Chuyện Đời Thằng An - Chương 220
Đầu giờ chiều thứ Sáu, cái nắng muộn của những ngày chớm thu Hà Nội vẫn kịp dội xuống mặt đường nhựa con ngõ Bùi Xương Trạch một thứ nhiệt lượng hầm hập, ngột ngạt. Đúng một giờ ba mươi phút, chiếc xe 7 chỗ gầm cao màu bạc tao thuê lùi đít tới, đỗ xịch ngay trước đầu ngõ. Tiếng ống xả nổ giòn, tiếng lốp xe nghiến trên nền đường bê tông bốc lên mùi cao su khét lẹt.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe dừng bánh, bầu không khí của đại bản doanh lập tức biến thành một bãi chiến trường nhốn nháo không khác gì chạy loạn thời chiến.
Sự bất ổn bắt đầu bùng nổ ngay từ khâu thu dọn hành lý. Tao với thằng Khánh bước xuống trước, diện giao diện gọn nhẹ đến mức tối giản. Tao đeo độc một cái balo sờn rách đựng vài bộ quần áo và bộ đồ nghề sửa máy phòng thân, vứt phịch một cái ra hàng ghế sau cùng. Thằng Khánh cũng thế, một chiếc balo rằn ri vắt vẻo trên vai, bên trong nhét đúng vài bộ quần áo với lốc thuốc giải rượu mới mua.
Nhưng khi nhìn sang mớ đồ đạc của ba bà chị, tao với thằng Khánh chỉ biết đứng hình, mồm há hốc nhìn nhau.
Mai Anh rảo bước từ trong nhà ra, hai tay kéo xệ nệ một cái vali màu hồng cánh sen to đùng, loại size 28 inch đại bàng nặng trịch như thể ả chuẩn bị làm thủ tục định cư vĩnh viễn ở nước ngoài chứ không phải đi ăn cưới. Chưa hết, trên vai ả còn đeo thêm một cái túi xách to bự chảng, khóa kéo chực chờ bục ra vì nhét đầy sặc các loại hũ lọ mỹ phẩm, đồ make-up, máy uốn tóc xoăn công suất lớn.
Phía sau Mai Anh, chị Hoa và chị Lan cũng không chịu kém cạnh. Hai bà chị khệ nệ bê theo lỉnh kỉnh đủ thứ túi lớn túi bé, túi nilon đựng hoa quả, bánh trái, thạch dừa, hướng dương để ăn dọc đường, cộng thêm hai cái vali cỡ vừa bóng loáng.
Nhìn cái đống đồ đạc chất cao như núi vứt chình ình lên trên xe, tao chép miệng, nhăn mặt phàn nằn:
“Ối giời ơi các bà chị của tôi ơi! Mình đi ăn cưới có hai ba ngày ở Thái Bình chứ có phải đi tị nạn đíu đâu mà các chị tha lôi cả cái siêu thị theo thế này? Có phải xe tải chở hàng đâu mà nhét cho hết!”
Mai Anh đứng vuốt lại rèm tóc, lườm tao một cái sắc lẹm, giọng lanh lảnh chỉ đạo:
“Kệ bà mày, ban hậu cần thì bớt lầm bầm đi nhá! Đồ của con gái nó phải thế. Không nhét được vào cốp thì nhét vào đầu mày ấy. Mau xắn tay áo lên xếp đồ hộ các chị xem nào, đứng đấy mà thở vắn than dài!”
Chị Lan đứng bên cạnh cũng cười hơ hớ, vỗ bốp một cái vào vai tao: “Xếp gọn vào góc cho chị nhé An, tí để chỗ cho Khánh ngồi phía dưới trông hành lý luôn.”
Tao thở hắt ra một hơi, đành bỏ chiếc balo có tí xíu đồ của tao lên xe, rồi xắn tay áo lên làm cu li bốc vác bất đắc dĩ. Tao phải vận dụng hết kỹ năng sắp xếp hình khối, nhồi nhét, chèn ép, mồ hôi vã ra như tắm mới có thể tống toàn bộ cái đống vali, túi xách bất ổn ấy vào trong cái cốp xe cùng hàng ghế dưới cùng chật ních dưới sự giám sát và chỉ tay năm ngón lanh lảnh của ba bà chị.
Chiếc xe cuối cùng cũng lăn bánh, từ từ lách qua các con phố đông đúc để tiến thẳng lên đường cao tốc. Ngay khi mấy cánh cửa kính được kéo kín, bật điều hòa mát rượi, không gian bên trong xe lập tức biến thành một cái “chợ vỡ” đúng nghĩa với những mảng miếng hội thoại đè chữ lên nhau, không lúc nào có dấu hiệu dừng lại.
Chủ đề đầu tiên nổ phát súng mở màn là chuyện tút tát nhan sắc của Mai Anh. Xe vừa lên cao tốc chạy êm ru, ả đã lập tức lôi từ trong túi ra một chiếc gương cầm tay nhỏ, bắt đầu lạch cạch dặm phấn, kẻ mắt và bôi kem chống nắng liên tục lên mặt. Chị Hoa ngồi ngay bên cạnh, ngó sang rồi bắt đầu nhiệt tình tư vấn, chỉ trỏ phong cách phối màu son sao cho thời thượng.
Thằng Khánh ngồi hàng ghế sau, ngả ngớn vắt chân chữ ngũ, nhìn ngứa mắt quá liền chêm vào một câu trêu chọc bằng cái giọng điệu khay kháy:
“Tôi lạy bà, bà Mai Anh ạ! Bà bớt bớt cái tay lại hộ tôi cái. Trát cái đống phấn dày cộp thế kia lên mặt, tí nữa về quê người ta nhìn vào lại tưởng làng mới rước cái tượng đắp bằng thạch cao về rạp cưới bây giờ!”
Mai Anh nghe thế liền quay ngoắt người lại, mắt trợn ngược, vạch mồm chửi thằng Khánh không trượt một phát nào:
“Cái thằng mồm thối kia nhé! Mày thì biết cái gì về nghệ thuật? Chị mày không trang điểm lộng lộn lên thì tí nữa lấy cái gì để chặt đẹp dàn gái làng trẻ trung xinh đẹp hả? Mày câm cái họng lại không là tao bảo bà Lan đá đít xuống đường cao tốc bây giờ!”
“Thôi thôi, Khánh, anh có thôi đi không, hở ra là cắn nhau như chó với mèo,” Chị Lan ngồi ghế giữa cười ngặt nghẽo, can ngăn.
Chưa kịp để không khí lắng xuống, thằng Khánh đã lập tức bẻ lái sang chủ đề thứ hai: Kế hoạch tác chiến trên bàn cỗ. Nó rướn người lên phía trước, thao thao bất tuyệt kể về các mẹo uống rượu mà nó vừa cày cuốc học lỏm được trên mạng:
“Mà này anh chị em, chuyến này về quê ông Khang, tôi đã chuẩn bị sẵn kịch bản rồi. Tôi vừa Google được mấy bí kíp khét lẹt. Tí nữa trước khi vào mâm, anh em phải húp sống một cái lòng đỏ trứng gà, hoặc là vừa uống rượu vừa thủ sẵn chai nước lọc bự chảng bên cạnh để pha loãng cồn ra. Hôm nay tôi quyết định sẽ tháo xích phần con, vỗ ngực tự xưng làm thần cồn của xóm, cân hết đám thanh niên trai tráng, không ngán một ai!”
Chát!
Chị Lan ngồi ngay phía trên không nhịn được, quay ra phát một cú tát tay rõ đau vào đầu thằng Khánh, bóc phốt ngay tại trận:
“Thần cồn cái ồn tồn phồn ý Khánh ạ! Thần cồn gì mà đợt trước uống được đúng ba chai bia Hà Nội đã mặt đỏ tía tai, quàng vai bá cổ thằng An rồi chạy tọt vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, bét nhè ra sàn. Xong anh có biết ai phải đi dọn không hả? Tí nữa về đám cưới người ta mà nôn ra rạp cưới nhà người ta thì đây từ mặt luôn đấy nhé!”
Cả xe được trận cười rộ lên ha hả. Thằng Khánh bị bóc phốt quê quá, mặt nghệt ra như ngỗng ị, chỉ biết lầm bầm lẩn trốn đánh trống lảng sang chuyện khác
Khi tiếng cười dịu lại, không khí trên xe bỗng chùng xuống một chút khi chị Lan và chị Hoa bắt đầu trầm ngâm nhìn ra những cánh đồng xanh mướt chạy dọc hai bên đường, rồi bắt đầu ôn lại kỷ niệm cũ.
“Nghĩ lại nhanh thật đấy chị Hoa ạ,” Chị Lan thở dài, giọng bùi ngùi. “Cái thời thằng Khang với cái Thư mới dọn về cái phòng cuối dãy trọ nhà mình, hai đứa nó nghèo rớt mồng tơi. Suốt ngày thấy phòng bật điện sáng trưng đến khuya để cày cuốc, rồi thỉnh thoảng lại nghe tiếng cãi nhau chí chóe vì mấy đồng tiền phòng, tiền điện thiếu trước hụt sau. Thế mà vèo một cái, hai đứa nó bám trụ lại với nhau, giờ chính thức thành đôi thành cặp, làm đám cưới đàng hoàng. Đúng là cuộc đời, tình cảm đã dành cho đúng người rồi thì nó lì lợm thật.”
Chị Hoa cũng mỉm cười, ánh mắt lấp lánh nhìn rèm nắng bên ngoài: “Ừ, ngày xưa hai đứa nó cãi nhau xong là cái Thư lại chạy sang phòng chị khóc mếu máo, thế mà loáng cái đã thành cô dâu rồi. Thời gian trôi nhanh như nước chảy qua kẽ tay ấy haha.”
Tao ngồi ở băng ghế phụ phía trên, một bên tai đeo hờ chiếc tai nghe, mắt nhìn con đường cao tốc thênh thang trước mặt. Thi thoảng, tao lại bỏ tai nghe ra, quay đầu xuống hùa theo ba bà chị chêm vào vài câu kháy để kích động chiến tranh giữa thằng Khánh và Mai Anh. Nhìn cái cảnh anh em xóm cũ dù đã rời khu trọ cũ hết nhưng khi ngồi chung một chuyến xe vẫn bỗ bã, cãi vã chí chóe và gắn bó với nhau như thế này, tao tự nhiên thấy lồng ngực mình ấm áp lạ kỳ. Cái tuổi 20 của tao, có những người bạn dở hơi này ở bên cạnh, thực sự là một quãng đời rực rỡ và đáng sống vcc.
Chiếc xe cuối cùng cũng rời khỏi đường quốc lộ lớn, giảm tốc độ rồi rẽ bánh vào con đường bê tông nội đồng nhỏ hẹp dẫn vào làng quê Thái Bình nhà Khang.
Không gian thay đổi một cách chóng mặt. Không còn những tòa nhà cao tầng hay khói bụi ngột ngạt của thủ đô, trước mắt bọn tao lúc này là những cánh đồng lúa xanh rờn chạy dài tít tắp đến tận chân trời, thoang thoảng mùi mạ non và mùi rơm rạ ngai ngái lẫn trong gió đồng. Chiếc xe lướt đi trên con đường hẹp, bác tài phải liên tục bấm còi toe toe để xin đường mấy chiếc xe lôi chở lúa, tiếng còi xe vang vọng làm bầy chó mực ở mấy nhà ven đường giật mình sủa gâu gâu vang động cả một góc ngõ.
Chiếc xe từ từ giảm tốc rồi đỗ xịch lại ngay trước cổng chào của xóm, lối dẫn thẳng vào nhà chú rể.
Bên trong ngõ, bầu không khí đám cưới ở vùng nông thôn đã hiện lên rõ rệt và vô cùng rộn ràng. Chiếc rạp cưới bằng bạt màu xanh trắng to bự chảng đã được dựng xong xuôi từ bao giờ, dàn loa đài công suất lớn đang bật nhạc hỷ xập xình, xập xình vang dội cả một vùng.
Dọc hai bên ngõ và khoảng sân trước rạp, một khung cảnh chuẩn miệt vườn hiện ra: hàng chục cụ già, các bà, các thím trong họ đang xúm xít ngồi trên mấy chiếc ghế nhựa thấp, người thì thoăn thoắt chẻ lạt tre, người thì nhặt rau muống, cạo củ quả, thái thịt ba chỉ để chuẩn bị cho bữa cỗ dựng rạp buổi tối. Cách đó không xa, một đám thanh niên choai choai, trai tráng trong làng thì đang tụ tập ngồi vây quanh cái bàn uống nước, đứa thì rít thuốc lào sòng sọc, đứa thì cắn hướng dương tanh tách, nói chuyện oang oang.
Cạch.
Cửa xe bung mở. Hội xóm trọ bọn tao bắt đầu bước xuống. Và ngay tại giây phút đó, một sự lệch pha văn hóa cực kỳ tàn bạo bùng nổ giữa cái làng quê thanh bình này.
Mở màn cho show diễn là Mai Anh. Ả bước chân xuống xe, xỏ đôi guốc cao gót nhọn hoắt dài tới 7 phân, nện cộc… cộc… cộc… dứt khoát trên nền đường bê tông nông thôn. Ả diện một chiếc quần short jeans ngắn cũn cỡn khoe trọn đôi chân dài miên man, bên trên là chiếc áo hai dây khoét sâu, phơi bày những đường cong rực lửa, căng tràn của gái phố. Đôi môi ả được tô son màu đỏ chót rực rỡ, mắt đeo chiếc kính râm to bản choán hết nửa khuôn mặt, rảo bước đi đầu tiên với thần thái đéo khác gì minh tinh màn bạc đang đi thảm đỏ Cannes.
Ngay phía sau ả là thằng Khánh. Nó diện một cái áo phông đen bó sát sạt vào người, cố tình xắn nhẹ hai bên tay áo lên để tạo điểm nhấn khác biệt. Nó đi cái dáng đi nghênh ngang, ngông nghênh, hai tay đút túi quần, đầu ngẩng cao nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt cực kỳ bướng.
Chị Hoa và chị Lan bước xuống tiếp theo, mang đậm cái phong cách sang chảnh, quý phái của những nữ doanh nhân thành đạt. Hai bà chị diện váy vóc lụa là thướt tha, tay xách túi da xịn xò, mùi nước hoa ngoại nhập đắt tiền xực nức, bay phảng phất theo gió át cả mùi rơm rạ đồng quê.
Tao là thằng bước xuống cuối cùng, trung thành với giao diện giản dị: áo phông đen trơn, quần jeans rách gối bụi bặm, khuôn mặt lỳ lợm, lững thững bước đi sau cùng. Nếu chỉ xét vẻ bề ngoài thì đúng chuẩn tao làm cu li đúng nghĩa.
Cái giao diện “tàn phá làng quê” của hội anh em xóm trọ bọn tao vừa xuất hiện, toàn bộ cái không gian nhộn nhịp trước ngõ nhà Khang bỗng nhiên… khựng lại.
Im bặt.
Tiếng nhạc đám cưới dường như cũng trở nên mờ nhạt trước sự im lặng đột ngột của con người. Mấy bà thím đang cầm dao thái thịt ba chỉ bỗng ngừng tay giữa chừng, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm. Mấy cô, mấy thím đang nhặt rau muống thì rổ rau trên tay suýt rơi tuột xuống đất. Mấy ông cụ bô lão đang ngồi uống nước chè xanh, hút thuốc lào ngoài hiên nhà bỗng há hốc mồm, có cụ giật mình đánh rơi cả cái điếu cày xuống nền gạch kêu cạch một tiếng.
Đám thanh niên choai choai trong làng đang cắn hướng dương thì đơ toàn tập. Đứa nào đứa nấy mắt tròn mắt dẹt, huých tay nhau liên tục, dán chặt ánh mắt vào đôi chân dài bốc lửa của Mai Anh, rồi bắt đầu rầm rì xì xào to nhỏ như một tổ ong vỡ tổ:
“Gái ở đâu về mà ăn mặc hở hang, bốc lửa thế kìa mày ơi? Bạn thằng Khang trên Hà Nội à?”
“Nhìn cái thằng đi cạnh kìa, trông trẩu thế. Dân anh chị phố lớn về đòi nợ hay đi ăn cưới đấy?”
“Khách của ai đấy nhỉ? Nhìn mấy bà chị kia sang chảnh, váy vóc lụa là xịn thế, nước hoa thơm nức cả mũi.”
Hàng chục ánh mắt dò xét, soi mói như rọi đèn pha của các bậc tiền bối lẫn thanh niên làng găm thẳng vào người bọn tao từ đầu đến chân. Đổi lại là người bình thường, chắc chắn sẽ đỏ mặt tía tai vì ngượng.
Nhưng team xóm trọ tao toàn là những thành phần mà độ mặt dày đã đạt đến cảnh giới tối cao. Bọn tao vẫn tỉnh bơ như đéo có chuyện gì xảy ra. Mai Anh vẫn ưỡn ngực, tự tin gõ guốc cao gót cộc cộc trên nền bê tông, thỉnh thoảng còn đưa tay lên vuốt lại mái tóc màu khói cực chảnh. Thằng Khánh thì vẫn cười hô hố, nói chuyện oang oang với chị Lan như đang ở giữa ngõ Bùi Xương Trạch, hoàn toàn ngó lơ những ánh mắt hình viên đạn xung quanh.
Đang lúc cái bầu không khí lệch pha đang căng thẳng và hoang mang đến đỉnh điểm, thì từ phía bên trong rạp cưới, một bóng dáng tất tả rẽ đám đông chạy ra.
Là anh Khang.
Chú rể ngày hôm nay mặc một chiếc quần âu phẳng phiu, áo sơ mi trắng đã xắn tay lên tận khuỷu, trên người vẫn còn đeo cái tạp dề bên hông, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi vì phải chạy ngược chạy xuôi lo việc bao quát cỗ bàn. Nghe tiếng xôn xao, xì xào ầm ĩ ngoài ngõ, nó lật đật chạy ra xem có biến gì không.
Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy cái giao diện “phá nát sự bình yên nông thôn” của hội anh em xóm trọ cũ, anh Khang đứng khựng lại như bị trúng bùa bất động. Nó sốc lâm sàng toàn tập.
Khang đứng trân trân nhìn bọn tao mất ba giây, rồi đưa một tay lên ôm chặt lấy trán, mặt nghệt ra. Tao thấy rõ cái vẻ mặt dở khóc dở cười của Khang lúc này: vừa cực kỳ mừng rỡ, cảm động khi thấy anh em lặn lội đường xá xa xôi từ thủ đô về chung vui, nhưng đồng thời cũng toát mồ hôi hột, mặt cắt không còn giọt máu trước những ánh mắt dòm ngó, dò xét mang đầy tính định kiến của họ hàng, bô lão trong họ đang hướng về phía mình.
Khang vội vàngphóng chân chạy tới, vừa giơ hai tay ra đẩy vai Mai Anh và thằng Khánh lùi lại, vừa nói thì thầm với cái giọng gấp gáp, hốt hoảng mang đầy tính tấu hài:
“Ối giời đất ơi! Các ông các bà, các cụ của con ơi! Về ăn cưới nhà quê mà các bà lên đồ lồng lộn, hở hang như đi bar, đi sàn thế này thì các bô lão, họ hàng nhà tôi tăng xông, đột quỵ mà chết mất thôi! Các người định về đây ăn cưới hay định chiếm hết spotlight, giật luôn vương miện của cô dâu chú rể đấy hả?”
Nhìn cái bộ dạng hốt hoảng, mặt mũi mếu máo của chú rể, cả hội xóm trọ bọn tao không nhịn được nữa, đồng thanh cười phá lên ha hả, xua tan đi toàn bộ cái không khí căng thẳng, lệch pha ban nãy.
Mai Anh hạ chiếc kính râm xuống, cười toe toét, vỗ vai anh Khang cái bộp: “Gớm, em mất cả tuần cày shop-ee lên đồ rực rỡ để làm sang mặt chú rể xóm trọ cũ đấy nhé, kêu ca cái gì!”
Thằng Khánh cũng lao vào, tay bắt mặt mừng, khoác vai ôm trầm lấy ông anh: “Chúc mừng hạnh phúc anh zai nhé! Yên tâm, đêm nay anh em sẵn sức để quậy banh cái rạp này rồiiii!”
Cả hội lại được trận cười rôm rả. Lễ ra mắt đầy sóng gió, lệch pha văn hóa nhưng cực kỳ hài hước kết thúc một cách trọn vẹn. Bọn tao tạm biệt Khang trước, quay lại xe đi về khách sạn (cách đó có 1 đoạn). Chuẩn bị sẵn sàng để chung vui trong đám cưới của người bạn thân thiết này.