩnh đó được.
Sau cái ngày hôm đó, thăng Phi Hùng trở lại học kém hẳn, không thuộc bài khi giáo viên gọi lên liên tục cũng như không còn nhìn tôi theo cái cách như lúc trước nữa. Tôi tự hỏi đã có chuyện gì xãy ra với thằng quái gỡ này. Mà thôi cũng kệ, tôi nhìn xuống thấy tay Ngân đang bóp, sờ nắn con ku tôi been ngoài quần. Tôi chỉ cần như thế thôi cũng đủ vui rồi.
Đến một ngày, tôi chạy xe đạp về nhà tôi thấy trên bức tường kế bên cổng có viết một chữ bằng phấn thật lớn “MH470” tôi giật thót mình. Tôi nhìn xung quanh không thấy ai. Nhưng tôi vẫn thấy lành lạnh ở sau ót. Một cặp mắt như của thằng Phi Hùng ở đâu đó đang nhìn tôi từ cửa sổ của những căn nhà đối diện.
(Còn tiếp)