Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 9
Chương 9: Đối thoại với quỷ
Thấm thoát kể từ ngày tôi trở về quá khứ đến nay đã được gần một năm trời, tôi đang ở giữa học kỳ 2 của năm 11. Thời gian thực sự trôi nhanh đến vậy sao? Mới ngày nào còn lớp 10 nay đã sắp lên 12 cuối cấp. Tuy nói là thời gian chờ từ quá khứ cho đến thực tại mà tôi đã sống như đang lãnh “án tù” 13 năm, nhưng thực sự thời gian trôi qua đều là thời gian quý giá, tôi đã làm được những thứ tôi chưa từng làm, có được những thứ tôi chưa được có. Tôi có lại gia đình đã mất trong cái tương lai ‘đen tôi’ đó, cái tương lai mà tôi vừa là kẻ ‘mồ côi’ vừa là tên ‘thất bại’ bị thiên hạ đàm tiếu là ăn bám đàn bà, lấy vợ già để hưởng gia tài. Trong thế giới này tuy lạc hậu hơn thế giới cũ, nhưng tôi đã làm chủ được vận mệnh của mình, và bước đi vững chãi trên con đường tạo dựng sự nghiệp của chính mình.
Tuy nhiên, con đường tương lai của tôi đang bị cản trở bởi những “con quỷ” những sự kiện không thể giải thích được đang diễn ra xung quanh tôi và những người xuyên không về thế giới này, những cái chết bí ẩn của những người cố thay đổi những sự kiện lịch sử. Tôi không rõ những “con quỷ” này là những thế lực nào, chúng có khả năng nhập vào vật chủ và điều khiển họ sống cùng với thế giới chúng ta mà không ai hay biết.
Tôi không chắc tôi có sống được đến năm 2014 hay sẽ bỏ mạng trước đó vì những “con quỷ” đó vì chắc chắn là tôi đã thay đổi dòng thời gian gốc rất nhiều. Thời gian chờ đợi 13 năm “như ở tù” gì kia chứ? tôi không biết chết khi nào, mà trông đợi tương lai, phải tận hưởng những gì tốt đẹp nhất của thời gian hiện tại.
Buồn chán không biết làm gì tôi mở máy tính lên, sau 3 phút kêu tít te, tít te, ò e, rẹt rẹt để khởi động modem internet dial-up, tôi đã có thể truy cập được vào mạng. Tôi mở Yahoo Messenger lên để xem có tin nhắn gì không.
Tôi thấy có nhiều tin nhắn được gửi, đầu tiên là Lê Linh San hỏi
LinhSanLe1212: Bình đang làm gì vậy?,
LinhSanLe1212: Bình có định đi học Hoá với cô Mạc Sầu vào hè năm nay không?
LinhSanLe1212: Cái câu I look forward … from you đáp án là cái nào? A. hear B. to hearing C. to hear
LinhSanLe1212: Hôm nay buồn quá Bình ơi… Môn Lý của San chỉ có 6 điểm hà.
Tôi đọc nhưng không dám trả lời, vì thằng Nguyễn Hồ Xung nó đang âm thầm, đăng nhập vào account của Linh San để kiểm tra tin nhắn.
Sau đó là tới thằng Bình Chi
LeeBingZhi99: Hi anh Bình, thứ 7 này có rảnh không qua quán Bambi chơi bắn Half Life chơi.
LeeBingZhi99: anh bình có đĩa game gì không cho em mượn chơi với.
LeeBingZhi99: anh đánh giỏi quá, ước gì em được 1/10 của ông nội em là Lý Đại Long là em thắng được mấy thằng bắt nạt rồi.
LeeBingZhi99: anh có bao giờ nghe qua tới diễn viên võ thuật Lý Đại Long chưa? Ông nội của em đó.
Thằng Dương Văn Hoá
DuongHoa195: 2222222
DuongHoa195: Mày có ở đó không Bình?
DuongHoa195: Dạo này mày có thấy cô Long Nhi mang đồng hồ y hệt tao không?
DuongHoa195: Cô Nhi nói về hỏi ba mẹ để qua học thêm nhà cô. Mày có học không học chung với tao?
DuongHoa195: À quên, tiếng Anh mày là trùm rồi còn học gì nữa.
DuongHoa195: Dạo này mày có thấy zú cô bự không, phải chi tao được đè cô xuống bú cho đã.
DuongHoa195: Dạo này thấy mày ít lên mạng vậy?
Thằng Nguyễn Hồ Xung.
HoXungNguyen262: dis mẹ, thằng Tĩnh lớp 10A3 nó lùn mà láo quá mày.
HoXungNguyen262: bữa đó mà mấy ông thầy không tới kịp là tao đánh chết moẹ nó rồi.
HoXungNguyen262: Mày nói với thằng Bình Chi đừng có làm phiền em Linh San của tao nữa.
HoXungNguyen262: Ê hôm bữa tao gặp con nhỏ kia trong quán nét đẹp lắm mày
HoXungNguyen262: Nó học bên trường Hồng Hưng, tao xin được nick rồi mày, cho mày xem hình nè.
HoXungNguyen262:
HoXungNguyen262: ẻm tên là Doanh Doanh thì phải.
HoXungNguyen262: Nhiều lúc tao cũng mệt con Linh San quá mày ơi, nó cứ mê trai hoài.
HoXungNguyen262: Chiều thứ bảy đi ra đồng diều đá banh với tụi thằng Trương Thanh Phong, Châu Nhuận Phát không mày?
Chị Lan quán Bambi
LanBambi: Sao rồi em trai, ngủ chưa?
LanBambi: Dạo này chị buồn quá em ơi.
LanBambi: Chồng chị, cha nội đó cứ đi nhậu xỉn tối ngày, về nhà toàn nồng nặc mùi rượu.
LanBambi: Nhiều lúc chị chán muốn bỏ nhà đi mà nghĩ lại còn đứa con.
LanBambi: Bữa nào trước khi qua đây nhắn chị trước một tiếng, chị cho cái này hay lắm.
LanBambi: Hôm nay chị cãi nhau với ảnh, chị buồn lắm, phải chi có một bờ vai cho chị chút ấm áp.
Thằng Trương Thanh Phong
PhongNhi33: Ê mày chỉ tao cách gửi bài lên tạp chí thế giới vi tính đi.
PhongNhi33: Tao cũng muốn kiếm tiền như mày mà không biết viết bài gì.
PhongNhi33: Hè này ba tao tính ráp cho tao cái máy chơi game mày xem thử cấu hình này ổn không?
PhongNhi33: Main socket 370, Pentium 3, ram 128 MB, card màn hình GX200 32 MB, ổ cứng WD 4GB.
PhongNhi33: Tao tính chơi mấy game như Warcraft, Starcraft, Shogun, Need For Speed: Underground. Mấy có game GTA: Vice City mới ra tao sợ máy tao chơi không nổi.
Lướt qua mấy tin nhắn chờ, tôi cảm thấy hơi buồn một tí bởi vì “bạn gái” (chưa được công nhận) của tôi hiện tại là bé Ngân không có chơi Yahoo. Phải hôm nào “quyết liệt” xin bóp mấy cái vú, chim, đít để khỏi đi “mò” mấy đứa kia nữa. Vừa nghĩ tới mấy chuyện bậy bạ, tự nhiên thằng nhỏ lại nứng ngang. Dạo này cứ nghĩ đến mấy chuyện người lớn liền liền. Tự hỏi có nên tới chỗ chị Lan Bambi, nếu may mắn thì được bú ku cho ra 1 phát thì đã nhỉ.
Sau đó tôi lướt vào kho hình “chiến lược” trong máy, có hình mấy em Nhật có cái khe lùn độ phân giải thấp quá, phóng to đến vỡ nát hình cũng không thấy thêm được gì, tức điên người.
Chắc đóng cửa phòng “thủ” cho ra một phát cho thư giãn chứ căng thẳng thế này chịu không nổi. Tôi đóng cửa, nằm lên giường, thời này chả có smartphone gì để xem phim. Tôi nghĩ đến ký ức đẹp nhất tôi có gần đây là mò hậu môn cô Long Nhi dạy tiếng Anh. Nghĩ đến đoạn cô dạn chân ra để tôi đút vừa tay vào móc lùn nó sướng gì đâu, thì đã xịt ra một phát trên khăn giấy. Tôi chùi cho sạch rồi bỏ bọc sau đó nhét vào cặp, hôm sau đi đến trường thì bỏ vào thùng rác trường phi tang.
——-
Sắp tới trường có bài kiểm tra một tiết của các môn, tôi ngồi ở nhà học bài muốn nát não. Tôi dạo này ít ra ngoài vì sợ có những người kỳ lạ nhìn tôi như thằng Phi Hùng hôm nọ. Tôi rùng mình, dạo này đi đứng phải cẩn thận nếu không chết như chơi. Trên TV quay cảnh mấy người xuyên không ở Mã Lai bị chết khô quắp, nhìn thật kinh dị.
Tôi học bài xong, thì khởi động, đá chân, đánh gió vài hiệp, sau đó tập tạ đẩy ngực, vai, tay, bắp đùi… tôi nghĩ dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi cũng phải thật sẵn sàng trước đã.
Sáng hôm sau tôi đi tới trường mà lòng nặng trĩu, hôm nay có bài kiểm tra một tiết môn Sinh, Hôm qua học muốn nhức đầu, đọc chữ nghĩa cứ lộn xộn, không hiểu gì cả, Tinh thần là lấy 6,7 điểm là được rồi.
Vào lớp thì thấy Ngân đã tới rồi, nhìn Ngân cảm thấy cũng an ủi tí, hôm nay Ngân tô tí son môi đỏ thật hứng thú gợi đòn. “Hi, Ngân né qua tí xíu để Bình vào trong cái nào,” Tôi vào trong nhìn Ngân trông thật xinh Bất chợt tôi cầm lấy bàn tay mũm mĩm, búp măng của Ngân và hôn vào đó mấy cái cho đỡ nhớ. Ngân cho cầm tí rồi rút lại và nói “Thui, gần vào tiết rồi, hun gì mà hun, người ta thấy kỳ lắm.” Tôi thấy Ngân lúc này thật đáng yêu, tuy không xinh lắm, nhưng rất duyên dáng đáo để. Nghĩ đến mình chắc không còn sống được bao lâu nữa, tôi bất chợt ôm Ngân từ phía bên trái.
Cánh tay đè lên cặp vú. Ngân hơi bất ngờ cũng có gỡ tay đẩy ra đấy, nhưng không tỏ ra khó chịu và quyết liệt. Ngân nói “Bình kỳ quá hà, nhiều người nhìn kìa.” Quả thật cũng có nhiều đứa nhìn, nhưng không sao cả, họ biết trong lớp tôi và Ngân đã là một cặp ăn ý với nhau. Trong lúc Ngân gỡ tay tôi ra, tôi cũng tranh thủ bóp lấy một bên vú, nó không quá to, nhưng bóp rất đã.
Một lát sau cô sinh vào viết đề kiểm tra lên bảng, học sinh bên dưới làm bài. Tôi chịu thua, hôm qua cố học lắm mà học không vô, tôi lấy bút viết nội dung bài lên cái nắp của hộp bút. Tôi còn viết tài liệu lên mặt sau của cây thước. Cô cho 2 đề cho từng dãy bàn theo hàng dọc xen kẽ, để tránh copy bài lẫn nhau.
Chiêu trò của tôi là cô vừa đi lên thì tôi lật mặt sau của cây thước để chép bài, làm hết được nội dung câu một trong cây thước. Tôi vội tìm đến nội dung tiếp theo của câu hai ghi trên mặt sau của nắp hộp bút. Bỗng cô kêu lên: “Bình ! Làm cái gì đó?” Bà cô chạy đến ngay chỗ tôi. Bả kiểm tra mọi thứ có trên bàn, tôi sợ phát hiện nên tôi quảng cây thước ra cửa sổ.
Cô hỏi ”Em mới vừa quăng gì ra cửa sổ đó?”
“Em quăng rác cô ơi.” Tôi trả lời.
“Giờ đang kiểm tra, cô thấy em quăn cây thước mà rác gì?” – Cô nói.
“Ủa, à… hòi nãy em tự nhiên mắc ho quá… em ho một cái lỡ dính đàm lên cây thước… rồi sau đó em lại là người kỹ tính sợ vi khuẩn… sợ lây lan bệnh truyền nhiễm, nên em quăng nó đi… đầu đuôi câu chuyện là vậy đó cô.” – Tôi vừa nói vừa suy nghĩ “sáng tác”.
“Em nói tào lao gì vậy? Tôi mà phát hiện em gian lận là tôi tịch thu bài và cho em không điểm ngay lập tức.” – Cô nói trong sự tức giận, cô mở hộp bút của tôi đổ hết viết ra và kiểm tra có gì bên trong không. Tôi hồi hộp nhìn cô. Cô tin chắc tôi đã quay cóp gian lận nhưng xem mãi cái hộp bút mà không tìm thấy được gì. Cô hầm hầm bỏ đi.
Tôi cười thầm trong miệng, nếu như là ngày xưa thì cô dễ dàng nắm thóp em. Nhưng em là người từ tương lai, em đã muốn quay cóp thì còn lâu cô mới phát hiện được. Lúc ở nhà tôi đã học thuộc cách đọc và ghi mã morse.
Mã morse thì không có dấu để viết dài tôi sử dụng cách viết tắt các chữ cái tiếng Việt, nếu muốn dùng dấu sắc tôi xếp chồng theo hướng dấu sắc, muốn dấu huyền tôi xếp chồng theo hướng dấu huyền, hỏi ngã, nặng thì tôi viết nhỏ kế bên.
Dĩ nhiên để giải mã tôi phải thuộc và ghi giải mã ở một góc tường bí mật mà tôi dự phòng để tránh quên và sử dùng cho nhiều lần thi khác nhau. Nhờ đó tôi thi một cách trót lọt. Bất kể tôi đến từ tương lai nhưng đầu óc tôi cũng có hạn, mặc dù có chăm chỉ hơn xưa, nhưng trí nhớ tôi thì cũng như thế thôi, không hơn được.
Sau khi làm kiểm tra xong, thành công tôi ôm Ngân một cái, Ngân cười và nói “Cái ông quỷ này, làm vậy rồi thì sau này phải cưới nhau đó.” Tôi cũng cười và nghĩ trong bụng “Biết đâu đấy, tương lai ở dòng thời gian này là không thể biết trước, mà dù sao tôi cũng sắp chết tới nơi rồi.”
————
Chiều hôm đó, đi học về tôi gặp thằng Binh Chi đi xe đạp chạy ngang tôi, và nói đi vô quán nước đi anh, em có cái này cần nói anh nghe.
Tôi nói “Thôi mày ơi, tao mệt muốn chết, muốn về nhà nghỉ thôi.”
Thằng Bình Chi nói “Vậy chắc anh không muốn biết thêm về chị Lan quán Bambi hả? Hay để nói luôn về MH-370.”
Nghe tới đây tôi giật mình, nhìn lại thằng Bình Chi đứa em thân thiết, bây giờ đã chuyển thành cặp mắt đăm đăm “quái dị” của thằng Phi Hùng.
Khi ngồi xuống quán nước, nó kêu hai chai Sting vàng và nói “Ái chà, cũng khó tìm được mày đấy.”
Tôi ngạc nhiên vì đây là lần đầu thằng Bình Chi xưng hô với tôi bằng Mày, Tao.
“Công nhận mày cũng ‘đê hèn’ thật, gian díu luôn với phụ nữ đã có chồng con, Chu Chỉ Lan vợ thằng Quách Phá Lỗ chủ quán net Bambi, trong bụng nó hiện giờ đang mang đứa con của mày đó. Hai cha con cách nhau 15 tuổi đẹp mặt chưa?” thằng Chi nói.
Tôi ngạc nhiên thật sự, tôi không hiểu thằng Lý Bình Chi này đã bị trúng cái gì mà biết rõ chuyện bí mật của tôi như thế?
“Còn vụ sờ soạng đê hèn khác của mày với cô giáo Long Nhi để cổ nghĩ là thằng Dương Văn Hoá là tác giả. Thật ra nếu mày không làm gì cả, thì Long Nhi sẽ cưới một người đàn ông thành đạt khác, chính vì mày làm điều đó nên tạo ra ngã rẽ cho Long Nhi với thằng Hoá.” – “Mày đã đích thân sửa đổi lịch sử rồi đó. Mày biết tội của mày chưa?”
Tôi rùng mình, đây không phải là thằng Bình Chi đứa em thân thiện hàng ngày mà tôi biết.
“Đến nay tụi tao đã tìm và giết gần trăm đứa cố sửa đổi lịch sử.” – “Mày đã vi phạm điều này mày có còn gì để nói không?”
Tôi càng thêm khẳng định đây chính là con quỷ và nói chuyện trực tiếp với nó, sau cuộc trò chuyện này chắc nó sẽ giết tôi để diệt khẩu.
Tôi nói, “Trừ phi từ ban đầu, ký ức bị xoá hết, thì tôi sẽ không làm những chuyện thay đổi lịch sử, đàng này tôi đã bị đặt trong một tình huống bất đắc dĩ, mọi hành động của tôi đều xuất phát từ tự nhiên, tôi cũng không thể tự lặp lại đúng 100% những gì tôi làm trong quá khứ được. Tôi sống đến ngày này cũng đã trải nghiệm đủ thế giới rồi. Nếu muốn giết thì hãy làm cho nhanh đi.”
Con quỷ dưới lốt “Bình Chi” nhếch mép cười và nói, “khà khà, vậy trước khi chết, mày có muốn biết vì sao mày lại trở về thời quá khứ không? Tao sẽ cho mày biết tất cả trước khi tao ra tay.”
Dĩ nhiên là tôi muốn biết đầu đuôi câu chuyện là như thế nào, cách nó bắt đầu và cách nó kết thúc ra sao.
“Mày nói đi, vì sao tao không chết trên chuyến bay đó? Vì sao tao lại trở về quá khứ này?”
Thằng Bình Chi “Quỷ” uống một ngụm nước và nói:
“Lẽ ra sẽ không có chuyện gì nếu tối hôm đó cái máy mở cổng không gian của tụi tao bị trục trặc, nó hoạt động hàng nghìn năm nay rồi, số lần trục trặc của nó thỉnh thoảng cũng có, nhưng lần này là nghiêm trọng nhất. Nó đã để lọt cho nguyên một chiếc máy bay MH-370 đi xuyên qua cánh cổng bí mật một cách ‘lộ liễu’ trước giới truyền thông.” – “Nhóm tụi tao bị phạt rất nặng một số người chịu trách nhiệm còn bị xử tử vì làm lộ bí mật công nghệ.”
Tôi hỏi, “Vậy là chiếc máy bay đã đi xuyên qua cánh cổng đến một chiều không gian khác?”
Con quỷ đáp “Cũng có thể nói là như vậy, nó đã bay thẳng đến hành tinh của chúng tao. Hành tinh Oriontak mà vị trí của nó là tối mật, có một điều luật hơi tàn nhẫn là phải trừ khử tất cả người trái đất biết vị trí của chúng tao, nếu vô tình lạc đến.”
“Nhưng tụi tôi đâu có chêt, tụi tôi vẫn còn sống ở một dòng thời gian khác?” Tôi thắc mắc,
“Tụi tao nắm quyền sinh sát trong tay nhưng không đồng nghĩa với việc chúng tao là lũ máu lạnh, giết người không chớp mắt, chúng tao rất nhân đạo, không giết người một cách hoàn toàn.”
“Thế các ông đã làm gì chúng tôi, có hàng trăm người trên chuyến bay đó.”
“Trước khi cho thể xác của chúng mày cùng chiếc máy bay đó biến nhỏ thành từng hạt phân tử. Chúng tao đã dùng công nghệ đặc biệt lưu giữ ký ức và tìm một vũ trụ song song 13 năm trước để ghi đè lên ký ức của những người trong thời gian này, với mục đích nghiên cứu.” – Con quỷ nói.
Nó lại nói tiếp “Không ngại cho chúng mày biết, trái đất trong vũ trụ mà chúng mày sống vốn chỉ là một ‘sở thú’ không hơn không kém chúng tao từ trên cao quan sát, những hành vi của chúng mày, xem chúng mày phát triển, như chúng mày đang tổ kiến, hồ cá… Lâu lâu chúng tao nhập thể vào từng con người chúng mày để hướng chúng mày theo cách chúng tao muốn, hoặc chỉ đơn giản là muốn được sống trong thế giới ‘đồ chơi’ của chúng tao thôi.”
“Vậy là tất cả chúng tôi thật sự đã chết từ lúc đó, những thứ tại đây chỉ là ký ức bên trong một thực thể khác.” – “Vậy còn bản thể thực sự của người ở thế giới thật này ở đâu?”
“Kỹ thuật nhập xuất ký ức là công nghệ độc quyền của người Oriontak chúng tao, khi chúng tao quyết định ghi đè thì chúng tao đã xoá phần ký ức cũ, mày sẽ phải điều khiển cơ thể này đến cuối đời.”
“Vậy tại sao không cho chúng tôi chết cả thể xác và ký ức mà cho chúng tôi tái sinh lại để làm gì? Và vì sao lại là 13 năm mà không phải là con số khác?”
“Số 13 là con số đẹp của người Oriontak, nếu không phải là lỗi do máy móc của bọn tao, mà là do bọn mày vô tình ‘lạc’ vào cổng thời gian vốn đã nguỵ trang như ở Bermuda. Thì tụi tao không ngần ngại giết chết hết chúng mày cho xong chuyện. Đàng này, chúng tao rất công bằng, nếu lỗi ở chúng tao thì chúng tao sẽ ‘đền bù’ cho mày một cuộc sống mới ở thời quá khứ.”
Tôi hỏi, “Các ông đã cho chúng tôi cơ hội thứ hai, tại sao lại còn muốn giết chúng tôi?”
Con quỷ nói, “Người thực sự giết chúng mày là ‘bản sao’ của chính chúng tao ở vũ trụ này. Người Oriontak chúng tao có thể đi xuyên thời gian và không gian, có thể liên lạc lẫn nhau, chúng tao đã báo trước sẽ ghi đè dữ liệu của 239 người trên máy bay MH-370 lên 239 người tương ứng của thế giới này. Họ đã đồng ý nhưng họ nói nếu có bất cứ một ý định nào nhằm làm thay đổi lịch sử lớn sẽ bị họ tiêu diệt.”
Tôi thắc mắc, “Vậy những đứa bé còn nhỏ hơn 13 tuổi đi trên máy bay MH-370 thì sao? 13 năm trước chúng không tồn tại.”
Con quỷ nói, “Tụi tao đã có kế hoạch rất vẹn toàn, trong trường hợp đó những đứa bé này sẽ được ghi đè vào ký ức của những đứa trẻ chưa ra đời của thế giới này. Cũng đồng nghĩa sẽ có những đứa trẻ sinh ra có trí thông minh trước tuổi, chúng sẽ đánh đổi là mất đi người thân gốc từ thế giới cũ.”
Tôi hỏi tiếp: “vậy những thay đổi ở thế giới này có ảnh hưởng gì đến dòng thời gian cũ ở năm 2014 hay không?”
Con quỷ trả lời: “Không hề, mặc dù dòng thời gian này đi sau vũ trụ kia 13 năm, hai vũ trụ đều có bản sao của nhau nhưng phát triển không hề giống nhau, mỗi nơi có một số mệnh, đường hướng riêng biệt. Cứ nghĩ là hai vũ trụ sinh đôi, người A ở vũ trụ này chết, nhưng người A trong vũ trụ kia vẫn còn sống.”
“Tôi hiểu rồi, tôi cám ơn vì sự độ lượng và sự đền bù đã cho chúng tôi được tái sinh lại ở một thế giới khác. Nhưng bây giờ ông đang định giết tôi chăng?”
Con quỷ khẽ cười “Từ hồi cho tụi mày tái sinh, họ đã cử một nhóm người quan sát chúng mày từ xa. Và lập ra một dự án nghiên cứu về hành vi của con người khi có những ký ức của một thế giới khác.” – “Hành vi thay đổi tương lai vẫn có thể chấp nhận được ở quy mô nhỏ, nhưng thay đổi ở tầm vóc lớn như ngăn cản một đại thảm hoạ, chế tạo máy móc đi trước thời đại, dùng sự hiểu biết tương lai để thắng xổ số, cá độ, tiết lộ về tương lai nằm trong ‘danh sách cấm’ sẽ bị đội hành quyết xoá sổ.”
Con quỷ nhìn tôi thêm lần nữa và cười “Còn giết mày thì tao nói đùa thôi, nếu muốn giết tao đã giết mày từ lâu, đã ‘đền bù’ cho mày một cuộc sống mới mà còn giêt mày làm gì.”
“À ra là vậy, nhưng tại sao ông lại tim tôi hôm nay?” – Tôi thắc mắc.
“Đó là mày đã có ý định làm một chuyện thay đổi quá khứ lớn, nên họ định sẽ diệt mày từ trứng nước.” con quỷ thản nhiên đáp.
“Ủa vậy tôi chỉ thay đổi bản thân thành một phiên bản hoàn thiện hơn cũng là một thay đổi tương lai lớn hay sao?”
Con quỷ không nhịn được cười, và cười lớn, “Ha ha ha, cái đó thì có đáng gì, mày được thay đổi bản thân mày tuỳ ý, cái chính là mày muốn cứu cha mẹ mày khi mày 25 tuổi. Trong chuyến xe đó có một nhân vật không hề tầm thường, nó chỉ là một đứa bé, nhưng mà sau này nó đi di cư sang Mỹ, giúp chính phủ Hoa Kỳ chế tạo một loại virus lây lan qua đường không khí, và biến cả thế giới này thành Zombie. Cá nhân bọn tao những người kiểm soát thế giới này thì không thích ý tưởng đó.
“Vậy chứ, nếu tôi chỉ cứu cha mẹ tôi thôi mà không cứu cả đoàn xe thì có sao không?”
Con quỷ trầm ngâm và nói “Cái này tao chưa nghĩ đến, có lẽ nếu cứu người không liên can thì cũng được, nhưng bản thân mày sẽ phải chịu hình phạt, mày sẽ bị vô sinh có chịu hay không?”
Tôi nghĩ một lát và hỏi, “từ thời điểm đó trở đi hay từ bây giờ trở đi?”
“Dĩ nhiên là từ thời điểm đó trở đi chứ sao.”
Tôi mừng thầm “Vậy là trước năm 25 tuổi, tôi cứ lấy vợ sinh con đầy đủ rồi đến lúc đó không có con hiếm muộn cũng không sao.” Trong đầu tôi nghĩ ngay đến Ngân, cô gái sẽ sinh cho tôi những đứa con xinh đẹp.
Mọi gút mắc đã được giải toả hết. Nói tóm lại, việc những người chúng tôi được tái sinh ở dòng thời gian này là do “sự bồi thường” do lòng nhân đạo của người Oriontak do lỗi trục trặc từ cánh cổng không gian của họ. Chúng tôi phải định cư vĩnh viễn ở dòng thời này, những thay đổi trong cuộc đời chúng tôi được phép chấp nhận, chúng tôi không được làm những chức vụ cao trong chính phủ hay các nhà khoa học để tránh làm ảnh hưởng đến dòng thời gian chính của nhân loại. Nếu vi phạm chúng tôi sẽ bị bản sao của người Oriontak của dòng thời gian này tiêu diệt. Chúng tôi sẽ an toàn nếu chỉ sống cuộc đời của một người bình thường và tôi chỉ cần có vậy.
(còn nữa)