Chuyện Đời Thằng An - Chương 214
Lời thách thức ma mị của Diệp vừa dứt, hơi thở nóng hổi, ngập ngụa mùi cồn và hương gỗ tuyết tùng của cô ả dường như vẫn còn vương vấn, quẩn quanh bên vành tai tao. Nó râm ran, ngứa ngáy và chạy thẳng một luồng điện xẹt dọc theo tủy sống.
Bên trong tao lúc này, hàng vạn tế bào đang gào thét đòi phá vỡ cái lồng sắt mang tên “lý trí”. Thế nhưng, bề ngoài, tao vẫn gồng mình tỏ ra không hề bị lay động. Bằng bản lĩnh của một thằng đàn ông đã quen che giấu cảm xúc dưới đáy xã hội, tao rít một hơi thuốc thật sâu. Đầu điếu Thăng Long đỏ rực lên trong vùng không gian tranh tối tranh sáng. Tao từ từ nhả một ngụm khói xám đặc quánh ra không trung, cố tình tạo thành một bức màn mờ ảo, mỏng manh chắn ngang giữa hai khuôn mặt đang kề sát vào nhau.
Qua làn khói, tao quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt ướt át của Diệp. Tao nhếch mép cười nhạt, đưa bàn tay với những khớp xương thô to, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay cô ả, gỡ những ngón tay thon dài đang mơn trớn trên ngực áo lụa của mình ra. Tao buông một lời trêu đùa, giả vờ như mình là một bậc cao tăng đắc đạo thực thụ:
“Em đánh giá anh hơi cao rồi đấy Diệp ạ. Tâm anh lúc này tịnh như nước hồ thu, sóng đánh không rung, gió thổi không động. Ý anh đã quyết, kiếp này chỉ đam mê kiếm tiền thôi, sắc dục với anh bây giờ chỉ là mây mù phù du, không có gì có thể lay động được đâu.”
Tao ngừng lại một giây, vuốt lại vạt áo rồi chốt hạ bằng một câu cực kỳ ra dáng lãng tử: “Em đẹp thật đấy, sức sát thương cũng cao thật đấy… nhưng có lẽ chúng ta đúng người sai thời điểm mất tiêu rồi.”
Tao cứ tưởng là ả sẽ bỏ cuộc. Tuy nhiên, tao đã nhầm.
Nếu là những đứa con gái bình thường, bị từ chối khéo một cách phũ phàng như vậy, chắc có thể chúng nó sẽ tự ái, đỏ mặt tía tai rồi kiếm cớ chuồn thẳng. Nhưng Diệp không phải dạng gái ngoan, và cũng không phải tay vừa. Cô ả là một “kẻ đi săn” sành sỏi. Đứng trước lớp vỏ bọc cứng nhắc của tao, Diệp không hề tự ái hay có ý định bỏ cuộc. Ngược lại, việc bị từ chối dường như càng kích thích cái máu chinh phục, cái bản tính hiếu thắng của con mèo hoang trong người cô ả nổi lên dữ dội hơn.
Không lùi lại, Diệp càng lấn tới. Cô ả bất ngờ rướn người về phía trước, thu hẹp hoàn toàn khoảng cách. Động tác rướn người ấy cố tình để phần ngực mềm mại, căng tròn ẩn dưới lớp áo cắt xẻ táo bạo chạm khẽ vào bắp tay tao. Một sự cọ xát vật lý nhẹ nhàng nhưng mang tính hủy diệt.
Đôi mắt nâu nhạt của Diệp híp lại thành một đường cong nguy hiểm. Ả nhìn chằm chằm vào mắt tao, buông những lời khích tướng sắc như dao cạo, đánh thẳng vào cái tôi và lòng tự ái của một thằng con trai:
“Thế à? Tâm tịnh như nước hồ thu cơ à? Nhưng em thấy nhịp tim của anh đang đập nhanh đến mức muốn vỡ tung lồng ngực ra rồi đấy…”
Giọng Diệp trầm xuống, mang theo sự khiêu khích tột độ: “…Tu thật, hay là… nhát gan, không dám chơi hả anh? Một thằng đàn ông sức dài vai rộng, mới chạm mốc 20 tuổi mà lại phải cố gồng mình lên để làm sư cụ, anh không thấy tự hành hạ bản thân, tự có lỗi với tuổi trẻ của mình à?”
Cùng lúc buông lời sát thương, ngón tay trỏ gắn móng nghệ thuật của Diệp từ từ di chuyển lên yết hầu tao, rồi trượt sang bên cạnh, móc nhẹ vào cái khoen tròn kim loại trên chiếc vòng choker bằng da màu đen đang ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh của chính cô ả.
Động tác cắn môi, kéo nhẹ chiếc vòng da ấy thực sự là một đòn chí mạng. Nó lôi kéo hoàn toàn ánh nhìn khát khao, đỏ ngầu của tao dán chặt vào đó. Dây thần kinh lý trí cuối cùng trong não tao bắt đầu nứt toác ra từng mảng.
Biết rằng con thú hoang trong người tao đã bị đánh thức và đang cào xé lồng ngực, Diệp khôn ngoan chọn cách lùi lại để giăng nốt mẻ lưới cuối cùng.
Cô ả buông chiếc vòng cổ ra, cầm lấy ly cocktail của mình đang để trên bàn lên, ngửa cổ uống cạn một hơi đến giọt cuối cùng. Xong xuôi, Diệp từ từ đứng dậy. Trước khi rời đi, cô ả cúi người xuống, ghé sát đôi môi đỏ trầm vào vành tai tao lần cuối, buông một “tối hậu thư” mang đầy ma lực:
“Giờ em ra khu vực nhà vệ sinh dặm lại tí son, rồi tiện thể đứng đó chờ anh một lúc. Hành lang bên trái, cuối góc khuất… Em cho anh đúng năm phút để suy nghĩ. Đừng làm em thất vọng nhé… sư cụ!”
Nói xong, Diệp đứng thẳng người lên, lập tức khoác lên mình cái vẻ mặt của một cô hot teen thân thiện, vô tư như chưa từng có bất kỳ cuộc giao dịch mờ ám nào diễn ra. Cô ả xoay người về phía Long và Linh đang ôm nhau ở góc sofa, mỉm cười ngọt ngào vẫy tay:
“Hai anh chị chơi vui nhé! Mấy đứa bạn em bàn bên kia nó réo nãy giờ, em phải về với chúng nó đây ạ. Hôm nào rảnh anh chị em mình giao lưu sau nhé!”
Long gật đầu giơ ly rượu lên chào. Diệp xoay người bước đi.
Tao ngồi im như phỗng trên chiếc sofa da, một tay cầm điếu thuốc hút dở, ánh mắt vô thức dán chặt vào bóng lưng gợi cảm của ả. Dưới ánh đèn laser lập lòe của quán bar, đôi chân dài miên man, thẳng tắp cùng cái dáng đi catwalk với những đường cong uyển chuyển lắc lư theo nhịp nhạc của Diệp dần dần khuất lấp sau đám đông cuồng nhiệt.
Còn lại một mình ở nửa bên này của chiếc bàn V.I.P, tao lâm vào một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội nhất trong suốt quãng đời thanh xuân của mình.
Tao bưng ly rượu lên, dốc ngược, nốc cạn toàn bộ chỗ rượu mạnh pha lẫn nước đá còn sót lại. Cảm giác buốt lạnh của đá chạy dọc thực quản cũng không thể nào dập tắt được ngọn lửa rạo rực đang thiêu đốt trong lục phủ ngũ tạng.
Hai luồng tư tưởng bắt đầu đập nhau chan chát trong đầu tao.
Lý trí lên tiếng: “Mày điên à An? Mày đã thề trước mặt anh em là tắt ham muốn cơ mà? Mày bảo muốn dồn 100% tâm trí để phát triển cửa hàng, tập trung cho sự nghiệp cơ mà? Giờ vỡ giới với một con bé mới gặp lần đầu, mày có đang mất kiểm soát quá không?”
Nhưng bản năng thì gầm gào gạt phắt đi: “Định mệnh, mày tỉnh lại đi! Hôm nay là ngày gì? Là sinh nhật mày! Mày thề không yêu đương lăng nhăng, không rước mấy mớ bòng bong tình cảm vào người để rước họa vào thân, chứ mày có thề làm thái giám quái đâu? Mày là đàn ông, lại đang ở cái tuổi ăn không biết no, làm không biết mệt. Đây là tình dục sòng phẳng, cuộc chơi của những kẻ trưởng thành, không hề có sự trói buộc hay hệ lụy nào cả. Mày định tự tra tấn, bóp nghẹt cái cơ thể sinh học của mày đến bao giờ nữa?”
Tao rút điện thoại ra khỏi túi quần, bật sáng màn hình.
Đồng hồ đã chính thức điểm sang ngày 15/08 được một lúc lâu rồi. Sinh nhật tuổi 20 của tao đã chính thức bắt đầu từ ngày lúc này.
Tao siết chặt cái điện thoại trong tay, rồi vươn người, ấn mạnh tàn điếu Thăng Long di di nhiều vòng vào cái gạt tàn bằng thủy tinh trên bàn cho đến khi nó tắt ngúm. Sự dồn nén, bức bối sinh lý tích tụ ròng rã suốt mấy tháng trời cuối cùng cũng đã giành chiến thắng tuyệt đối. Kịch bản “sư cụ” tao diễn quá đủ rồi. Sinh nhật 20 tuổi, tao quyết định tự tháo cũi sổ lồng, cởi trói cho chính bản thân mình.
Quyết định xong, tao hắng giọng, trườn người qua mặt bàn, vỗ bốp một cái vào vai Long “thiếu gia” đang mải mê âu yếm vuốt tóc cái Linh.
“Ê mày ơi!” – Tao hét lên qua tiếng nhạc – “Cũng muộn rồi, tao thấy nhạc cũng bắt đầu xìu xìu rồi, anh em mình nhổ neo đi về đi thôi.”
Nghe tao đề nghị đi về đến lần thứ hai, Long cũng dừng lại. Thực chất, hơi men đã ngấm, hắn cũng đang rất muốn đưa Linh về để có không gian riêng tư của hai đứa chứ có khi cũng chả mặn mà gì cái chốn xô bồ này nữa. Long nhấc tay trái lên liếc nhìn chiếc đồng hồ, tặc lưỡi gật đầu:
“Ừ, mẹ nó cũng gần một giờ sáng rồi. Thôi muộn rồi cũng đành. Giải tán! Tiền bàn tao quẹt thẻ thanh toán từ lúc nãy rồi. Giờ mày tự bắt taxi mà về nhé, tao phải lượn đưa cái Linh về nhà nó đã.”
“Ok, chốt!”
Ba người bọn tao lục đục đứng dậy, cầm lấy đồ đạc, lách qua mấy cái bàn chật chội để cùng nhau bước ra khỏi khu vực V.I.P.
Vừa đi men theo lối đi chính ra đến gần khu vực sảnh lớn, nơi có cửa ra vào, tao chủ động dừng lại, bắt đầu diễn nốt cái màn kịch của một thằng lính mới ngây ngô. Tao vẫy tay chào Long và Linh:
“Thôi hai người về cẩn thận nhé. Tao đi tè phát đã, nhịn từ nãy giờ căng hết cả bụng không chịu được nữa rồi.”
Long cười hô hố, vỗ vai tao cái bộp: “Ừ, đi giải quyết đi sư cụ. Sinh nhật vui vẻ nhé! Về nhắn tin tao.”
Nói rồi, Long choàng tay qua eo Linh, kéo con bé đi thẳng ra phía cửa chính ngập tràn ánh sáng đèn neon, nơi có mấy chiếc taxi đang đợi sẵn.
Tao đứng đó, hai tay đút túi quần, giả vờ ngó lơ xung quanh để đợi cho bóng dáng Long và Linh khuất hẳn sau cánh cửa kính cách âm của quán bar.
Ngay khi bọn họ vừa biến mất, lớp mặt nạ của tao cũng lập tức rơi xuống.
Tao quay ngoắt người lại. Dưới ánh đèn laser xanh đỏ đang lập lòe chớp giật liên hồi, tao đưa tay vuốt lại những lọn tóc đang rủ xuống trán, tiện tay nắm lấy cổ chiếc sơ mi lụa đen kéo lại cho ngay ngắn. Bờ vai tao mở rộng, các bó cơ trên người căng lên trong một trạng thái hưng phấn tột độ.
Tao xoay gót. Bước chân không còn chút gì là ngập ngừng hay giả tạo nữa.
Tao sải những bước dài, vững chãi và dứt khoát. Tao lách mình qua đám đông đang cuồng loạn nhảy nhót trên sàn, lao thẳng về phía cái hành lang mờ ảo, tối om nằm tít phía bên trái quán bar. Nơi cuối góc khuất dẫn đến khu vực WC ấy, tao biết chắc chắn có một “con mồi” mang sự nguy hiểm đang khoanh tay đứng chờ sẵn, chực chờ ăn thịt gã thợ săn.
Nhịp tim tao đập thình thịch liên hồi, nện từng nhịp vang vọng trong lồng ngực. Tao không biết điều gì đang chờ mình ở phía trước nữa nhưng tao thật sự rất muốn khám phá!