Nội dung truyện
Nửa thân dưới mềm mại bị kích thích mãnh liệt, cô co giật, bụng căng lên từng đợt. Tiết Kiệu ngẩng đầu, lạnh lùng và khinh miệt nhìn cô đang ngửa mặt nằm trên ghế sô pha, cơ thể trần như nhộng đang kẹp chặt chân, vừa khóc vừa ào ạt tiết ra.
Phun ra nhiều nước đến vậy, cô men theo ghế sô pha nằm bò xuống. Còn Tiết Kiệu đúng lúc nâng đầu cô lên, ép cô nhìn thân dưới của mình đang phun nước thế nào.
Ôm mặt khóc tu tu, Chu Từ lần đầu tiên mắng anh: “… Đồ khốn kiếp!” Giọng nói đè xuống thật thấp vì sợ anh sẽ nghe, sau đó cô lại nghiến răng nghiến lợi, rõ là cô thật sự căm ghét anh đến tận xương tuỷ.
Tiết Kiệu ngồi bên cạnh, nhàn nhã xé bαo cαo sυ rồi tiện tay ném vào thùng rác gần đó.
Chẳng biết từ đâu, anh mò mẫm được một cây bút lông. Anh kéo lấy cô gái, dang rộng chân cô ra và đặt chúng lên đầu gối mình.