Chuyện Đời Thằng An - Chương 216
Chiếc taxi thả tao xuống đầu ngõ Bùi Xương Trạch khi trời đã sáng bảnh mắt.
Khác hoàn toàn với cái không khí cuồng loạn, nhấp nháy đèn laser xanh đỏ và tiếng bass dập tức ngực của đêm qua, buổi sáng sớm ở con ngõ thân thuộc này mang một vẻ trong vắt, tĩnh lặng và bình yên đến lạ. Vài giọt sương đêm còn đọng trên mái tôn, tiếng chổi rễ quét rác loẹt quẹt của mấy cô lao công từ đằng xa vọng lại tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của nhịp sống lao động.
Tao đi bộ dọc theo con ngõ, tiến về phía đại bản doanh quen thuộc. Lấy chìa khóa trong túi quần, tao cẩn thận tra vào ổ, rón rén vặn chốt để mở cửa bước vào nhà mà không phát ra tiếng động lớn.
Đảo mắt nhìn quanh, “đại bản doanh” vẫn chìm trong sự im lìm. Thằng Khánh giờ này chắc đang ngủ say như chết, tứ chi rụng rời sau khi lóc cóc về sớm và hứng trọn bài chửi xối xả của bà cô già tên Lan. Phòng của Mai Anh cũng đóng im ỉm. Sau cái vụ tụt mood vì gặp đám choai choai trẻ trâu hôm qua, chắc ả cũng đang say giấc nồng. Cả xóm trọ chưa có một ai dậy.
Tao lẳng lặng bước lên trên tầng, chui vào căn phòng nhỏ của mình.
Việc đầu tiên là cởi phăng chiếc áo sơ mi lụa đen đắt tiền mà Long “thiếu gia” cho mượn. Chiếc áo lúc này đã nhàu nhĩ, hôi rình mùi khói thuốc lá, mùi cồn và đặc biệt là nồng nặc thứ mùi nước hoa hương gai góc của “người đàn bà đêm qua”. Tao vắt tạm nó lên lưng ghế nhựa rồi ngả lưng cái huỵch xuống chiếc nệm quen thuộc của mình.
Nằm dang hai tay hai chân trên giường, tao gác một tay lên trán, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà loang lổ. Xung quanh tĩnh mịch, nhưng trong đầu tao lúc này, những hình ảnh trần trụi, cuồng nhiệt của đêm qua đang tua đi tua lại rõ nét như một cuốn phim HD. Sự va chạm của da thịt, những tiếng rên rỉ vỡ vụn, hơi thở nóng rực, … tất cả ùa về.
Tao chép miệng, bất giác nhếch mép mỉm cười một mình trong phòng vắng.
Cảm giác cơ thể lúc này rã rời, các bó cơ mỏi nhừ sau một đêm hoạt động hết công suất, nhưng tinh thần thì lại sảng khoái và thăng hoa cực độ. Cái mác “Sư cụ” ôm mối tình sầu đã chính thức bị tao tự tay xoá trắng, lột bỏ hoàn toàn. Tao thấy mình như vừa thoát kén, lột xác thành một con người khác: gai góc hơn, thực tế hơn, trưởng thành và từng trải hơn rất nhiều.
Nằm ngủ nướng thêm được một lúc, tao thò tay lấy chiếc điện thoại trong túi quần ra.
Vừa bật màn hình, cái app Facebook đã báo đỏ rực với hàng đống notification (thông báo) nhảy lên liên tục. Phải rồi, hôm nay là ngày 15/08 – ngày tao chính thức bước sang cái mốc sinh nhật tròn 20 tuổi.
Tao lướt ngón tay qua tường nhà mình. Từ đêm qua đến giờ, rất nhiều anh em xã hội, bạn bè, mấy bà chị mối buôn và cả những khách hàng quen thuộc đã tag tên tao, hay mấy người viết vài dòng gửi lời chúc mừng sinh nhật lên dòng thời gian. Nổi bật có bà chị Hoa ở xóm trọ cũ đăng mấy tấm ảnh dìm hàng thời “trẻ trâu” cởi trần sửa máy.
Tuy nhiên, lướt đọc một hồi, cái tính cách thực tế, có phần hơi cộc cằn và “khó ở” của một gã thợ vỉa hè trong tao lại bộc lộ.
Tao thực sự cảm thấy khá “dị ứng” với những lời chúc mang đậm tính chất công nghiệp và giả tạo trên mạng xã hội. Tao nhăn mặt, nhíu mày trước những bài đăng của mấy đứa bạn (mà cả năm đéo thèm nói chuyện một câu), đến ngày sinh nhật FB nhắc thì chỉ vào rặn ra được đúng mấy chữ viết tắt vô hồn: “cmsn”, “snvv” (chúc mừng sinh nhật, sinh nhật vui vẻ). Thậm chí, có những người lười và hời hợt đến mức đéo buồn gõ phím, chỉ quăng đúng một cái icon cái bánh kem, hoặc thả một cái nhãn dán (sticker) gấu mèo có sẵn chữ Happy Birthday rồi đi ra.
“Định mệnh…”. Tao chửi thầm trong bụng. “Đã mất công lên tường nhà người ta chúc thì viết cho nó đàng hoàng, tử tế thành câu chữ có chủ ngữ vị ngữ, không thì thôi. Chúc cái kiểu ban phát, sáo rỗng, rập khuôn công nghiệp thế này thì thà đéo chúc còn hơn, cho rác cả tường.”
Nghĩ thì nghĩ thế cho đỡ ngứa mắt, nhưng ngoài mặt, tao vẫn đang làm dịch vụ, mở cửa hàng kinh doanh, sống nhờ anh em bạn bè. Thế nên, tao vẫn lướt một lượt, lịch sự thả tim từng cái bình luận và cặm cụi rep “Cảm ơn anh/chị/bạn nhé” cho có lệ, trước tiên là phép lịch sự tối thiểu của con người, sau là để duy trì cái hình ảnh một thằng An hòa đồng, biết điều.
Đang lướt mỏi cả tay để trả lời dăm ba cái câu chúc công nghiệp, ngón tay cái của tao chợt khựng lại. Ở tab “Lời mời kết bạn” vừa hiện lên một thông báo mới toanh.
Tên người gửi: Diệp Lê. Đi kèm với cái tên đó là một chiếc avatar cực kỳ chảnh chọe, khí chất: ảnh chụp góc nghiêng, mái tóc màu khói bay bay, thần thái lạnh lùng đeo kính râm sang chảnh.
Trí tò mò nổi lên. Tao chưa vội đồng ý kết bạn, mà bấm thẳng vào tường nhà Diệp để “stalk” xem thân thế thực sự của cô ả mà mình vừa “xơi” đêm qua rốt cuộc là ai.
Kéo được vài post đầu tiên, tao thực sự bị choáng.
Lượng người theo dõi của Diệp hiển thị một con số kinh khủng đối với tao: hơn 30.000 followers. Bảng tin của ả rực rỡ và lóa mắt như một cuốn tạp chí. Các bài đăng toàn là ảnh lookbook thời trang xịn xò cho các thương hiệu nổi đình đám trong giới trẻ, hay ảnh check-in du lịch ở những resort trông đắt tiền vcc, mặc bikini khoe vòng eo con kiến và đôi chân dài miên man. Những bức ảnh ngồi nhâm nhi ở các quán cafe sang chảnh, trên bàn luôn hờ hững đặt chiếc túi hàng hiệu đắt tiền.
Mỗi bức ảnh ả up lên đều thu về cả nghìn lượt like, hàng trăm lượt chia sẻ. Comment tương tác thì nhảy vèo vèo đọc không xuể. Đáng chú ý nhất là cái dàn bạn bè hay tương tác với ả. Kéo xuống phần bình luận, toàn thấy các hot boy, hot girl trông xịn xò, chất chơi người dơi hoặc mấy gã thanh niên trông bóng sáng, mặc đồ hiệu, lái xế hộp vào bình luận “mlem mlem”, thả thính ngập trời. Thế nhưng, đa phần những lời thả thính dãi nhớt của đám “có số có má” ấy đều bị Diệp bơ đẹp, hoặc chỉ rep lại bằng một cái icon lạnh tanh.
Một sự so sánh ngầm xẹt qua đầu tao.
Tao chép miệng tặc lưỡi. Nếu Mai Anh là “Nữ hoàng bóng đêm” ở cái xóm trọ Bùi Xương Trạch này, mang nét đẹp quyến rũ đời thường, thì Diệp lại hoàn toàn thuộc về một tầng mây khác. Độ hot, độ nổi tiếng và xa hoa của Diệp phải nói là ngang ngửa, thậm chí vượt xa bà chị xóm trọ của tao.
Nằm trên chiếc chăn chiếc gối rẻ tiền, tao tự bật cười thành tiếng, vỗ đùi đánh đét một cái. Cái tôi của một thằng đàn ông được vuốt ve đến tận cùng: “Định mệnh, An ơi là An. Đêm qua mình vừa ‘ngủ’ với một con bé hot teen nổi tiếng, kiêu ngạo cỡ này cơ à? Đám thiếu gia ngoài kia thèm nhỏ dãi không được, thế quái nào lại rơi vào miệng một thằng như mình nhể. Cuộc đời ưu ái tao quá rồiiiiii.”
Dù trong lòng khá bất ngờ và ấn tượng với cái profile lóa mắt của Diệp, nhưng tao bản chất vẫn là một gã lỳ lợm, thích đùa dai, thừa hiểu cái quy luật tâm lý của trò chơi nam nữ.
Ngón tay tao lướt trên màn hình, dừng lại ở nút “Chấp nhận”. Nhưng tao khựng lại.
Tao thừa hiểu, nếu bây giờ tao bấm Accept ngay lập tức, thì trông tao có vẻ hơi “vã”, háo hức và quá để tâm đến ả. Những kẻ luôn túc trực chờ đợi trên mạng xã hội thường là những kẻ thua cuộc.
Để duy trì cái thế thượng phong, cái sự ngạo nghễ của kẻ cầm trịch đã thiết lập bằng sức mạnh thể xác đêm qua, tao quyết định không Accept vội. Tao lùi lại, để mặc cái lời mời kết bạn của cô ả hot teen treo lơ lửng ở đó.
“Cứ để cho em chờ thêm tí nữa đi. Không phải cứ nổi tiếng là anh phải vồ vập đâu. Thời gian còn dài mà.”. Tao lẩm bẩm, tắt tab trang cá nhân của Diệp đi và tiếp tục trở lại lướt bảng tin vô định.
Giữa lúc tao đang chìm đắm trong cảm giác tự mãn, ngạo nghễ của một gã bad boy vừa có một đêm rực rỡ, thì đột nhiên…
Ting!
Một âm báo Messenger quen thuộc xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng. Một chiếc bong bóng chat nhỏ xíu nảy lên, nằm đè trên góc phải màn hình điện thoại.
Tao liếc mắt nhìn cái tên người gửi vừa hiện ra.
Ngay khoảnh khắc đó, nhịp tim đang đập bình ổn, nhịp nhàng của tao bỗng nhiên hẫng đi một nhịp. Hơi thở như bị nghẽn lại ở lưng chừng cuống họng.
Tên người gửi: Thảo Vy.
Tao trân trân nhìn vào màn hình. Bàn tay đang lướt điện thoại khẽ run lên. Tao bấm vào tin nhắn. Đập vào mắt tao không phải là những đoạn text viết tắt “cmsn”, không phải là những chiếc icon bánh kem sặc sỡ, vô hồn. Nó chỉ là vài dòng chữ được đánh máy cực kỳ cẩn thận, đúng ngữ pháp, sạch sẽ và mang đậm hơi thở của sự chân thành:
“Chúc mừng sinh nhật anh. Bước sang tuổi 20, chúc anh luôn bình an, mạnh khỏe và công việc ngày càng thành công nhé.”
Nụ cười ngạo nghễ, đắc thắng của gã đàn ông vừa chinh phục được hot teen trên môi tao vụt tắt ngấm.
Bàn tay đang cầm điện thoại của tao khẽ siết chặt lại. Không gian xung quanh dường như đông đặc.
Tao cứ tưởng mình đã chai sạn rồi. Tao cứ tưởng suốt mấy tháng qua cắm mặt vào cày cuốc kiếm tiền, tao đã chôn vùi cái tên Thảo Vy vào tận đáy sâu dĩ vãng. Tao cứ tưởng việc lao vào một cuộc tình một đêm cuồng nhiệt, phá bỏ mọi giới hạn thể xác đêm qua đã đủ sức rửa trôi đi mọi tổn thương, biến tao thành một kẻ vô tâm bất cần đời.
Nhưng tao đã nhầm. Không có gì là dễ dàng quên đi cả. Đặc biệt là người yêu cũ. Chỉ là nó có bị đào bới, đụng đến hay không thôi.
Chỉ một dòng tin nhắn ngắn ngủi, lịch sự của mối tình cũ, của người con gái mà tao đã từng yêu đến mất hết cả lý trí, cũng đủ làm mặt hồ tĩnh lặng trong lòng tao cuộn lên những đợt sóng ngầm dữ dội.
Tao thẫn thờ đưa bàn tay lên vuốt mặt. Mùi hương gỗ tuyết tùng của Diệp dường như vẫn còn vương vấn trên từng ngón tay, nhắc nhở về một đêm quan hệ sòng phẳng, điên rồ. Nhưng tâm trí tao lúc này không còn chỗ cho Diệp nữa. Nó hoàn toàn bị lấp đầy bởi hình bóng nhỏ bé, nụ cười hiền lành và đôi mắt trong veo của Vy.
Tuổi 20 của tao mở đầu bằng một sự trưởng thành, lột xác đầy hoang dại của thể xác. Nhưng trớ trêu thay, ngay khi tao vừa leo lên được đỉnh cao của sự thỏa mãn, tao lại lập tức bị bủa vây, kéo tuột xuống bởi những tàn dư dai dẳng, xót xa của tình yêu. Hóa ra, thoát khỏi “Sư cụ” thì dễ, nhưng để thoát hẳn khỏi “Thảo Vy”, có lẽ 20 tuổi vẫn là chưa đủ. Chắc là tao cần phải làm thêm những điều mới mẻ hơn nữa, để thật sự không còn phải vướng bận gì với hình bóng ấy.