Chuyện Đời Thằng An - Chương 218
Buổi chiều tối, sau khi chở Thu Hạ về và kết thúc chuyến đi dạo ăn kem lượn lờ phố cổ, tao quay trở về đại bản doanh.
Khác với cái cảm giác nặng nề, u ám lúc buổi sáng khi vừa nhận được cú “seen” tàn nhẫn của Thảo Vy, tâm trạng tao lúc này lại cực kỳ thư thái và nhẹ bẫng. Vị ngọt thanh mát của kem Tràng Tiền và nụ cười rạng rỡ như nắng mùa thu của cô nàng sếp phó dường như đã cuốn trôi đi mọi cặn bã bực dọc trong đầu. Tao cởi phăng cái áo sơ mi caro, chỉ mặc độc chiếc áo phông trắng, ngả lưng cái huỵch xuống nệm. Bật chiếc quạt cây số to nhất cho gió thổi vù vù mát rượi, tao với tay cầm lấy chiếc điện thoại.
Nhìn màn hình, lời mời kết bạn của Diệp Lê vẫn nằm im lìm ở đó sau gần một ngày trời bị tao cố tình “treo” trên giá.
Khóe môi tao bất giác nhếch lên. Làm giá thế là đủ rồi. Quá thời gian thì lại thành kiêu ngạo rởm đời, mất vui. Cảm thấy thế trận tâm lý đã được thiết lập đủ vững chắc để chứng tỏ vị thế của một kẻ có chính kiến, tao không chần chừ nữa, dùng ngón tay cái bấm dứt khoát vào nút “Chấp nhận”.
Đúng như tao dự đoán. Không có chuyện Diệp để tao phải chờ lâu. Vừa accept chưa đầy 2 phút sau, bong bóng chat Messenger đã nảy lên Ting một tiếng.
Diệp nhắn tin trước. Nội dung đúng chuẩn phong thái của một cô nàng kiêu kỳ, mang theo chút hờn dỗi trêu tức để thăm dò đối phương:
“Sư cụ nay bận tụng kinh ở miếu nào mà giờ mới thèm accept em thế?”
Tao bật cười khùng khục trong cổ họng. Một màn mở đầu đậm mùi khiêu khích. Nhưng tao cũng thể hiện mình không phải là dạng vừa, lập tức gõ phím đáp trả bằng một câu sặc mùi dân chơi, nửa đùa nửa thật để nhắc lại cái dư vị hoang dại đêm qua:
“Bận đi tìm thợ mộc để hỏi giá đền cái sofa chứ sao. Hôm qua xóc nảy thế, anh sợ gãy mất cái lò xo nhà người ta rồi.”
Tin nhắn vừa gửi đi vài giây, màn hình lập tức hiển thị Diệp đã thả một cái icon hình trái tim đỏ chót vào tin nhắn đó. Ả rep lại ngay tắp lự:
“Thế thì anh gì ơi chắc là anh chuẩn bị sẵn đồ nghề đi nhé. Hôm nào em book lịch ‘tái đấu’ để kiểm tra xem kỹ năng sửa sofa của anh có giỏi như lời đồn không nào.”
Cuộc trò chuyện ngắn gọn dừng lại ở đó. Không cần thêm những lời chúc ngủ ngon sến súa, cũng không ai vồ vập gọi điện thoại cho ai. Mọi thứ dừng lại ở mức mập mờ, đưa đẩy vui vẻ. Một trò chơi sòng phẳng của hai kẻ trưởng thành. Biết rõ mình cần gì, biết điểm dừng ở đâu và tuyệt đối không để cảm xúc lấn át lý trí.
Chập tối, đại bản doanh bắt đầu lên đèn sáng rực. Cái không khí tĩnh mịch của ban ngày nhanh chóng bị xua tan, nhường chỗ cho sự náo nhiệt thường nhật.
Chị Lan vừa đi chợ chiều về, một tay xách mớ rau muống xanh rờn, tay kia xách lủng lẳng nilon đựng cân thịt ba chỉ tươi rói. Cùng lúc đó, thằng Khánh cũng lững thững từ ngoài ngõ đi vào, hai tay khệ nệ bê một lốc bia Tiger cất vào tủ lạnh. Cả hội xúm lại, người nhặt rau, người vo gạo. Chẳng mấy chốc, một mâm cơm tươm tất, khói bốc lên nghi ngút đã được bày ra giữa chiếc bàn ăn cũ kỹ trong bếp.
Không gian xung quanh quẩn quanh thứ mùi mỡ phi hành tỏi thơm lừng, xen lẫn mùi thịt ba chỉ rang cháy cạnh sực nức mũi. Tiếng chiếc quạt treo tường cũ kỹ chạy rè rè chém gió phần phật hòa cùng tiếng nói cười bỗ bã của những con người đang sống ở trong cái không gian này, tạo nên một thứ âm thanh cực kỳ “đời” và ấm áp.
Bữa ăn bắt đầu bằng tiếng cụng ly cộc cộc vang lên giòn giã.
Thằng Khánh tu một ngụm bia mát lạnh, chùi mép rồi bắt đầu vung tay chém gió tung trời về cuộc vui trên bar hôm qua. Nó kể lể cái cảnh ánh sáng laser giật tung chảo, các dân chơi lượn lờ ra sao với giọng điệu đầy tự hào của một thằng vừa được đi “mở mang tầm mắt”.
Ngồi đối diện, Mai Anh đang nhai miếng thịt rang cũng phải dừng lại, dùng đũa gõ gõ xuống mâm, cau mày chửi thề:
“Mở mang cái mẹ gì! Đang quẩy nhiệt tình thì vớ ngay phải mấy thằng trẩu tre bàn bên cạnh. Ranh con nứt mắt ra đã đòi đi bar đú đởn, say xỉn xong va vấp lung tung làm bà mày tụt hết cả mood. Lần sau có đi thì kiếm quán nào an ninh tốt một tí!”
Tao ngồi khoanh chân một góc, vừa nhâm nhi cốc bia mát lạnh, vừa im lặng lắng nghe những câu chuyện vụn vặt, đời thường ấy. Đưa mắt nhìn một vòng những khuôn mặt đang ngồi quanh mâm cơm: thằng bạn sát sườn bốc phét, bà chị xóm trọ nóng tính nhưng thẳng thắn, và bà la sát ghê gớm nhưng tốt bụng, thỉnh thoảng lại quay ra véo thằng Khánh 1 cái. Không ai cùng chung một dòng máu, nhưng lúc nào cũng kề vai sát cánh, có mặt mỗi lúc ốm đau hay hoạn nạn. Cái không khí gia đình thứ hai này hiện lên rõ nét và thiêng liêng đến mức nó xua tan đi mọi sự mệt mỏi, chông chênh và cô đơn trong lòng một thằng thanh niên vừa tròn 20 tuổi như tao.
Đang nhậu nhẹt, chém gió hăng say thì bỗng nhiên…
Ting ting! Ting ting!
Âm thanh báo tin nhắn đồng loạt vang lên liên hồi từ ba bốn chiếc điện thoại đang vứt lăn lóc trên mặt bàn. Tao, thằng Khánh, Mai Anh và cả chị Lan đều khựng lại, tròn mắt nhìn nhau.
“Gì mà nổ tin nhắn ghê thế? Có biến à?” Thằng Khánh lầm bầm, vươn tay cầm điện thoại lên xem trước.
Mọi người tò mò mở máy. Hóa ra nguồn cơn của trận “dội bom” tin nhắn này xuất phát từ một group chat mang tên “Xóm trọ 1.0”. Đây là cái group kỷ niệm từ ngày xưa, có mặt đông đủ từ chị Lan, tao, Khánh, Mai Anh, chị Hoa cho đến cặp đôi Khang – Thư ở khu trọ cũ.
Vừa mở group ra, một quả bom màu đỏ chót đập ngay vào mắt tao.
Anh Khang vừa gửi một bức ảnh chụp tấm thiệp cưới. Trên nền thiệp nhung đỏ, dòng chữ in nhũ vàng nổi bần bật: “Thế Khang & Minh Thư”. Kèm theo bức ảnh chấn động đó là một dòng tin nhắn dài khiến cả group nổ tung:
“Chào cả nhà! Báo cáo các sếp là sau nhiều năm tu tập, cuối tuần sau vợ chồng em chính thức bị đưa lên thớt ở quê nhà Thái Bình. Trân trọng kính mời các đại ca, các bà chị và anh em xóm trọ yêu quý sắp xếp thời gian về chung vui, làm chén rượu nhạt tiễn em vào lồng ạ! Sự hiện diện của mọi người là niềm an ủi lớn lao cho cuộc đời trai trẻ sắp tàn của em…”
Cả đám đang ngồi quanh mâm cơm ở đại bản doanh đều há hốc mồm, nhìn nhau trân trân rồi đồng thanh thốt lên: “Vãi lúa!”.
Tao thực sự ngỡ ngàng. Trong đầu tao xẹt qua hình ảnh của Khang và Thư ngày xưa. Một cặp đôi sinh viên nghèo, những người đã từng sống thử chung một phòng trọ chật hẹp, từng cãi vã, khóc lóc sứt đầu mẻ trán vì thiếu tiền phòng, tiền điện, tiền ăn. Trải qua bao nhiêu trận sóng gió, mệt mỏi của cái tuổi thanh xuân bấp bênh ấy, tao cứ tưởng họ sẽ gục ngã và buông tay như bao cặp đôi khác. Vậy mà không ngờ, cuối cùng họ lại là những người lì lợm nhất, bước qua giông bão để trở thành cặp đôi tu thành chính quả đầu tiên của xóm.
Nhìn tấm thiệp cưới của họ, trong lòng tao tự nhiên trào lên một thứ cảm xúc rất nhẹ nhàng. Nó gieo vào đầu tao một suy nghĩ hoàn toàn khác về giá trị của hôn nhân. Giữa cái thời đại mà người ta đưa đẩy, toan tính và lên giường với nhau dễ như lật bàn tay (giống như tao và Diệp đêm qua), thì tình yêu bình dị, chân thành, dám nắm tay nhau vượt qua những ngày đói kém nhất của Khang và Thư bỗng trở nên thật lấp lánh và đáng trân trọng.
Trong group chat lúc này, tin nhắn nhảy rào rào như mưa rào mùa hạ. Chị Lan hào hứng bấm mic gửi một đoạn voice chat chúc mừng rối rít.
Chưa đầy một phút sau, chị Hoa, vị “thủ lĩnh già” của xóm, xuất hiện và chốt hạ bằng một phong cách đanh thép, rõ ràng, không vòng vo:
“Được! Chúc mừng hai em! Đám cưới thằng Khang xóm mình không thể xuề xòa được. Phải tới bến luôn. Chị chốt luôn thế này. Anh em xóm mình góp tiền thuê hẳn một con xe 7 chỗ. Cuối tuần sau cả xóm đóng bộ đẹp đẽ, hoành tráng về tận quê càn quét mâm cỗ nhà nó cho chị! Đứa nào cáo bận, vắng mặt thì cắt biên chế luôn và ngay, cấm cửa đuổi ra khỏi team luôn!”
Tin nhắn của chị Hoa vừa send, cả đại bản doanh hú lên ầm ĩ. Bữa nhậu lập tức rôm rả, náo nhiệt lên gấp đôi.
Thằng Khánh mắt sáng rực, hào hứng vỗ đùi bôm bốp, bắt đầu quay sang bàn với tao xem về Thái Bình thì có đặc sản gì, đập phá ở đâu, có cần phải mua thuốc giải rượu để “cân” được đội ở đó nếu bị chuốc rượu không. Trong khi đó, Mai Anh đã quẳng đôi đũa xuống mâm, cuống cuồng lôi điện thoại ra vuốt vuốt, lướt tìm xem mua cái váy gì xẻ tà, cúp ngực đi ăn cưới cho “lồng lộn” để áp đảo dàn gái làng trong đám cưới.
Nhìn cái khung cảnh lộn xộn, ồn ào nhưng ngập tràn sức sống ấy, tao mỉm cười. Tao nâng ly bia lên, hô to:
“1… 2… 3… Dô!!!”
Những chiếc ly thủy tinh va vào nhau cộc cộc vang lên giòn giã. Một hành trình mới, một chuyến đi hứa hẹn đầy những kỷ niệm, những tình huống dở khóc dở cười đang chuẩn bị bắt đầu. Ok đám cưới, đợi xóm trọ tao đến nhé!