Chuyện Đời Thằng An - Chương 213
Chương 213: Bật đèn xanh
Thời gian như khựng lại trong một phần mười giây.
Ngay khi bàn tay dơ bẩn của gã thanh niên đang trong cơn “phê đồ” chuẩn bị hạ xuống vòng ba nảy nở của Mai Anh, một bóng đen đã xẹt qua.
Tao bước tới, vung tay nắm chặt lấy cổ tay của Mai Anh, dùng một lực đạo cực kỳ dứt khoát nhưng không hề thô bạo, kéo giật ả lùi lại phía sau lưng tao để thoát khỏi tầm với của gã kia. Cùng lúc đó, tay còn lại của tao vươn ra, đưa ly Macallan sóng sánh màu hổ phách chạm khẽ một cái “Keng!” vào ly sâm-panh mà gã đang cầm trên tay.
Âm thanh thủy tinh va vào nhau trong trẻo vang lên, cắt đứt cái đà lao tới của gã.
Gã thanh niên giật mình, đôi mắt đờ đẫn, tròng mắt hơi trợn ngược vì tác dụng của chất kích thích cố gắng thu tiêu cự lại để nhìn kẻ vừa ngáng đường mình.
Khác hoàn toàn với thằng Khánh đang sôi máu bừng bừng ở phía sau lưng, hận không thể cầm chai rượu gõ toác đầu đối phương, tao đứng thẳng người, giữ một khuôn mặt lạnh băng, không có lấy một nét phẫn nộ hay hoảng sợ. Đáy mắt tao sắc lẹm, chiếu thẳng một tia nhìn như dao cạo vào sâu trong tròng mắt lờ đờ của gã. Tao không hét lên phân bua, cũng không chửi thề ầm ĩ. Tao chỉ hơi nghiêng đầu, cất lên một tông giọng trầm, rành rọt, đủ để lọt qua tiếng nhạc xập xình nhưng mang theo sức nặng của một lời đe dọa ngầm đầy lỳ lợm:
“Anh trai, đi chơi cốt là để cho vui vẻ. Hôm nay lại đúng ngày sinh nhật em, nể mặt nhau thì anh em mình cụng ly, uống với nhau một ngụm.”
Tao dừng lại một nhịp, hất nhẹ cằm về phía trần nhà và góc quầy bar: “Anh nhìn mà xem. Chỗ này nhiều camera lắm, mấy anh bảo vệ cơ bắp đứng kia nãy giờ cũng đang nhìn sang bàn anh em mình rồi đấy. Bữa tiệc của anh bên kia đang dở, đồ ngon còn nhiều, đừng vì một chút ‘quá chén’ mà làm rùm beng lên, mất vui cả mâm. Em cũng biết là bọn anh đang tận hưởng cái gì, cũng không muốn bị bảo vệ nó gắp cổ ra ngoài, dừng cuộc chơi giữa chừng đâu… đúng không anh?”
Từng chữ tao nhả ra đều đánh trúng vào tim đen của những kẻ đang chơi hàng. Chúng nó sợ nhất là sự chú ý của bảo vệ và nặng hơn là bị lôi lên phường.
Bị bắt trúng thóp, cộng thêm việc bị cái thần thái lầm lỳ, đĩnh đạc toát ra từ bộ sơ mi lụa đen phanh ngực của tao dội thẳng một gáo nước lạnh vào mặt, gã thanh niên dường như tỉnh được mấy phần. Gã hơi rụt tay lại, đảo mắt nhìn quanh. Quả nhiên, hai gã bảo vệ mặc áo sơ mi đen, đeo bộ đàm cách đó mười mét đã bắt đầu nhíu mày, hướng ánh nhìn cảnh giác về phía này.
Biết vớ phải “đá tảng”, không phải hạng dân chơi nửa mùa dễ bắt nạt, gã đành vớt vát lại chút sĩ diện cuối cùng. Hắn cười gượng gạo, nhấc ly rượu lên nhấp một ngụm, lầm bầm vỗ vai tao:
“À… nay sinh nhật chú à? Thế thì anh không biết… Vậy anh nể mặt chú và các em ở đây nhé. Chúc mừng sinh nhật.”
Nói xong, gã quay đít, lảo đảo bước về lại cái mâm đang nhả khói mịt mù của mình. Một màn xử lý sự cố kết thúc êm đẹp, gọn gàng, không đổ một giọt máu, không tốn một tiếng chửi thề hay tiếng vỡ chai lọ nào.
Đứng ngay sát bên cạnh, Diệp đã thu trọn toàn bộ diễn biến vào trong mắt.
Là một người mẫu ảnh, một hot teen sành sỏi chốn ăn chơi, cô ả đã chứng kiến quá nhiều những màn va chạm ở bar sàn. Cô dư sức biết mấy gã thiếu gia, công tử bột bình thường hở ra tí là bù lu bù loa, xắn tay áo đập chai lọ, la hét om sòm đòi chém đòi giết để lấy số với gái, rồi cuối cùng kết cục lại bị bảo vệ quán gắp cổ tống ra ngoài nhục như một con chó.
Nhưng người đàn ông trước mặt cô thì khác. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ, cái cách tao dùng một cái đầu lạnh tanh để kiểm soát tình hình, nắm thóp đối phương và dang tay ra bảo vệ người của mình đã giáng một đòn mạnh vào tâm lý của Diệp.
Đôi mắt màu nâu nhạt của Diệp dán chặt vào bờ vai rộng và bóng lưng vững chãi của tao. Lúc này, ánh nhìn của “Kẻ đi săn” không chỉ đơn thuần là sự tò mò hay hứng thú nhất thời nữa. Nó đã chuyển hóa thành một sự ngưỡng mộ rõ rệt, pha lẫn niềm khao khát muốn chiếm hữu cái sự hoang dại được bọc trong vỏ bọc lầm lỳ ấy.
Khi tình hình đã êm xuôi, tao quay lại nhìn Mai Anh.
Dù mọi thứ đã được giải quyết, nhưng cái cảm giác bị một thằng “ngáo” áp sát, suýt nữa động chạm cơ thể khiến Mai Anh cực kỳ khó chịu. Ả hoàn toàn mất hứng. Cơn “tụt mood” hiện rõ trên khuôn mặt vốn đang hưng phấn. Ả xoa xoa hai bên thái dương, bước lại khu vực bàn V.I.P, ngồi phịch xuống ghế sofa, thở dài tỏ vẻ mệt mỏi chán ngán.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần thằng Khánh réo lên liên hồi. Nó bắt máy, vâng vâng dạ dạ rồi nhăn nhó tắt đi. Chị Lan ở nhà đang gầm gừ gọi nó. Đã quá nửa đêm, bà cô già không thấy bóng dáng thằng em đâu liền gọi điện giục về, cằn nhằn bắt nó phải về ngay lập tức, nếu không về thì xác định sẽ bị “bà bóp chết”.
Thằng Khánh gãi đầu gãi tai, nhìn tao đầy ái ngại đành cáo lỗi xin về trước.
Nhìn thấy thằng Khánh chuẩn bị về, cộng thêm bản thân đang chán ngán vì cái vụ va chạm lúc nãy, Mai Anh quyết định với tay lấy chiếc túi xách. Ả đứng dậy, nhìn mọi người:
“Thôi, tự nhiên gặp cô hồn mất mẹ cả hứng, mà nãy nhạc đập mạnh quá chị cũng đang ong hết cả đầu. Chị đi chung taxi với thằng Khánh về nhà luôn đây. Mọi người ở lại chơi vui vẻ nhé.”
Thấy Mai Anh đòi về, tao theo phản xạ định đứng dậy đi về theo, bảo: “Thế để em về cùng luôn.”
Nhưng Long “thiếu gia” đang ngồi ôm Linh ở góc lập tức đưa tay ra hiệu cản lại, lắc đầu biểu thị ý tứ đang vui, chưa muốn tàn tiệc. Cùng lúc đó, Mai Anh vươn tay, ấn mạnh vai tao bắt tao ngồi lún xuống ghế sofa.
Ả nhìn tao, rồi sau đó cúi xuống, thì thầm vào tai tao, ban phát một “lệnh ân xá” tuyệt đối:
“Hôm nay là sinh nhật mày. Tiền thì thằng Long nó bao tất rồi. Nể mặt nó, ở lại mà chơi tới bến đi. Chị mày cấp giấy phép đặc biệt cho mày xõa hết đêm nay. Mai vác xác về nộp mạng là được.”
“Nhưng… chị về một mình có ổn không đấy?” – Tao vẫn hơi lấn cấn, quan tâm hỏi han.
“Mày điên à? Chị về chung taxi với thằng Khánh mà. Nó thì làm gì được chị, láo nháo con mẹ Lan ở nhà bóp cổ nó chết. An tâm đi!” – Mai Anh lườm tao một cái rồi phẩy tay, kéo thằng Khánh bước ra khỏi khu vực V.I.P.
Bóng Mai Anh và Khánh khuất dần sau cánh cửa quán bar. Chiếc sofa to vật vã giờ đây chỉ còn lại đúng bốn người: Cặp đôi Long – Linh và cặp tao – Diệp.
Sự vắng mặt của hai nhân tố tấu hài làm không gian bỗng chốc trở nên rộng rãi, thoáng đãng và… riêng tư hơn một cách kỳ lạ.
Nhịp độ của đêm tiệc cũng chuyển sang một trạng thái ấm áp, dập dìu. Long và cái Linh đã bắt đầu quấn lấy nhau. Hai đứa nó thu mình vào một góc tối của sofa, thì thầm to nhỏ, cười khúc khích, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng đôi lứa.
Và vô tình (hay có lẽ là sự sắp đặt của hoàn cảnh), điều đó đã đẩy tao và Diệp vào một không gian bắt buộc phải tương tác sâu hơn.
Hai đứa tao nhích lại gần nhau hơn ở nửa bên kia chiếc bàn. Tiếng nhạc vẫn dập dìu từng nhịp mê hoặc. Tao rút từ trong bao ra một điếu Thăng Long mới, ngậm vào môi rồi bật chiếc Zippo tách một tiếng. Lửa bùng lên.
Thấy tao hút thuốc, Diệp không hề né tránh. Cô ả nghiêng người, chủ động cầm chai rượu lên tay, châm thêm một ít rượu vào ly của tao, rồi gắp thêm vài viên đá lạnh thả vào ly cocktail của mình. Những câu chuyện giữa hai đứa bắt đầu được mở ra, thả lỏng hơn, không còn mang tính chất thăm dò, gai góc như cái lúc “ping-pong” thả thính ban đầu nữa.
Càng nói chuyện, hơi men càng ngấm sâu vào trong máu.
Diệp dường như không còn muốn giữ bất kỳ một khoảng cách an toàn nào nữa. Cô ả nhích người, thu hẹp hoàn toàn khoảng trống trên chiếc ghế da, ngồi sát rạt vào người tao. Khoảng cách gần đến mức tao có thể cảm nhận được rõ cái sự mềm mại từ da thịt cô ả. Cộng thêm cái mùi nước hoa hương gỗ tuyết tùng cá tính, gai góc pha lẫn với mùi cồn cay nồng phả thẳng vào từng nhịp thở của tao.
Tao rít một hơi thuốc, tàn thuốc vô tình rơi một ít xuống vạt áo sơ mi lụa đen.
Đột nhiên, Diệp vươn tay ra. Những ngón tay thon dài, gắn móng nghệ thuật của ả gạt nhẹ chỗ tàn thuốc trên áo tao. Nhưng thay vì rụt tay lại, bàn tay ấy cố tình mơn trớn, lướt chậm rãi qua phần lồng ngực rắn chắc đang phanh cúc của tao. Hơi ấm từ lòng bàn tay cô ả truyền thẳng qua lớp lụa mỏng manh, giật tung từng tế bào thần kinh của tao.
Cô ả khẽ ngước lên. Đôi mắt màu nâu nhạt lúc này đã ướt át vì men rượu, nhìn thẳng sâu thẳm vào tròng mắt tao.
Bầu không khí căng như dây đàn.
Diệp rướn người lên, ghé sát đôi môi tô son trầm vào ngay sát vành tai tao. Một luồng hơi thở nóng rực phả vào cổ tao khiến mọi lỗ chân lông nở rộ. Bằng một chất giọng ma mị, khàn khàn và mang tính khiêu khích tột độ, cô ả thì thầm, buông lời chốt hạ:
“Lúc nãy giải quyết công việc trơn tru thế… anh ngầu thật đấy. Càng nhìn, càng thấy cuốn…”
Ngón tay Diệp miết nhẹ lên viền cổ áo tao, cô ả nhả chữ thật chậm:
“…Người ta bảo, những kẻ thích gồng mình tu hành, ép buộc bản năng… một khi đã phá giới thì lại càng hư hỏng và hoang dại hơn người bình thường gấp trăm ngàn lần. Em đột nhiên rất tò mò… không biết một ‘sư cụ’ như anh, khi hư hỏng thì sẽ đến mức nào?”
Lời thách thức, màn bật đèn xanh chí mạng ấy không khác gì một ngọn đuốc rực lửa ném thẳng vào kho thuốc súng đã chất đầy ắp trong lồng ngực tao suốt mấy tháng qua.
Cổ họng tao giật giật, nuốt nước bọt đánh ực. Điếu thuốc trên tay tao khẽ run lên. Ánh mắt tao tối sầm lại, vằn lên những tia đỏ rực của dục vọng. Tao cúi xuống, ánh nhìn dán chặt vào đôi môi trầm ướt át và chiếc vòng choker da màu đen đang ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh của cô ả.
Sinh nhật tuổi 20. Một cái cớ quá hoàn hảo.
Đêm nay!