Chuyện Đời Thằng An - Chương 217
Nhìn dòng tin nhắn chúc mừng sinh nhật lịch sự, chỉn chu của Thảo Vy trên màn hình điện thoại, cái vỏ bọc ngạo nghễ của một gã bad boy vừa có một đêm ân ái cuồng nhiệt trong tao bỗng chốc vỡ vụn.
Sự cẩn trọng trỗi dậy. Đứng trước người cũ, tao không còn là một thằng lỳ lợm, khôn ngoan như cách tao đối phó với Diệp đêm qua nữa. Ngón tay cái của tao lướt trên bàn phím ảo, gõ vài chữ rồi lại xóa đi. Xóa rồi lại gõ.
“Cảm ơn em nhé. Em dạo này khỏe không?”. Không, cụt lủn quá.
“Cảm ơn em. Lâu lắm mới thấy nhắn tin. Dạo này học hành thế nào rồi?”. Hơi giống kiểu bề trên nói với đàn em.
Trải qua 3 đến 4 phiên bản nháp được gõ ra rồi cẩn thận xóa đi từng chữ, cuối cùng, tao quyết định gửi một tin nhắn mang tính chất thăm dò. Một tin nhắn cố tỏ ra trưởng thành, bình thản nhưng sâu thẳm bên trong vẫn hèn nhát chừa lại một “khe cửa” hẹp để hy vọng có thể nối tiếp một cuộc trò chuyện:
“Anh cảm ơn nhé. Lâu rồi không nói chuyện, dạo này em vẫn khoẻ chứ? Việc học hành trên trường thế nào rồi?”
Nút “Gửi” được bấm. Kèm theo đó là một sự chờ đợi ngu ngốc và thảm hại.
Tao nằm ngửa trên nệm, tay giơ chiếc điện thoại lên trước mặt, mắt nhìn trân trân vào màn hình khung chat. Tao thấy avatar của Vy hiện lên chấm xanh với dòng chữ “Đang hoạt động”. Chỉ vài giây sau, cái biểu tượng hình tròn nhỏ xíu chứa avatar của cô ấy trượt xuống dưới dòng tin nhắn tao vừa gửi. Chữ “Đã xem” hiện lên lù lù.
1 phút trôi qua.
5 phút trôi qua.
Rồi 15 phút trôi qua.
Tuyệt nhiên đéo có biểu tượng dấu 3 chấm đang gõ nào hiện lên cả. Vy chỉ “Seen” và tuyệt đối không trả lời thêm bất cứ một từ nào nữa.
Cái biểu tượng “Đã xem” bé xíu ấy giống hệt như một cái tát nảy đom đóm giáng thẳng vào mặt thực tại của tao. Sự im lặng tàn nhẫn đó chính là câu trả lời rõ ràng nhất, đanh thép nhất cho mọi ảo tưởng. Lời chúc sinh nhật kia không phải là sự nối lại tình xưa, nó thực chất chỉ là một phép lịch sự xã giao dành cho một kẻ đã từng đi ngang qua đời nhau. Chấm hết.
Tao bật cười thành tiếng. Một nụ cười tự trào đầy chua chát. Tao ném phịch chiếc điện thoại xuống nệm.
“Ngu xuẩn. Mày vừa có một phút yếu lòng ngu xuẩn nhất thế kỷ đấy An ạ.”. Tao tự nói với chính mình.
Cú “Seen” phũ phàng này như một gáo nước đá lạnh toát hất thẳng vào mặt, dập tắt đi chút tàn dư hy vọng cuối cùng. Cứ ôm khư khư một bóng ma thì làm sao sống tiếp được hiện tại.
Ting!
Ngay cái lúc không khí trong phòng đang chùng xuống nặng nề và u ám nhất, thì một tin nhắn khác bất ngờ nảy lên trên màn hình.
Tao với tay cầm điện thoại lên. Lần này, không phải là Vy, cũng không phải là cô nàng hot teen Diệp Lê. Là Thu Hạ, cô nàng sếp phó câu lạc bộ Truyền thông của tao.
Mở tin nhắn ra, trái ngược hoàn toàn với sự khách sáo, xa cách của người cũ, nội dung tin nhắn của Hạ đập vào mắt tao mang theo một luồng năng lượng xì-tin, vui tươi và ra lệnh y hệt một bà chằn:
“Happy Birthday đội trưởng đội hậu cần! 🎉🎁 Nay cũng gọi là đẹp trời, tôi quyết định sẽ phá lệ… bao cậu đi ăn kem! Lát nữa đón tôi ở đầu ngõ nhà tôi, cấm trễ giờ, huỷ hẹn ráng chịu! Còn bận thì coi như mất quyền lợi.”
Đọc dòng tin nhắn mang đầy tính ép buộc nhưng lại đáng yêu đến lạ lùng ấy, cái cảm giác nặng nề, xót xa trong lồng ngực tao lập tức bốc hơi sạch sẽ không còn dấu vết.
Tao cười khùng khục. Năng lượng tích cực, rực rỡ từ cái bà này như một luồng gió mới lây sang cả tao. Tao tung chăn, bật dậy khỏi giường đi thẳng vào nhà tắm. Tao vặn vòi sen, dội nước ầm ầm, lấy bánh xà phòng chà xát thật kỹ lên cơ thể để gột rửa cho sạch bong cái mùi cồn cay nồng, mùi khói thuốc và cả cái thứ nước hoa ma mị vương vấn từ đêm hoang dại hôm qua.
Tắm rửa xong xuôi, tao xịt lại một chút nước hoa nam tính nhẹ nhàng, mặc quần áo tươm tất với một chiếc áo phông trắng trơn bên trong, khoác hờ chiếc sơ mi sọc caro trẻ trung bên ngoài. Đầu tóc vuốt vuốt gọn gàng. Vuốt lại cổ áo trước gương, tao cầm chìa khóa, dắt con Wave chiến ra cửa rồi phóng vút đi.
Hơn ba mươi phút sau, tao đã đỗ xe yên vị trước con ngõ nhà Thu Hạ.
Vừa chống chân chống, tao đã thấy Hạ bước từ trong ngõ ra. Hôm nay, cô nàng sếp phó mặc một chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt mềm mại, mái tóc đen mượt thả xõa ngang vai bay bay trong gió. Vừa thấy tao, Hạ đã nở một nụ cười tươi rói, rực rỡ và ấm áp y hệt như cái nắng của mùa thu Hà Nội.
Cái ngoại hình đẹp rực rỡ, tinh khôi này của Hạ đối lập 180 độ với sự ma mị, sắc sảo, gợi tình và nổi loạn của Diệp đêm qua.
Hạ tung tăng bước tới, chìa tay lấy cái mũ bảo hiểm tao đưa, đầu hơi nghiêng nghiêng, híp mắt trêu đùa:
“Chà chà… Hôm nay sinh nhật trông có vẻ xịn xò, lớn hẳn ra đấy! Nhưng mà sao hai mắt thâm quầng như gấu trúc thế kia? Khai mau, tối qua đi ‘overnight’ đàn đúm ở đâu à?”
Câu hỏi nửa đùa nửa thật của Hạ làm tao giật mình thon thót. Cái đuôi của kẻ vừa làm chuyện mờ ám tự nhiên co rúm lại. Tao vội ho rũ rượi, đánh trống lảng chống chế:
“Làm… làm gì có! Tối qua cày nốt mấy cái đơn sửa điện thoại cho khách đến mờ cả mắt, xong làm vài ván liên minh với thằng bạn em nên mới thâm mắt đấy chứ overnight gì.”
Nói xong, tao gạt chân chống, vỗ vỗ lên yên xe sau, hắng giọng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng boy ngầu lòi: “Lên xe đi sếp, nay cho ăn kem gì nào?”
Thế nhưng, đời không như phim. Cái kịch bản ngầu lòi của tao vừa dựng lên chưa được ba giây thì bị vả cho sấp mặt.
Ngay khoảnh khắc tĩnh lặng đó…
Rột… rột… rộtttttt…
Cái bụng tao bỗng dưng phản chủ, sôi lên sùng sục và kêu thành những tiếng động to, rõ ràng và dõng dạc đến mức vang cả một góc ngõ. Mẹ kiếp, từ tối qua đi Bar uống toàn rượu mạnh, lại dốc toàn bộ thể lực để “hoạt động cày cuốc” nguyên một đêm ròng rã, đến giờ phút này tao chưa bỏ bụng được một tí “thực” nào.
Khuôn mặt lạnh lùng của tao cứng đơ lại. Hai tai nóng ran.
Thu Hạ ngớ người ra một giây, rồi ả ôm bụng cười phá lên, tiếng cười lanh lảnh giòn tan:
“Haha! Mang tiếng đội trưởng đội hậu cần! Giờ này rồi mà chưa ăn sáng hay sao mà lại để bụng rỗng biểu tình to thế kia hả ông tướng?”
Tao gãi đầu gãi tai, quê đéo chịu được. Hạ vừa cười vừa leo lên xe, vỗ vai tao chỉ đạo, thay đổi luôn lịch trình:
“Thôi, dẹp kem sang một bên đã! Trông bộ dạng đói meo thế này ăn kem vào chắc đau bụng chết. Phóng lên khu Ngũ Xã đi ăn phở cuốn cho căng cái bụng trước, ăn kem sau!”
Sau khi nạp năng lượng bằng hai đĩa phở cuốn to ụ, tao chở Hạ lượn lờ lên khu vực phố cổ, tấp thẳng vào hàng kem Tràng Tiền.
Khung cảnh ngày cuối tuần trên phố đi bộ cực kỳ đông đúc, tấp nập người qua lại. Tiếng nói cười râm ran, tiếng xe cộ tạo nên một không khí nhộn nhịp, đầy sức sống.
Hạ bảo tao tranh thủ ra phía bên kia gửi xe đi, cô nàng giành phần chen chúc vào hàng người đi xếp hàng mua kem với lý do “nay tôi bao, cậu cứ đứng đấy”. Một lúc sau, Hạ mặt đỏ phừng phừng vì chen lấn, quay ra với hai tay cầm hai que kem ốc quế (một vị vani, một vị cốm xanh).
Cả hai vừa thong thả đi dạo dọc theo vỉa hè lát gạch ven bờ Hồ Gươm, vừa mút kem. Gió từ mặt hồ thổi vào mát rượi. Tao mải kể mấy câu chuyện tếu táo về thằng Khánh cãi nhau với bà Lan, nói hăng quá không để ý nên kem chảy, dính một vệt nhỏ bên khóe mép.
Thu Hạ đang cười, chợt nhìn thấy. Cô nàng dừng lại. Không có sự ngại ngùng hay kiểu cách, Hạ tự nhiên rút tờ giấy ăn trong chiếc túi xách nhỏ ra. Cô nàng hơi rướn người lên, ghé sát vào mặt tao, dùng tờ giấy ăn lau nhẹ vệt kem đang dính trên mép tao.
Khoảng cách bất ngờ thu hẹp. Động tác chậm rãi. Tiếng lá cây xà cừ xào xạc trên đầu.
Một mùi hương thanh mát, thoang thoảng mùi dầu gội hoa bưởi nhẹ nhàng từ mái tóc Thu Hạ xộc vào mũi tao. Trái tim gã thợ vỉa hè vốn lỳ lợm, bất cần bỗng nhiên đập trật đi một nhịp. Hành động vô tình nhưng lại mang tính sát thương cực cao của Hạ mang lại cho tao một cảm giác rung động, trong trẻo và ấm áp vô cùng.
Để chữa ngượng cho cái sự “đứng hình” vài giây của mình, tao hắng giọng, lùi lại nửa bước, nhếch mép trêu lại:
“Kinh! Đúng là đặc quyền ngày sinh nhật ha. Được gái xinh lau miệng cho. Ước gì 1 năm có 365 ngày sinh nhật thì tốt.”
Hạ lườm tao một cái sắc lẹm, vứt tờ giấy ăn vào thùng rác: “Mơ đi ông tướng! Xong sinh nhật hôm nay thì lại quay về làm tay sai vặt trong Câu lạc bộ đi nhé.”
Hai đứa đi dạo mỏi chân thì tìm một chiếc ghế đá trống bên bờ hồ ngồi nghỉ. Mặt hồ xanh ngắt phản chiếu ánh nắng lấp lánh.
Bỗng nhiên, Thu Hạ thò tay vào chiếc túi xách nhỏ xíu, lục lọi một lúc rồi lấy ra một hộp quà nhỏ xíu, được bọc bằng thứ giấy kraft màu nâu xi-măng cực kỳ đơn giản, thắt cái nơ gai đưa cho tao.
“Nè. Quà sinh nhật cho đội trưởng hậu cần.”
Tao hơi bất ngờ, đưa tay đỡ lấy. Mở lớp giấy gói ra, bên trong không phải là một món đồ hiệu hào nhoáng.
Đó là một chiếc móc khóa. Nhưng điều đặc biệt là, chiếc móc khóa được làm hình những dụng cụ sửa chữa mini (một cái cờ lê và một cái tua vít nhỏ xíu bằng kim loại, được làm rất tinh xảo). Đi kèm với chùm móc khóa đó là một chiếc thẻ da nhỏ nhắn, trên mặt da có khắc laser một dòng chữ nắn nót: “Thợ đụng Minh An – Tuổi 20 rực rỡ”.
Tao thực sự ngẩn người ra. Bàn tay mân mê cái tua vít mini bằng kim loại.
Tao nhận ra, Thu Hạ đã phải tinh tế và quan tâm đến tao như thế nào mới có thể cất công đi tìm và làm ra một món quà đúng với nghề nghiệp, đúng với con người và tính cách của tao đến vậy. Đối với một thằng như tao, món quà này có giá trị tinh thần vượt xa mọi thứ đồ xa xỉ, phù phiếm mà tao từng thấy.
Thấy tao im lặng nhìn món quà, Hạ cười híp mắt, hai chân đung đưa:
“Quà nhỏ thôi, không có giá trị vật chất mấy đâu. Nhưng mong là cậu sẽ luôn yêu cái nghề của mình, sửa được nhiều máy, công việc thuận lợi, kiếm nhiều tiền. Cơ mà tuổi mới thì nhớ gì thì gì cũng phải cố gắng sắp xếp thời gian tham gia đi sinh hoạt câu lạc bộ nhiều vào, và… bớt cục cằn lại nha!”
Tao nắm chặt chiếc móc khóa trong lòng bàn tay, quay sang nhìn cô nàng sếp phó đáng yêu đang ngồi bên cạnh. Ánh nắng hắt lên nụ cười tươi tắn của Thu Hạ. Tao cũng mỉm cười. Một nụ cười thật hiền, Không còn nét ngạo nghễ lưu manh nào, đáp lại:
“Cảm ơn sếp. Đây là món quà sinh nhật đầu tiên, và cũng là món quà xịn nhất tuổi 20 này của em luôn đấy.”
Trên đường đèo Hạ về nhà, gió lùa qua kẽ áo mát rượi.
Tao lái con Wave tà tà trên phố. Bỏ lại phía sau sự cuồng nhiệt, ma mị và nhục dục của Diệp. Bỏ lại phía sau luôn cả sự nuối tiếc, xót xa về cú “seen” tàn nhẫn của Thảo Vy. Vị ngọt lịm, thanh mát của chiếc kem Tràng Tiền đọng trên khóe môi và tiếng cười trong trẻo của Thu Hạ cất lên ở ngay sau lưng… mới thực sự là âm thanh đẹp nhất, rực rỡ nhất để mở ra những tháng ngày của tuổi 20 này.