Chuyện Đời Thằng An - Chương 219
Kể từ cái hôm bản tin chấn động mang tên “Thiệp hồng của cặp đôi Khang Thư” được ném vào group chat “Xóm trọ 1.0”, cái nhóm chat vốn dĩ thỉnh thoảng mới nhúc nhích vài tin nhắn hỏi thăm bỗng nhiên sống dậy, nóng hầm hập như một cuộc vui thanh xuân rực rỡ chưa bao giờ tàn.
Dư chấn của nó kéo dài ròng rã suốt cả tuần liền. Tin nhắn nổ ầm ầm từ sáng tinh mơ cho đến tận nửa đêm. Bắt nguồn từ mục đích ban đầu chỉ là một chuyến đi về quê ăn cưới cặp đôi cùng xóm trọ, không hiểu qua mồm của mấy bà chị và sự bơm đểu của thằng Khánh, chuyến đi đã được nâng cấp, “quy hoạch” lại thành một tour du lịch kết hợp “Team building 3 ngày 2 đêm” để xả hơi cho cả nhóm.
Cái không khí rạo rực, nôn nao ấy lan tỏa ra khắp ngóc ngách của đại bản doanh. Sự chuẩn bị của từng thành viên mang đậm tính chất tấu hài, bộc lộ rõ nét tính cách của từng người.
Sôi nổi nhất phải kể đến Mai Anh. Kể từ hôm chốt kèo, ngày đéo nào shipper cũng réo tên ả ở ngoài cửa. Ả liên tục nhận hàng shop-ee, mua sắm điên cuồng. Tối nào tao cũng thấy ả thử hết bộ đầm xẻ tà này đến chiếc váy cúp ngực khác, đi lại ưỡn ẹo, catwalk lượn lờ giữa nhà như đang chuẩn bị thi Hoa hậu. Mai Anh hùng hồn tuyên bố trước mặt cả lũ: “Bà mày phải lên đồ thật lồng lộn, chặt đẹp dàn gái làng, quyết tâm làm lu mờ hết dàn người yêu cũ của chú rể (nếu có) để cho thằng Khang nở mày nở mặt!”.
Thằng Khánh thì lại bận rộn theo một kiểu khác. Nhận thức được việc về quê ăn cưới chắc chắn sẽ phải “giao lưu võ thuật” trên bàn nhậu với thanh niên trai tráng cũng như các bậc bô lão trong làng, nó cắm mặt vào điện thoại lên mạng search Google đủ các thể loại: “Bài thuốc giải rượu cấp tốc”, “Bí kíp uống rượu ngàn chén không say”. Nó còn ra tiệm thuốc tây mua sẵn mấy vỉ thuốc giải rượu, ngẩng cao đầu vỗ ngực bôm bốp: “Chuyến này tao sẽ thay mặt xóm trọ cân hết, không ngán bất cứ ai!”. Tao nhìn cái tửu lượng uống ba chai bia đã đỏ mặt quàng vai bá cổ của nó mà chỉ biết thở dài ngao ngán.
Chị Lan, với bản tính của một “bà chủ nhà trọ tự phong” kiêm “mama tổng quản”, thì lôi quyển sổ tay sờn gáy và cái máy tính Casio ra bấm tách tách cả ngày. Chị tính toán chi ly từng đồng tiền nong, từ tiền xăng xe, tiền phí cầu đường, cho đến tiền thuê khách sạn ở quê. Tiêu chí bất di bất dịch được chị đưa ra là “ngon – bổ – rẻ”, tuyệt đối không được hoang phí nhưng vẫn phải đảm bảo anh em ăn ngủ tươm tất.
Còn tao? Dĩ nhiên, tao lại bị đùn đẩy cho cái vai trò “đội trưởng đội hậu cần”. Tao chịu trách nhiệm đi liên hệ chốt thuê một con xe 7 chỗ gầm cao rộng rãi để nhét đủ cả đám cùng mớ hành lý cồng kềnh của Mai Anh. Tối đến thì ngồi dán mắt vào Google, soi kỹ từng điểm ăn, chốn chơi, từng ngóc ngách ở khu vực Thái Bình của Khang để lên lịch trình khớp vui đến từng giây từng phút.
Chiều Chủ nhật, trước ngày khởi hành đúng một tuần. Cả đám quyết định hẹn nhau ra một quán cà phê vỉa hè quen thuộc để tiến hành “Hội nghị Diên Hồng”, chốt lại phương án tác chiến cuối cùng.
Quán cà phê nằm trên một con phố yên tĩnh, không gian thoáng đãng, vỉa hè rộng rãi nằm rợp bóng dưới những tán cây xà cừ cổ thụ mát rượi. Gió mùa thu thổi hiu hiu, những chiếc lá vàng rụng lác đác trên mặt vỉa hè.
Đội hình đại bản doanh gồm bốn người: tao, thằng Khánh, Mai Anh và chị Lan đã có mặt đông đủ từ sớm. Bốn cốc nước vừa được bê ra, cả đám đã bắt đầu cãi nhau ỏm tỏi. Nguồn cơn là thằng Khánh đòi nhét thêm ba thùng bia Tiger ra phía sau cốp xe để “đi đường khát thì uống”, trong khi chị Lan và Mai Anh thì chửi nó là thằng điên, xe 7 chỗ nhét đống vali váy vóc đã chật ních rồi lấy đéo đâu ra chỗ mà chở bia.
Giữa lúc cái “chợ vỡ” đang ồn ào nhất, mọi người bỗng dừng lại, ngóng cổ ra phía mặt đường. Tất cả đang chờ đợi “nhân vật chóp bu”, “thủ lĩnh tuổi tác” của xóm trọ xuất hiện: Chị Hoa.
Một chiếc taxi êm ái rẽ vào lề đường, đỗ xịch ngay trước mặt quán. Cửa xe mở ra.
Chị Hoa bước xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy, cả đám bốn người bọn tao đang cãi nhau hăng máu bỗng nhiên im bặt. Bốn cái miệng há hốc thành hình chữ O, mắt mở to không chớp.
Tao thề, nếu không quen biết từ trước, tao sẽ không bao giờ nhận ra người phụ nữ vừa bước xuống xe kia là bà chị Hoa bán hàng online của xóm trọ 1.0. Sự lột xác ngỡ ngàng đến mức gây sốc.
Hoàn toàn không còn bóng dáng của một bà chị bán hàng online hay mặc mấy bộ đồ lanh xộc xệch, tóc tai buộc túm bù xù, người lúc nào cũng phảng phất mùi keo dán thùng carton vì phải thức khuya dậy sớm đóng hàng.
Về ngoại hình, chị Hoa đã giảm cân rõ rệt. Có thể nói, vóc dáng của chị giờ đây mang một nét đằm thắm, mặn mà và cực kỳ quyến rũ (gấp bội phần cái hồi tao còn ở xóm trọ cũ đó) của một người phụ nữ trưởng thành. Giao diện được nâng cấp toàn diện. Mái tóc đen dài được uốn xoăn lơi nếp bồng bềnh, gọn gàng. Đôi môi tô son màu đỏ mận cực kỳ quyền lực. Chị khoác lên người một chiếc váy lụa suông màu đen sang trọng, tôn dáng, bên ngoài khoác hờ một chiếc áo blazer mỏng màu kem. Trên tay chị là chiếc túi xách da xịn xò. Kèm theo đó, một làn hương nước hoa đắt tiền thoang thoảng bay theo từng bước chân.
Dưới góc nhìn của một thằng con trai 20 tuổi, tao thực sự bất ngờ và nể phục. Tao ngắm nhìn bà chị bằng một ánh mắt tán thưởng và tôn trọng tuyệt đối. Ngay giây phút ấy, tao ngộ ra một chân lý cực kỳ xác đáng: “Phụ nữ đẹp nhất, rực rỡ nhất là khi họ tự chủ được tài chính, tự kiếm ra tiền vàkhông bị vướng bận, kìm kẹp bởi bất kỳ một thằng đàn ông tồi tệ nào”. Sự nghiệp thành công trong công việc kinh doanh đã gọt giũa, mài sáng chị Hoa từ một hòn đá thô kệch trở thành một người phụ nữ quyến rũ, sắc sảo và mang đầy thần thái quyền lực.
Chị Hoa sải bước đi tới bàn, đưa tay tháo chiếc kính râm to bản xuống, nở một nụ cười tươi rói, đưa mấy ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn kính:
“Nhìn cái gì mà nhìn hả? Chưa thấy người đẹp bao giờ à mấy đứa nhãi ranh kia?”
Câu nói tếu táo quen thuộc vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Cả đám lúc này mới hoàn hồn. Thằng Khánh huýt sáo vang trời, Mai Anh thì vỗ tay rào rào, nhào tới ôm chầm lấy bà chị:
“Ối giời ơi, chủ tịch Hoa nay vi hành xuống thăm anh em cơ đấy! Chị đi ăn cưới hay chị định đi cướp chú rể mà chị lên đồ khét lẹt thế này hả bà chị ơi?”
Chị Hoa cười phá lên, kéo ghế ngồi xuống vị trí trung tâm. Sau màn chào hỏi, trêu đùa rôm rả, “Hội nghị Diên Hồng” chính thức bắt đầu.
Với phong thái của một “chị đại” thực thụ, chị Hoa gõ ngón tay xuống bàn, dõng dạc đưa ra bản kế hoạch tác chiến chi tiết, rõ ràng và rành mạch như một vị tướng quân chuẩn bị ra trận:
“Nghe đây mấy đứa. Chuyến này anh em mình đi là phải rực rỡ, làm cho thằng Khang nở mày nở mặt với anh em bạn bè. Lịch trình chị chốt như sau:
Ngày 1 (Thứ Sáu): Đầu giờ chiều anh em mình xuất phát từ Hà Nội. Chạy đến Thái Bình cất đồ ở khách sạn chị đã nhờ người book trước. Tắm rửa xong, đi chơi loanh quanh đến giờ rồi cả hội qua nhà Khang ăn cỗ tạm (bữa cỗ dựng rạp thân mật). Mục tiêu tối hôm đấy: Chào hỏi các cụ lịch sự, sau đó ra mâm giao lưu và sẵn sàng ‘va chạm’ với thanh niên làng trên bàn rượu. Phải cho chúng nó biết anh em ta uống như nào!
Ngày 2 (Thứ Bảy – Lễ chính): Sáng dậy thật sớm. Các chị em xúng xính váy áo, lên đồ lồng lộn sang nhà trai dự lễ rước dâu. Ăn cỗ chính xong, chiều tự do khám phá. Thích đi câu cá, mò cua bắt ốc hay nhậu nhẹt đồng quê gì thì tùy. Tối về khách sạn tụ tập chém gió, ôn lại kỷ niệm xưa. Nếu vợ chồng thằng Khang rảnh thì lôi cổ chúng nó đi cùng luôn.
Ngày 3 (Chủ Nhật): Cho phép ngủ nướng. Sáng dậy đi chơi loanh quanh, mua bánh cáy, mua hải sản, quà cáp gì thì mua. Trưa ăn xong, nhổ neo lên xe trở về Hà Nội. Kết thúc hành trình!”
Bản kế hoạch đưa ra quá hoàn hảo. Chị Hoa hớp một ngụm trà, tiếp tục phân công nhiệm vụ:
“Về phần nhân sự:
Chị Lan: Giữ chức Thủ quỹ kiêm kế toán trưởng. Lo thu chi, thanh toán tiền nong cho cả đoàn.
Mai Anh: Trưởng ban hình ảnh. Chịu trách nhiệm lo make-up, lên đồ, là lượt quần áo cho các chị em.
Khánh: Trưởng ban ngoại giao. Chuyên lo vụ cụng ly, hò dô, khuấy động phong trào trên bàn cỗ.”
Thằng Khánh nghe đến chức vụ của mình thì gãi đầu gãi tai, mặt hơi nhăn nhó thắc mắc: “Ô hay, chị phân công điêu thế. Tửu lượng em được có ba say chưa chai, làm ngoại giao trên bàn rượu có mà gục từ vòng gửi xe à?”
Chị Hoa vỗ đánh đốp một cái vào vai thằng Khánh, cười khẩy: “Mày ngu thế! Mày có cái dáng vẻ ngông ngông, nhìn trông kiểu có vẻ dân rượu bia. Lúc vào mâm mày cứ to mồm ra, cầm chai rượu đứng lên rót, dọa bọn thanh niên làng là chính. Đến lúc vào việc, uống không được thì mày lẩn, mày té đi mâm khác lấy cớ là đi chúc rượu tiếp mâm khác! Đéo ai quan tâm đâu mà lo. Với cả còn chị mà, chị mày sẽ đi cùng chiến với mày. Hợp lý chưa.”
Cả bàn cười bò trước chiến thuật “đánh phủ đầu” điếm thúi của chị Hoa. Chị chỉ tay tiếp sang tao:
“Còn An: Phụ trách hậu cần, lo xách nước bổ cam và giải quyết tất cả các vấn đề phát sinh nếu có.”
Tao chép miệng, lầm bầm: “Định mệnh, sao phân công cho tao cái nhiệm vụ bốc vác cao cả thế nhỉ. Chuyến này tao thành cu li cmnr rồi.”
Dù ngoài miệng có cãi nhau chí chóe, tếu táo trêu chọc, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt mỗi người, tao thấy rõ một sự đoàn kết và háo hức tột độ. Khi bàn đến việc về quê Khang, ai cũng muốn chuẩn bị chu đáo nhất, muốn xuất hiện “rực rỡ” một chút để làm cho thằng em, người bạn từng sống chung dưới một mái nhà lợp tôn nóng bức năm xưa được “mát mặt” nhất với họ hàng. Điều đó cho thấy cái tình người, tính cách trượng phu, sự thân thiết của những con người tuy xa mà gần này lớn lao đến nhường nào.
Bản kế hoạch được thông qua với sự nhất trí 100%. Không một ai có ý kiến phản đối.
Không khí háo hức, nôn nao lan tỏa khắp bàn cà phê, hòa cùng gió thu nhè nhẹ. Năm cái ly thủy tinh (đựng cà phê, sinh tố, trà đào) được giơ lên cao, cụng vào nhau keng… keng… một tiếng giòn giã giữa chiều thu Hà Nội. Ánh mắt ai cũng lấp lánh nụ cười.
Tao tựa lưng vào chiếc ghế dù, rít một hơi thuốc lá, nhả khói lên trời rồi đưa mắt nhìn những người thân thiết nhất đang ngồi quanh mình. Tao lẩm bẩm trong đầu: “Thỉnh thoảng cứ tụ tập làm 1 chuyến đi xa như thế này thích thế nhỉ. Khăn gói quả mướp chuẩn bị lên đường thôi. Thái Bình ơi, đợi xóm trọ tao đến quậy tung lên nhé!”.
Tiền đề tâm lý đã hoàn tất. Hành trang đã sẵn sàng. Một chuyến đi hứa hẹn đầy rẫy những tình huống dở khóc dở cười và những kỷ niệm không thể nào quên của tuổi thanh xuân chính thức bắt đầu đếm ngược.