Chuyện Đời Thằng An - Chương 215
Hành lang dẫn ra khu vực nhà vệ sinh của quán bar chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, lờ mờ vàng vọt. Nơi này như bị tách biệt hoàn toàn khỏi cái thế giới cuồng loạn bên ngoài. Tiếng nhạc Vinahouse chát chúa dội vào tường cách âm, giờ đây truyền đến tai chỉ còn là những nhịp bass trầm đục, rung lên từng chập bùm… bùm… dưới màng nhĩ.
Tao bước đi thật nhanh, mũi giày nện xuống thảm trải sàn không phát ra tiếng động.
Phía cuối góc khuất, ngay sát lối rẽ vào WC nữ, Diệp đang đứng đó. Cô ả tựa hẳn tấm lưng mỏng manh vào tường, hai tay cầm điện thoại bấm bấm. Dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình, khuôn mặt sắc sảo của cô ả hiện lên vẻ kiêu kỳ, hờ hững đến lạnh lùng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng bước chân, Diệp từ từ ngước mắt lên. Nhìn thấy bóng dáng lầm lỳ của tao đang tiến đến, khóe môi được tô son màu đất trầm của ả lập tức nhếch lên một nụ cười đắc thắng của kẻ đi săn vừa tóm gọn được con mồi.
Không để cho cô ả kịp cất lời trêu ghẹo, cũng không cần nói thêm bất cứ một câu chữ thừa thãi nào.
Tao sải một bước dài tiến sát vào người Diệp. Nhịp độ dồn dập đến mức cô ả hơi giật mình. Tao vung cánh tay lên, chống mạnh lòng bàn tay vào bức tường ngay sát tai cô ả, giam chặt Diệp vào giữa khoảng không gian chật hẹp. Bàn tay còn lại, tao dứt khoát luồn ra sau gáy, nâng cằm Diệp lên và phủ đầu bằng một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt và có phần thô bạo.
Sự va chạm của đôi môi diễn ra như một vụ nổ. Vị cay nồng, chát chúa của rượu Macallan từ trong khoang miệng tao cuộn lấy vị ngọt gắt của ly cocktail xanh biếc còn vương trên đầu lưỡi cô ả. Diệp khẽ rên lên một tiếng trong cổ họng, chiếc điện thoại trên tay rơi phịch xuống thảm. Cô ả không hề phản kháng, ngược lại còn nhón chân lên, hai cánh tay choàng qua cổ tao, đáp trả một cách đầy cuồng nhiệt. Bàn tay chai sần của tao trượt xuống, siết chặt lấy vòng eo siêu nhỏ của Diệp, kéo sát cơ thể mềm mại ấy dính chặt vào người mình. Chiếc sơ mi lụa đen bóng bẩy của tao bị những ngón tay gắn móng nghệ thuật của cô ả vò cho nhàu nát. Hơi thở của cả hai quấn lấy nhau, dồn dập, phì phò và nóng rực.
Đang lúc cao trào bị đẩy lên đỉnh điểm, bỗng từ phía đầu hành lang vang lên tiếng bước chân và tiếng cười nói ồn ào của một nhóm khách đang đi về phía WC.
Tao khựng lại, dứt nụ hôn ra. Cả hai nhìn nhau thở dốc, lồng ngực phập phồng. Diệp chớp chớp hàng mi dài ướt át. Cô ả đưa ngón tay cái lên, khẽ quệt đi vệt son trầm bị lem ra bên khóe môi tao, cúi nhẹ người xuống nhặt chiếc điện thoại rồi nhổm lên, ánh mắt lúng liếng thì thầm vào tai:
“Chỗ này ồn ào quá… không hợp để anh ‘tu’ đâu. Về nhà em nhé?”
Tao gật đầu cái rụp. Đã bước một chân qua vạch kẻ, đéo có lý do gì để quay đầu.
Hai đứa tao nhanh chóng lách qua lối cửa ra vào của quán bar, vẫy vội một chiếc taxi đang trôi dạt trên khu phố cổ vắng lặng.
Băng ghế sau chật hẹp và tối om. Diệp tháo luôn đôi guốc cao gót ra, co chân lên ghế, ngả đầu tựa hẳn vào vai tao một cách cực kỳ ngoan ngoãn, không còn chút bóng dáng nào của con “mèo hoang” kiêu ngạo ban nãy. Những ngón tay của hai đứa đan chặt vào nhau.
Thế nhưng, giữa lúc hơi men và dục vọng đang bốc lên ngùn ngụt che mờ lý trí, thì cái tính đa nghi, cẩn trọng ăn vào máu của tao bỗng dưng trỗi dậy một cách cực kỳ vô duyên.
Tao đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những ngọn đèn đường vàng vọt đang lướt qua vun vút. Trong đầu tao bỗng dưng nảy số liên tục, tự biên tự diễn ra đủ thứ kịch bản tấu hài đầy mùi thuyết âm mưu:
“Khoan đã… Định mệnh, từ từ. Mình vừa quen con bé này được vài tiếng đồng hồ. Rượu vào lời ra, nhảy nhót vài cái, tự nhiên nó chủ động rủ mình về nhà… Lỡ đâu đây là một cái bẫy thì sao? Lỡ nó lừa mình vào cái nhà nghỉ tồi tàn nào đó, vừa cởi quần ra thì mấy thằng xăm trổ đạp cửa ập vào quay phim, đánh ghen tống tiền thì bỏ mẹ! Hay tệ hơn… sáng mai tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong cái bồn tắm ngập đá lạnh, sờ xuống hông thấy một vết mổ khâu sống, mất mẹ nó quả thận? Hay nó lừa cho uống thuốc mê rồi vứt lên xe khách bán thẳng sang biên giới Trung Quốc?”
Hàng loạt những bài báo cướp bóc, lừa đảo chạy xẹt qua não làm sống lưng tao hơi gai gai. Tao cúi xuống nhìn cô gái đang nhắm mắt tựa vào vai mình.
Nhưng rồi, cái mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất từ mái tóc màu khói của cô ả xộc thẳng vào mũi, đánh thức bản năng đàn ông. Tao tự chửi thầm chính mình, chẹp miệng một cái: “Mẹ, lo lắng gì cái tầm này nữa! Thằng An mày cũng chỉ là một thằng khố rách áo ôm, có cái chó gì để mất đâu ngoài cái mạng này. Cùng lắm thì hẹo, liều ăn nhiều!”. Nghĩ thông suốt, tao siết chặt lấy bàn tay Diệp hơn, thả lỏng người tựa vào lưng ghế.
Chiếc taxi rẽ vào một khu tao chả biết là ở đâu, rồi đỗ xịch trước sảnh một cái chung cư trông khá mới và cao cấp.
Tao bước xuống xe, mở cửa cho Diệp. Gã bảo vệ trực đêm mặc đồng phục chỉnh tề, thấy cư dân về liền chủ động mở cửa kính sảnh lớn, cúi đầu chào lịch sự. Mọi sự nghi ngờ về việc bị “bán sang Trung Quốc”, “mất thận” hay “dàn cảnh tống tiền” trong đầu tao lập tức bị cơn gió đêm thổi bay sạch sẽ. Gái ở khu này thì lừa một thằng thợ sửa điện thoại làm đéo gì cho bẩn tay.
Bước vào thang máy, không gian kín mít được lấp đầy bởi mùi cồn và sự im lặng. Chỉ có hai đứa đứng cạnh nhau. Bầu không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng đến bức bối vì sự kích thích giới tính đang tăng vọt theo từng nhịp nhảy của bảng số tầng.
Ting. Thang máy dừng ở tầng 18. Diệp kéo tay tao đi dọc hành lang, dừng lại trước một căn hộ. Tiếng bíp mở khóa cửa bằng vân tay vang lên sắc lẹm.
Căn hộ của Diệp không quá rộng nhưng mang tông màu lạnh, thiết kế cực kỳ hiện đại. Trong không khí thoang thoảng cái mùi nến thơm đắt tiền. Tuy nhiên, đập vào mắt tao là một sự bừa bộn có tổ chức: vài chiếc váy vất lăn lóc trên ghế sofa, đồ makeup, bông tẩy trang bày la liệt trên bàn kính – đúng chuẩn lối sống tất bật, đi sớm về khuya của một cô nàng hot teen bận rộn.
Tao vừa bước chân qua bậu cửa. Cánh cửa gỗ nặng trịch phía sau lưng từ từ khép lại.
Lạch cạch. Tiếng khóa chốt tự động vang lên, cô lập hoàn toàn hai con người ở thế giới bên trong với mọi tạp âm và đạo lý của thế giới bên ngoài.
Diệp không bật đèn phòng khách. Nguồn sáng duy nhất trong căn phòng lúc này chỉ là ánh đèn đường vàng vọt hắt qua lớp rèm cửa sổ chưa kéo hết, chiếu những cái bóng đổ dài lên mặt sàn gỗ.
Cô ả đưa chân đá văng đôi giày cao gót sang một góc. Không một chút ngập ngừng, Diệp quay lại, kiễng chân, vòng hai cánh tay mảnh khảnh ôm chặt lấy cổ tao.
Trong không gian tĩnh lặng, mọi giác quan được đẩy lên mức tối đa. Bóng tối che đi thị giác, bù lại thính giác và xúc giác trở nên vô cùng nhạy bén. Tao nghe rõ mồn một tiếng vải vóc ma sát vào nhau sột soạt. Sự đối lập mãnh liệt giữa làn da mát lạnh của cô gái trước mặt và cái cơ thể đang nóng rực, căng cứng vì dồn nén của tao tạo ra một phản ứng hóa học bùng nổ.
Những ngón tay của Diệp thuần thục lần mò, giật mạnh. Tiếng những chiếc cúc áo sơ mi lụa bị bung ra khỏi khuyết, tiếng từng chiếc, từng chiếc quần áo rơi lả tả xuống mặt thảm nghe đầy dư vị kích thích.
Sự kìm kẹp, dồn nén suốt 3-4 tháng trời của tao chính thức bung xõa, không còn lại dù chỉ là một mẩu vụn của sự tự tôn hay lý trí. Tao cúi xuống, luồn một tay dưới khoeo chân, một tay đỡ lấy tấm lưng trần, bế bổng Diệp lên khỏi mặt đất. Cô ả quặp chặt hai chân vào hông tao. Tao sải bước, tiến thẳng về phía căn phòng ngủ đang mở hé cửa.
Cánh cửa phòng ngủ khép lại. Không gian chìm vào bóng tối. Ánh sáng bị nuốt chửng, chỉ để lại những âm thanh thở dốc cuồng nhiệt, tiếng cọ xát của da thịt và sự hỗn loạn của những mảnh quần áo bị lột bỏ, vương vãi thành một vệt dài từ ngoài hành lang vào tận bên trong…
**
5:00 sáng.
Tao từ từ mở mắt khi cảm nhận được những tia sáng đầu tiên của ngày mới đang hắt qua khe rèm.
Cơ thể tao rã rời, các bó cơ hơi đau nhức và mỏi nhừ sau một đêm vận động quá sức. Thế nhưng, trái ngược với thể xác, tinh thần tao lại cực kỳ sảng khoái, trống rỗng và nhẹ bẫng. Một cảm giác lâng lâng khó tả chạy dọc tâm trí, giống hệt như một quả bóng bay bị kìm nén lâu ngày cuối cùng cũng được người ta tháo tung dây trói, mặc sức lao vút lên không trung.
Tao chậm rãi quay đầu sang bên cạnh.
Diệp đang nằm cuộn tròn ngủ say sưa. Lớp chăn mỏng màu xám hờ hững che đi nửa cơ thể trần trụi. Khuôn mặt cô ả lúc này không còn lớp son phấn, không còn những đường kẻ mắt điệu đà cá tính, trông mộc mạc, bình yên và ngoan hiền đến lạ kỳ, trái ngược hoàn toàn với vẻ sắc sảo, ma mị và bất cần của đêm qua. Chiếc choker da màu đen đầy tính nổi loạn giờ phút này nằm im lìm, bị vứt lăn lóc trên chiếc tủ đầu giường.
Tao chống tay, nhẹ nhàng ngồi dậy để không làm cô ả thức giấc. Tao vươn vai, xương cốt kêu răng rắc.
Tiến về phía cửa sổ kính sát trần, tao kéo nhẹ lớp rèm. Bầu trời Hà Nội đang hửng sáng, nhuộm một màu xanh xám lạnh lẽo nhưng trong vắt. Những tòa nhà cao tầng phía xa xa đang dần hiện rõ hình hài.
Tao đứng đó, châm một điếu thuốc. Không hề có cảm giác tội lỗi. Không có sự ân hận, dằn vặt hay những suy nghĩ mông lung về trách nhiệm hay tình yêu. Mọi thứ diễn ra đêm qua hoàn toàn là sự va chạm của bản năng, là một cuộc giao dịch sòng phẳng của hai kẻ trưởng thành cần tìm chỗ dựa về mặt thể xác.
Thằng “Sư cụ” với mớ lý thuyết bảo thủ đã chết hẳn vào đêm qua rồi.
Tao phả một hơi khói dài lên mặt kính, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười nửa miệng nhẹ nhõm. Chào mừng thằng An đến với tuổi 20, một tuổi 20 trần trụi, sòng phẳng, đầy hoang dại và không còn gì phải sợ hãi.