Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 8
Chương 8: Thời thế tạo anh hùng
Thời khắc giao thừa chào mừng tết 2002 đã đến, cả nhà ở quây quần ở nhà hưởng thụ không khí tết. Tôi xem những bộ phim HK kiếm hiệp trên TV sao mà hay thế, nhà đài chiếu mỗi ngày 2 tập đều đặn cho đến hết, cái cảm giác cả nhà ngóng trông từng tập phim mỗi ngày thật háo hức, khác hẳn với thời hiện đại con người đều bị mắc căn bệnh ‘thiếu kiên nhẫn’, ‘mất tập trung’ không thể xem văn bản hay video nội dung dài, các bộ phim dù đã có đủ bộ trên youtube cũng ít ai đủ kiên trì, đủ thời gian để xem đến tập cuối.
Từ cái hôm bị viết chữ MH370 trên tường trước cổng, tôi cảm thấy bồn chồn lo lắng, trên các thời sự báo chí đều ám chỉ về những “con quỷ”, con số 370 là bí mật chỉ có những người xuyên không chúng tôi mới biết được. Cái hành động kỳ lạ của thằng Phi Hùng trong lớp và cái cách nó hành xử lúc đầu và lúc sau hoàn toàn như hai con người khác biệt. Cứ như thể nó bị con quỷ nhập hồn. “Nó” đã quan sát tôi một thời gian, khi bị phát hiện “nó” mới xuất ra và tìm cơ hội khác. Với những manh mối như trên, tôi nghĩ rằng con quỷ có thể nhập vào bất cứ ai, đáng sợ hơn hết là nó có thể thâm nhập vào người trong gia đình tôi, hoặc Ngân bạn cùng bàn mà tôi “thích” hiện tại.
Hôm đó, tôi vào gặp Ngân như thường lệ, tôi cầm tay Ngân hôn một cái cho đỡ nhớ, cái bàn tay mướt mịn, thật thích gì đâu. Đoạn, tôi ngồi xuống yên vị, chuẩn bị lấy tập vở ra để chuẩn bị vào tiết, thì Ngân đưa tay sang bóp ku tôi, “mới sáng sớm mà đã ham muốn vậy sao?” tôi nghĩ thầm. Thì bỗng Ngân bóp ku tôi một cái thật mạnh và kéo nó như muốt bứt ra, tôi đau điếng, cảm giác có gì đó không ổn. Bỗng Ngân quay qua nhìn tôi với cái nhìn đăm đăm như thằng Phi Hùng, và trên miệng nở một nụ cười kinh dị. Tôi bất ngờ và hoảng sợ la lên Á Á Á. Tôi ngồi bật dậy, người đẫm mồ hôi và nhìn xung quanh, thì ra tôi vẫn ở trong nhà, đó chỉ là một cơn ác mộng, nhưng lại đánh trúng phần tâm lý tôi lo sợ nhất.
Hôm sau, trên đường đạp xe đến trường, đến một cái hẻm gần trường tôi vô tình nhìn vào trong hẻm thấy một thằng du côn đang đe doạ một học sinh có thân hình thấp bé. Tôi dừng xe và quay vào hẻm để tìm hiểu chuyện gì.
“Tiền hôm nay đâu thằng chó?” – Tên côn đồ hỏi.
“Dạ hôm nay em chỉ có 5,000 đồng thôi.” – Thằng học sinh thấp bé nói
“Sao ít vậy? Hôm nay tao cho thiếu, bữa sau phải trả bù nhe mậy, mỗi ngày phải đủ 20,000 mới được, rõ không?” Thấy dáng người đang đến thằng côn đồ quay nhìn lại.
Tôi nói, “Mày buông nó ra, ai cho mày dám đến trường tao quậy?”
Thằng côn đồ quay qua nhìn tôi, “Địu Moá mày, đây không phải chuyện của mày, mày có biến không, hay để tao lụi mày một nhát?”
Tôi nói “Mày lấy ‘con cực’ mày lụi tao à?” Tôi nói thế nhưng tôi biết khi nó đã doạ ‘đâm’ thì nó chắc đến 80% là giấu hàng trong người.
Sau đó thằng côn đồ rút ra một con dao nhíp nhỏ để doạ tôi. Tôi áng chừng độ tuổi thằng này 16-17, nó không dám đâm mà chỉ dám chém sơ sịa ngoài da thôi. Tôi nhấc ngửa chiếc xe đạp cà tàng của tôi lên để làm vũ khí, và thét lớn “mày thì ngon nhào vô.” Tiếng la hét của tôi đã khiến nhiều phụ huynh, học sinh ở gần đó chú ý, họ bắt đầu xúm lại. Tại hiện trường, là hai người mặc áo học sinh và thằng côn đồ cầm dao. chỉ nhìn sơ là biết rõ ngay ai đúng ai sai. Thằng côn đồ thấy thất thế quay lưng bỏ chạy, mà không nói tiếng nào.
Có một chú phụ huynh tiến đến hỏi thăm cả hai có sao không? Khi nghe kể lại chuyện trấn lột, chú an ủi, thậm chí chú còn cho cả tôi lẫn cậu bé kia mỗi người 10,000 đồng bù lại (năm 2001, số tiền 10,000 là lớn lắm).
Sau khi đám đông tan hết, cậu bé quay qua nói với tôi. “Cám ơn anh nhiều lắm, không có anh thì chắc em còn bị thằng đó trấn lột mãi.”
“Không có chuyện gì đâu. Khi nào thằng đó trở lại nữa thì cứ tới kiếm anh.”
“Dạ, em tên là Lý Bình Chi, học lớp 10A3, còn anh tên gì vậy?”
Tôi cười, leo lên xe đạp và nói “Anh tên là Đoàn Chí Bình học lớp 11A8.”
—–
Trong học kỳ 2 lớp tôi có sự thay đổi giáo viên, cô giáo dạy môn tiếng Anh cũ là giáo viên hợp đồng, vì sau cuộc thi công chức cô giáo mới có tên là Huỳnh Thị Long Nhi sẽ chính thức thay thế cho cô giáo cũ (đây là hiện trạng thường thấy ở các trường công, các gv hợp đồng sẽ được thay thế ngay khi đã có gv biên chế mà không cần kết thúc năm học.)
Cô Long Nhi khoảng 25 tuổi, gương mặt thanh thoát, làn da trắng muốt, đeo cặp kính tròn. Diện mạo rất xinh đẹp, nhưng rất nghiêm, mặt lúc nào cũng lạnh lùng, ít khi cười. Thân hình cao 1m6, vú cô vừa đủ, nhưng mông cô to căng mọng. Tôi thích mẫu phụ nữ gợi cảm, lạnh lùng như vậy. Ngoài ra cũng nói thêm, thằng Dương Văn Hoá vừa xin chuyển từ lớp 11A3 sang lớp 11A8 của tôi.
Hôm đó có một buổi biểu diễn văn nghệ vào giờ giải lao, các ca sĩ nổi tiếng từ thành phố về trường biểu diễn. Hôm nay, cô Long Nhi mặc bộ áo dài hồng thật đẹp, cô cũng muốn xem ca sĩ nổi tiếng. Mặc dù có ghế ngồi ở sân trường, nhưng không ai muốn ngồi, mà chỉ muốn tiến sát đến gần sân khấu, để xem ca sĩ gần hơn, tạo thành một đám đông chen chúc, chật chội.
Tình huống này, là một thời cơ vàng cho tôi, tôi biết cô Long Nhi cũng ở đó, tôi đảo mắt xung quanh tìm cô. Khi xác định được vị trí của cô Long Nhi, tôi bắt đầu len lõi, đi xuyên qua đám đông để tiếp cận cô Long Nhi. Đít học sinh thì mò nhiều rồi, tôi rất muốn được sờ đít của một cô gái trưởng thành mà lại hấp dẫn như Long Nhi.
Khi đến nơi thì tôi vô tình gặp thằng Dương Văn Hóa, tôi hơi bực mình vì nó đứng ngay phía sau lưng cô Long Nhi, giờ chẳng lẽ đuổi nó ra chỗ khác. Tôi đứng bên trái thằng Hoá, tay phải có thể mò ngang qua, vô cùng thuận tiện để hành sự, thằng Hóa sẽ là “bình phông” để bảo hiểm cho tôi. Thằng Hóa đúng kiểu hồn nhiên, nó đến tuổi này mà không có ý niệm động chạm nam nữ, nó đứng đó cứ trầm trồ khen ca sĩ hát hay, còn bản thân tôi thì không bỏ qua cơ hội nghìn năm có một này.
Khi đã có vị trí thuận lợi, bất chấp việc tôi không đứng trực tiếp ngay phía sau mà chỉ đứng kế bên, tôi bắt đầu đưa tay phải sang ngang chạm vào một bên mông cô Long Nhi. Vừa chạm vào, xúc giác ở ngón tay đã truyền vào não tôi một sự thư giãn lạ kỳ. Mông cô ấm ấm, mềm mượt. Tôi để đó một lát để tận hưởng, tôi nhìn lên mặt cô từ phía bên cạnh, tôi thấy có sự “sửng người” vì nhận biết có sự động chạm. Không thấy phản ứng, tôi bắt đầu vân vê theo cái viền nổi tam giác của chiếc quần lót. Chỉ mỗi như thế mà con ku của tôi cũng đã cương cứng lên chào cờ.
Tôi mân mê men theo cái viền tam giác của chiếc quần lót của cô Long Nhi xuống đến điểm cuối của cái “tam giác ngược” đó. Tay tôi đã đến được chỗ cần đến, cái khe đít huyền thoại. Tôi nhẹ nhàng đưa ngón tay nhét vào cái lỗ đít quyến rũ đó. Một cảm giác bùng nổ cảm xúc diễn ra ngay trong đầu tôi. Bên ngoài thì âm nhạc xập xình, tôi thì không nghe được chữ nào, tôi nhìn lên cô thì thấy cô cũng đang xem ca nhạc nhưng trong vô thức, vì lúc này sự tập trung của cô đang diễn ra ở một “nơi” khác.
Cái khe đít của cô thật sự tuyệt diệu, tôi đã để ngón tay ‘theo chiều dọc’ vào giữa đít cô trong trong thời gian cũng khá lâu mà cô không hề phản ứng. Tôi quyết định sẽ táo bạo hơn khi chuyển các đầu ngón tay thành nằm ngang và muốn thâm nhập vào sâu hơn nữa vào khe đít cô. Thấy cô cũng hợp tác, bàn tay tôi bắt đầu xoay cho lòng bàn tay hướng vào đít cô, ngón tay giữa bắt đầu xuyên vào từng chút một. Đầu ngón tay chạm đến khe mông, đầu ngón tay xuyên vào khe mông, ngón tay đã vào trong được một lóng, ngón tay đã vào được 2 lóng và sâu hơn nữa. Tôi hồi hộp như muốn rớt tim ra ngoài, thằng Hoá đứng kế bên thì hò hét reo theo ca sĩ, hình như lặng yên ở đây chỉ có tôi và cô Long Nhi.
Ngón tay giữa của tôi đã ‘thám hiểm’ thành công đến lỗ hậu môn của Long Nhi. Tôi vừa thích nhưng lại vừa sợ, ở tình huống nhạy cảm này, chỉ cần bị chụp tay một phát thôi là đủ để lập thành tội trạng “quấy rối”. Đầu ngón tay tôi đã cảm giác được cái điểm “tận cùng” dùng để “đi đại tiện” đó. Một cảm giác khoái cảm, thích thú dạt dào miên man trong đầu tôi hiện ra. Ngón tay tôi cứ vân vê cái lỗ hậu môn của cô Long Nhi. Tôi không thể tin được đến một ngày tôi có thể được mò sâu vào trong cô đến như thế này.
Bỗng, cô cục cựa mình, lắc mông. Tôi vội rút tay ra nhanh chóng vì sợ cô phản ứng. Nhưng sau những hành động đó, cô lại không hề quay xuống mà tiếp tục hướng mắt lên nhìn sân khấu. Tôi cũng xem tiếp “văn nghệ” nhưng không để tâm một chút nào. Thằng Hoá kế bên thì cười, vỗ tay liên tục. Hôm nay do có văn nghệ, giờ giải lao sẽ được kéo dài thêm một chút, bù lại giờ về sẽ lui về lâu hơn. Còn thời gian, tôi vẫn còn tấm tắc, luyến tiếc cái cảm giác “thần tiên” đó. Tôi lại tiếp tục đưa tay sang, đặt ngón trỏ dọc theo khe đít cô Nhi. Cái cảm giác thư giãn quen thuộc đó lại trỗi dậy thêm lần nữa.
Tôi đổi chiến thuật, tôi không thâm nhập vào hậu môn nữa mà lần này tôi sẽ men xuống sâu bên dưới. Tôi vén tà sau áo dài, lật lòng bàn tay cho đối diện mông cô Nhi rồi từ từ thâm nhập phần khe tận cùng bên dưới của đít. Toi nhẹ nhàng dùng ngón xen vào khe đáy giữa hai mông cô, vét ngón lên từ dưới lên trên, đầu ngón tay tôi đã chạm được thứ “gì đó” thật ấm áp.
Bỗng nhiên cô Long Nhi đã làm một hành động khiến tôi không khỏi “bất ngờ”. Cô bắt đầu dạng hai chân ra, để tay tôi dễ chạm vào cái khe “tiểu đái” bên dưới, tôi thật sự không ngờ, cô Long Nhi xinh đẹp mà tôi biết lại “hợp tác” đến như thế. Như bắt được vàng, bàn tay tôi tiến sâu vào giữa hai chân cô từ phía sau. Ngón tay tôi đã chạm được vào “khe”, tôi không rõ đó là khe dọc nối ở đáy quần, hay đó chính là khe đi tiểu đái của cô. Nhưng tôi mặc kệ, tôi đã được cô bật đèn xanh, thì tôi có quyền được sờ mó nó một cách thoả thích. Ngón tay giữa tôi co lên, rồi lại co xuống, mơn trớn, vân vê dọc theo đường rãnh thiên nhiên. Tôi tin chắc rằng sau buổi ca nhạc, cô sẽ phải chạy vào nhà về sinh xã đái nước tiểu nước nhờn. Lùn cô bây giờ đã rất ướt, nóng ẩm đê mê. Cảm giác của tôi thì không phải nói ngoài hai từ “Vi diệu”, thằng ku đi đái của tôi cũng cứng như thép, phải chi có cơ hội được đút vào chơi doggy thì không còn thứ gì có thể sánh bằng.
Trên sân khấu, ca sĩ đã thông báo đã đến lúc “nói lời tạm biệt”. Các học sinh cũng chuẩn bị giải tán, để an toàn tôi cũng rút tay lại, tay tôi vừa rút ra khỏi khe tiểu, cô cũng thở hắt ra một cái. Bỗng nhiên bất thình lình, cô Long Nhi quay người lại ra phia sau để tìm “hung thủ” và người đứng sau cô lúc này chỉ có thằng Dương Văn Hoá. Nó bất ngờ vì cô nhìn nó, nó lắp bắp “Nãy, nãy giờ, cô, cô ở đây hả?”
Cô Long Nhi nói, “Em xạo quá, biết từ nãy giờ rồi còn hỏi”
“Dạ, dạ…” thằng Dương Văn Hoá ấm úng.
Bỗng trên môi cô nở ra một nụ cười nhẹ hiếm có trên gương mặt lạnh lùng xinh đẹp ấy. Cô nói, “Em cũng ghê lắm nha, sau này coi chừng biết tay cô đó.” Cô liếc háy nó một cái. Thằng Dương Văn Hoá chắc có lẽ cũng biết đứng sau cô, nhưng nó không làm gì cả, cũng không hiểu cô đang nói về cái gì, nên cứ gật gù “dạ dạ, thưa thưa”. Lúc mọi người giải tán lên lớp, tôi ngửi cái bàn tay còn dính đầy dâm thuỷ của cô Nhi, nó có mùi nồng, ngái ngái. Nghĩ đến cái cảm giác thần tiên sờ mó cô Nhi, tôi bất giác tôi liếm nó, như tưởng tượng được liếm lùn Long Nhi.
Sau giờ biểu diễn văn nghệ là tiết Anh Văn cũng của cô Long Nhi luôn, cô vào hơi trễ vì chắc đi vệ sinh lại vùng kín, tiểu đái cho nó xả bớt. Cô Long Nhi cứ tưởng người động chạm vào cơ thể vàng ngọc, sờ soạng khe tiểu cô là thằng Hóa. Trong tiết dạy, cô thường hay đến chỗ bàn nó để hướng dẫn riêng.
Quan sát thái độ thì tôi chỉ thấy cô chỉ cười với riêng thằng Hóa mà thôi. Trong khi người mò cô, động chạm đến những chỗ sâu thẳm, thầm kín bên trong cô lại là tôi. Mặc dù đã có bạn gái là bé Ngân ngồi kế bên, nhưng đàn ông tham lam lắm. Nói về độ đào hoa, võ công và khả năng tiếng Anh tôi vượt trội hơn thằng Hóa nhiều lần. Tôi chính là người làm cô sung sướng mà sao cô lại thích thằng Hóa, cơn ghen trong tôi trong phút chốc nổi lên. Tôi thậm chí còn không quan tâm đến bé Ngân.
Sau đó, tôi cũng cố gắng chinh phục, gây ấn tượng với cô bằng cách hay xung phong phát biểu, thỉnh thoảng xem cô cần gì thì tôi lập tức làm ngay cho cô. Ví dụ như đi mua nước giờ giải lao, tranh thủ hỏi han nói chuyện. Nhưng vô ích, cô đối với tôi vẫn có khoảng cách nhất định, gương mặt trái xoan, trắng trẻo, lạnh lùng ấy, lúc nào cũng nghiêm nhưng chỉ nở nụ cười với thằng Dương Văn Hoá.
“Có khi nào… tôi nên tiết lộ thật… người hôm đó đã quấy rối cô, sờ mó những thứ không nên sờ mó, làm cho cô có cảm giác sướng, không phải là thằng Hóa mà là tôi?” – tôi bất giác giật mình và tự nhũ “mình đang đi quá đà rồi, bỏ ngay cái ý nghĩ điên khùng đó lại, làm mấy cái chuyện lên lút, dâm đãng đó mà còn dám công khai ra sao? Có nghĩ là bị tác dụng ngược hay không?”. Thế là tôi quyết định vẫn giữ bí mật đó trong lòng.
Thằng Hóa vốn là thằng cũng háo sắc, đàn ông con trai ai được con gái đẹp tận tình, bật đèn xanh với mình thì đứa nào chẳng mê. Hơn nữa cô là một cô gái tuyệt sắc giai nhân, mà cũng vì thằng Hoá nó cũng có tình cảm với cô từ trước nhưng không dám. Cô Long Nhi ngoài mặt tưởng nghiêm trang, nhưng trong quyến rủ đàn ông cô cũng chuyên nghiệp lắm. Nào là mang đồng hồ điện tử Casio giống như thằng Hoá (đây là biện pháp Mirror trong tâm lý học, làm đối tượng trong tầm ngắm, chú ý đến mình bằng cách làm ‘bản sao’ của họ) nào là lúc chỉ bài chạm cánh tay, chạm vai, động chạm da thịt thằng Hoá gần như trong đầu nó chỉ có cô Long Nhi.
Tôi dám cá cái làn tôi móc khe tiểu cô, đó cũng là lần đầu tiên cô bị đụng chạm. Thôi cái gì không phải của mình thì đừng tham, tôi tự nhũ. It nhiều gì tôi cũng là người đầu tiên có vinh hạnh được sờ mó được cái khe thiên nhiên đi tiểu của cô. Cảm giác được mò một người đẹp như vậy quả là một kỷ niệm tuyệt vời không có gì sánh bằng. Nói đến đây tôi sực nhớ tôi còn chưa mò được chim vú bé Ngân.
Khoảng 3 năm sau, lúc thằng Hóa học năm hai đại học, nó vẫn giữ liên lạc với cô, trong một lần quan hệ không cẩn thận nó đã làm cho cô Long Nhi có thai, và sau đó gia đình hai bên bắt buộc phải cưới, mấy tháng sau nữa sinh ra đứa con gái tên Dương Huỳnh Thánh Y. Câu chuyện tôi lạm dụng cô giáo xem như vùi chôn mãi mãi. Sẽ không ai biết được bí mật này ngoại trừ tôi.
–—-
Từ ngày tôi cứu thằng Lý Bình Chi lớp 10A3, nó hay qua lớp tôi rủ tôi đi xuống căn tin ăn uống. Sau đó nó xin add nick yahoo để dễ rủ đi bắn Counter Strike ở quán Bambi. Vào thời điểm này game GTA: Vice City đã được cài trên máy. Tôi chơi để giết thời gian, tôi còn nhiều thời gian trước mắt để trở về thời gian tôi đang sống trước đó.
Trong lớp tôi có bạn nữ tên là Lê Linh San, hôm nọ lúc tôi đang ngồi ở bàn căn tin nói chuyện với thằng Bình Chi, thì Linh San vô tình đi ngang qua, cũng ngồi xuống gần tôi hỏi tình hình ôn thi cũng như gợi ý về việc biết có cô kia dạy giỏi Hóa lắm, hay tụi mình đi học chung… Linh San này cũng thích tôi, tôi cũng đưa đẩy nhưng không có ý gì đặc biệt. Tuy nhiên, tôi không biết rằng từ lúc đó thằng Binh Chi nó lại mê mẫn Linh San lớp tôi. Nó giống như thằng Dương Văn Hóa nhỏ tuổi mà toàn thích lái máy bay.
Một hôm tôi với thằng Bình Chi rủ nhau đi chơi bắn Counter Strike ở quán Bambi, cuối buổi nó giành trả tiền ván game cho tôi và đổi lại nó xin tôi cho nick yahoo của Linh San. Tôi nghĩ bụng, con Linh San lúc trước chủ động hỏi add nick tôi để hỏi bài tiếng Anh, sẵn giờ cũng đang túng tiền, thôi cứ cho nó nick cũng được có mất mát gì đâu. Trong lớp hiện giờ, tôi chỉ cần có Ngân để hun hít, nắm tay là đủ rồi, Linh San tôi coi như bạn bình thường thôi, không nên tham lam, mà con San cũng lẳng lơ không phải gu tôi. Nhưng tôi không ngờ rằng chính việc này sẽ gây rắc rối cho Bình Chi.
Một hôm đang giờ chơi, đột nhiên có một náo động ở tầng 1 khối lớp 10, thằng Nguyễn Hồ Xung đến thẳng lớp của thằng Bình Chi để tìm đánh. Tôi thấy có chuyện thì chạy đến xem, đến nơi tôi thấy thằng Chi đang nằm “chèm bẹp” trên sàn, bị dập môi, chảy máu mũi. Biết thằng Bình Chi hay đi chung với tôi, vừa thấy tôi thằng Hồ Xung nói, “Bình, đây không phải chuyện của mày, mày tránh ra.”
“Thằng Bình Chi nó là em tao đó, mày nói không phải chuyện của tao là không đúng rồi.” Tôi nói.
“Mày địu moá, giờ mày bênh thằng này thì coi như tao với mày không còn bạn bè gì hết. Giờ mày chọn đi.” – Hồ Xung nói.
“Có chuyện gì từ từ thương lượng, mày cần gì phải làm lớn chuyện vậy Xung?” tôi trả lời.
“Nó cua bồ tao, rồi mày kêu tao “từ từ” được không?”
“Bồ nào của anh? Linh San chưa xem anh là bạn trai mà.” – thằng Bình Chi nói với cái mũi đang chảy máu
“Mày còn già mồm, trong trường này ai mà không biết tao với Linh San là một cặp.” – Hồ Xung nói tiếp, “Mày nhắn tin qua yahoo rủ Linh San đi ăn, đi xem phim, tao đọc tin nhắn thấy hết rồi mày.”
Tôi ngạc nhiên hỏi “Ủa sao mày đọc được tin nhắn riêng của Linh San được?”
Hồ Xung trả lời, “Mấy hôm, tao đi net với Linh San, thấy nó dùng mật khẩu bằng ngày tháng năm sinh nên tao biết, tao phải kiểm tra xem nó có cắm sừng tao không chứ.” – “Hôm qua tao đọc tin nhắn, thì thấy tin nhắn tán tỉnh của thằng này.”
Tôi cũng nghĩ thầm trong bụng, “Linh San trước giờ cũng ‘đưa đẩy’ với nhiều người chứ phải mình thằng Hồ Xung đâu. Không biết thằng Xung này nó đọc được tới phần con Linh San chủ động hỏi bài tiếng Anh của tôi chưa nữa? Cơ bản con Linh San này gặp ai có cũng thích cả, tôi nó cũng ‘thả thính’ nữa nói chi ai.”
Bỗng dưng có một giọng nói từ lớp 10A3, một thằng học sinh với chiều cao trung bình, trán nhăn, chân mày rậm như con sâu róm, da ngăm ngăm, cơ bắp cuồn cuộn bước ra “Mày ở đâu tới đây? mày gây sự ở trước lớp tao, thì không xem Hồng Văn Tĩnh tao ra gì rồi.” Đây là lần đầu tôi gặp thằng Tĩnh ‘đầu gấu’ lớp 10A3, nó đi cùng mấy thằng đệ và “ghệ” nó La Thị Hoàng Dung.
“Mày là thằng nào?” thằng Hồ Xung hỏi.
“Mày mở cái lỗ tai chó mày nghe cho lớn, tao là Hồng Văn Tĩnh, người quản lý của lớp 10A3” – thằng Tĩnh nói.
“Nó tới số rồi mới dám tới lớp 10A3 kiếm chuyện, Tĩnh đánh nó một trận đi anh.” – con Hoàng Dung châm dầu vào lửa.
“Được rồi, mới lớp 10 mà làm phách hả mậy? Chí Bình, nếu còn xem tao là bạn thì mày đứng sang một bên, không được can thiệp tao đánh với thằng này.”
Thằng Xung lao vào thằng Tĩnh, đột nhiên bị đầu nó bị đấm “dạt” về một hướng, thằng Tĩnh nó dùng chiêu được gọi là ‘check hook’ trong Boxing. Đầu tiên khi bị đối phương xông tới vào tích tắc cuối, nó vặn mũi chân trước để xoay cả thân hình sang hướng bên trái để tránh đường tấn công, đồng thời tung cú móc trái như búa bổ vào cạnh đầu thằng Xung.
Thằng Tĩnh bắt đầu ‘nhún nhảy’ trên mũi chân như một võ sĩ, thì ra thằng Tĩnh là dân boxing không phải hạng xoàng, hèn gì nó tự tin đến thế. Thằng Xung nổi điên đấm đá liên tục, chỉ thấy thằng Tĩnh lách né ra sau, di chuyển qua phải, trái linh hoạt, các đòn của thằng Xung đều đi vào không khí. Bất ngờ sau một cú né điệu nghệ, thằng Tĩnh vặn người tung một cú móc trái như búa bổ vào sườn của thằng Xung. “Bốp” thằng Xung như bị chích điện, nó điếng người, quỵ xuống ngay lập tức.
Con Hoàng Dung vội chạy đến kế bên thằng Xung cười hí hố và nói “Hihihi, thấy anh Tĩnh của tao chưa? mày khôn hồn thì biến mau đi, nếu không thì ‘chèm bẹp’ nữa đó.” – Sau đó nó quay sang thằng Chi, “Bình Chi vào lớp đi bạn. Để Dung cho mượn khăn giấy lau mũi.”
Tôi hơi ngạc nhiên trước trình độ võ thuật của thằng Tĩnh, trình độ như thế ở độ tuổi 15,16 này ở phương tây thì không hiếm, nhưng ở Việt Nam thì đếm trên đầu ngón tay.
Con Hoàng Dung nhanh mồm, liến thoắng nói “Hồ Xung, mày đụng ai thì đụng chứ đụng tới con trai của võ sĩ huyền thoại Hồng Diệp Vấn là mày tiêu đời rồi.”
Tôi sửng sốt khi nghe đến cái tên Hồng Diệp Vấn. “Hả? Thảo nào, thằng Tĩnh này giỏi như vậy. Theo những tài liệu tôi từng đọc, trước năm 1975 các lò võ quyền Anh, võ tự do rất phát triển ở miền nam. Võ sĩ Hồng Diệp Vấn rất nổi tiếng từng giành chức vô địch quyền Anh toàn Đông Dương năm 1950. Sau giải phóng 1975, ông Diệp Vấn giải nghệ và mất tung tích từ đó đến nay. Giờ mới được diện kiến một truyền nhân của ông ta.”
Thằng Tĩnh và mấy đứa kia hả hê quay đi định trở vào lớp. Thì bỗng có tiếng nói, “Mày, dừng lại cho tao !” Thằng Tĩnh dừng bước và quay lại thì thấy thằng Hồ Xung đã đứng dậy.
Tôi cũng bất ngờ vì cú đấm vào mạn sườn là cú chí mạng. Thường gây ra những cú knock out nhanh chóng. Nhưng thằng Hồ Xung vẫn còn có thể hồi phục nhanh và đứng dậy được, chứng tỏ khả năng chịu đựng của nó hơn người.
Thằng Hồ Xung nói, “Mày khá đấy, nhưng tao chưa tung hết nghề đâu. Hôm nay, tao sẽ đánh mày chết moẹ mày.”
Mấy thằng đệ của thằng Tĩnh định lao lên, thằng Tĩnh đưa tay ngang cản lại và nói.
“Thằng này cũng có chút trình, để tao xem mày còn chiêu trò gì.”
Mấy thằng kia dạt ra, hai thằng Xung – Tĩnh đưa tay lên thủ vào thế chiến đấu. Thằng Xung từ từ tiến tới thận trọng, không lao vào khinh suất như trước. Khi đến gần mục tiêu, nó đá thấp một cú chân trái vào chân trước của thằng Tĩnh để thăm dò.
Thằng Tĩnh liền tung ra một cú đấm phải, thì bất ngờ thằng Xung đá liền chân trái vào sườn thằng Tĩnh – “Bốp” một cái, thằng Tĩnh đã trúng đòn, mặt nó nhăn nhó. Kỳ thực, bất cứ khi nào, chúng ta tung đòn đấm nào đều lộ sườn, vấn đề là đối phương có biết cách khai thác điểm này hay không.
Chưa dừng lại ở đó thằng Xung tung đòn ‘đấm thẳng trái’ vào tay đỡ của thằng Tĩnh, vừa chạm vào, ngay lập tức biến chiêu thành ‘móc trái’, nó không nhắm vào đầu thằng Tĩnh mà mục tiêu chỉ là giữ cho thằng Tĩnh bận rộn phần trên. Bất ngờ tay phải của Hồ Xung ‘đấm thẳng’ một cú quyết định vào giữa bụng thằng Tĩnh kết hợp với chân trước bước sâu lên, để tăng ‘lực đầm’ cho cú đấm. “Bốp” – Thằng Tĩnh kêu “hự” lên một cái thân người có cong lại, lui về sau mấy bước.
Thằng Xung được thế, không ngừng lại, chạy thẳng tới tung một cú bay đá song phi vào ngực thằng Tĩnh khiến nó ngã ra đất. Thằng Xung định tiếp tục lao tới để bồi thêm. Nhưng thằng Tĩnh dù bị ngã ra đất, nhưng vẫn kịp thời vung chân đạp vào ngực thằng Xung, khiến nó lùi lại. Ngay sau đó, thằng Tĩnh giơ chân, và bật tôm vụt một cái nó đứng dậy ngay lập tức. Cho thấy một trình độ đáng gờm.
Thằng Tĩnh cười nhạt nói “Mày khá đấy, nếu không phải tao luyện cơ bụng mỗi ngày, cú đó đã làm tao knock out.” – “Giờ thì tao sẽ đấm cho mày gục tại đây.”
Vừa nói xong, thì thầy giám thị và các thầy cô đã ập tới. Thầy Nhạc Bách Thuần lớn tiếng nói (ông này là giám thị có tiếng ở trường), “lại là mày nữa hả Hồ Xung, ngày nào cũng kiếm chuyện đánh nhau. Hôm nay còn đánh lộn với mấy em lớp 10, mày có biết nhục không vậy? Còn mày nữa Văn Tĩnh để lần này tao mời cha mày vào máng vốn để xem cha mày về dạy mày lại thế nào.” Thằng Tĩnh vừa nghe tới cha thì nó hốt hoảng ra mặt, có lẽ cha nó dạy nó nghiêm khắc lắm.
(còn tiếp)