Chuyện Đời Thằng An - Chương 221
Rời khỏi cái không khí náo nhiệt xen lẫn ngỡ ngàng ở cổng nhà chú rể, xe của bọn tao chạy thêm một đoạn ngắn ra phía mặt đường lớn của xã thì dừng lại trước một cái nhà nghỉ kiêm khách sạn bình dân cao 5 tầng. Chị Lan nhanh nhảu vác túi xách bước vào quầy lễ tân làm thủ tục. Sau một hồi mặc cả cò kè đúng chất con buôn, chị chốt lấy hai căn phòng rộng nhất ở tầng ba: một phòng đôi và một phòng ba.
Kế hoạch ban đầu được vạch ra từ “Hội nghị Diên Hồng” trên Hà Nội rất cơ bản, chuẩn chỉ đạo đức: Phòng nam (tao và thằng Khánh) ngủ phòng đôi, còn Phòng nữ (chị Hoa, chị Lan, Mai Anh) ngủ phòng ba. Thế là đẹp đội hình, hợp tình hợp lý.
Nhưng cuộc đời không ai học được chữ ngờ. Ngay lúc chị Lan vừa cầm hai cái chìa khóa gắn mác nhựa lạch cạch bước ra, thằng Khánh đột nhiên giở quẻ.
Nó đứng khoanh tay, mặt nhăn như khỉ ăn gừng, bắt đầu viện ra đủ mọi cái lý do hãm tài và hãm @%@%^^#!$ nhất trên đời để từ chối việc ngủ chung phòng với tao:
“Từ từ đã mọi người ơi! Em xin phép có ý kiến! Cho em đổi phòng. Em không ngủ được với thằng An đâu, thằng này nó ngủ ngáy to như cái máy cày nổ máy xới đất ấy, em không chịu được. Với cả đợt này em thấy nó còn hay bị mộng du cơ, em ở chung với nó đêm nó lơ mơ bóp cổ em thì ai đền mạng cho em? Cho em với chị Lan một phòng đi, lát tối em đi ngoại giao nhậu nhẹt có say bét nhè ra đấy thì còn có chị Lan biết đường cạo gió, pha nước chanh giải rượu cho em. Chứ hai thằng đực rựa, đêm nay say lả lướt ngủ với nhau, có trúng gió hay vấn đề gì thì thằng nào cứu thằng nào?”
Tao đứng cạnh nghe nó bốc phét mà mắt chữ O mồm chữ A. Mẹ kiếp, tao ngáy to hồi nào? Mộng du cái đấm vào mặt nó!
Nghĩ bụng cả hội sẽ chửi thằng Khánh là đồ thần kinh, tao tự tin khoanh tay, hất hàm thách thức: “Mày bớt sủa đi! Giờ thích dân chủ đúng không? Bây giờ biểu quyết! Ai đồng ý theo cái kiểu sắp xếp phòng dở hơi dở hồn của thằng Khánh thì giơ tay!”
Tao vừa dứt lời, một kết quả chấn động, một cú vả lệch mặt giáng thẳng vào sự tự tin của tao.
Phập! Phập! Phập! Phập!
Bốn cánh tay đồng loạt giơ lên cao thẳng tắp.
Mai Anh giơ tay. Với cái tính cách của bà chị lắm trò này, cứ thấy có biến vui là bả được đà lấn tới, chả cần suy xét đúng sai gì cả.
Chị Hoa giơ tay. Khỏi phải nói, “tổng chỉ huy” luôn thích xem kịch vui, đặc biệt là cái trò trêu chọc sự ngượng ngùng của thằng em út.
Chị Lan giơ tay. Bọn này chắc chắn là cùng một ruột, có khi đi đường đã nháy mắt bàn mưu tính kế với nhau từ trước để tiện bề hú hí với nhau rồi.
Và dĩ nhiên, thằng Khánh giơ tay cao nhất, mặt vênh lên đắc thắng.
Tỉ số chung cuộc: 4 – 1.
Tao đứng trợn ngược mắt, mồm lắp bắp không thốt nên lời. Bằng một màn dân chủ thối nát nhất lịch sử, tao chính thức bị đá đít sang phòng của Mai Anh và chị Hoa trong sự ngỡ ngàng ngang trái tột độ.
Tao lếch thếch xách cái balo của mình, cộng thêm vali của 2 bà chị, lầm lũi đi theo gót Mai Anh và chị Hoa bước vào căn phòng ba người.
Cạch. Cánh cửa phòng mở ra. Phòng ở quê nhưng khá rộng rãi và sạch sẽ. Nội thất có một chiếc giường đôi to tổ chảng đặt ở giữa và một chiếc giường đơn kê sát góc tường.
Vừa bước qua bậc cửa, Mai Anh đã vô tư đá văng đôi guốc cao 7 phân sang hai góc, quăng luôn cái túi xách nặng trịch lên bàn trang điểm rồi ngả ngớn nằm ườn ra chiếc nệm trắng muốt, khẽ vươn vai phát ra một tiếng rên lười biếng. Chị Hoa thì lúi húi mở vali, bắt đầu lôi quần áo, đồ đạc ra sắp xếp.
Chỉ còn lại tao. Tao đứng đực mặt ở ngay góc phòng, tay vẫn xách khư khư cái balo, toàn thân cứng đơ như khúc gỗ.
Trong đầu tao lúc này thực sự là một mớ bùng nhùng, hỗn độn không thể tả nổi. Nếu như tao của thời điểm vài tháng trước, cái thời còn mang mác “Sư cụ” thất tình, tắt dục, thì tao thề là tao vô tư lắm, vứt đâu tao ngủ đấy, chị em kể cả có nằm cạnh cùng giường với nhau cũng chẳng nảy sinh tạp niệm gì.
Nhưng cái khổ là hiện tại không phải là quá khứ! Tao vừa mới “vỡ giới”, vừa mới trải qua một đêm hoang dại cách đây chưa lâu. Cánh cửa cấm kỵ vừa bị phá tung, bản năng nguyên thuỷ của một thằng đàn ông tuổi 20 đang ở cái độ nhạy bén nhất, sục sôi nhất. Giờ đây, tự nhiên tao bị nhốt chung vào một căn phòng kín với hai quả bom nổ chậm: Một Mai Anh với đường cong bốc lửa, ăn mặc táo bạo và tính tình phóng khoáng; một chị Hoa đằm thắm, mặn mà, đầy đặn và tỏa ra cái khí chất đàn bà quyến rũ ngây ngất lòng người.
Cái không gian của phòng khách sạn nhanh chóng bị lấp đầy bởi một sự bức bối. Đó là sự hòa quyện giữa mùi nước hoa đắt tiền, mùi kem dưỡng da tay, và cả cái thứ mùi quyến rũ của những người phụ nữ xinh đẹp. Nhiệt độ trong phòng dường như tăng lên mấy độ. Tao toát mồ hôi hột dọc sống lưng, yết hầu trượt lên trượt xuống. Ánh mắt tao chỉ dám nhìn thẳng tắp lên trần nhà, không dám liếc ngang liếc dọc vì sợ lỡ dở nhìn thấy những thứ “không nên thấy” khi hai bà chị đang vô tư lục lọi đồ lót trong vali.
Trong đầu tao lúc này như có một cái mỏ tụng kinh gõ liên hồi: “Nam mô a di đà phật, đây là chị em, đây là các bà chị xóm trọ, không được suy nghĩ linh tinh, tém cái phần con xuống, lôi cái phần người lên An ơi…”
Để bảo toàn tính mạng, nhân phẩm và đạo lý làm người, tao quyết định phải thiết lập ranh giới lãnh thổ ngay lập tức. Tao nhanh nhảu ném cái balo cái phịch lên chiếc giường đơn bé tí nằm chót vót ở tít trong góc phòng, rồi đứng thẳng người, dõng dạc tuyên bố như thể đang đọc diễn văn:
“Hai chị nghe đây! Đêm nay hai chị ngủ cái giường to đùng kia nhé. Em là đàn ông con trai, em sẽ nằm cái giường bé tí này. Góc ai người nấy ở. Hai chị mà rét có cần nhường chăn thì em nhường cho cả hai cái chăn luôn cũng được, em đắp áo khoác. Cấm tuyệt đối không được vượt biên!”
Nhưng tao quên mất rằng, đứng trước mặt tao không phải là những cô gái ngây thơ, mà là hai “yêu tinh” đã quá lõi đời. Bắt ngay được cái thóp đang căng thẳng, bối rối lòi đuôi của thằng em, Mai Anh và chị Hoa liền nháy mắt nhau một cái, quyết định phối hợp trêu tao cho tới bến.
Mai Anh chống cằm lên gối, đôi mắt lúng liếng hơi híp lại, giọng ả lả lơi cố tình kéo dài âm ra:
“Úi dào, cái giường đơn bé có xíu xiu thế kia, cái tướng mày nằm quay qua quay lại sao mà thoải mái được? Lỡ đêm mày say xong ngã đập đầu xuống đất thì ai đền? Hay là thế này đi… chị em mình kê lại, kéo hai cái giường sát tịt vào nhau đi, thành một cái phản lớn. Ba chị em mình ngủ chung một giường cho nó ấm cúng, gắn kết tình cảm chị em.”
Tao chưa kịp há mồm từ chối thì chị Hoa đã vuốt lại lọn tóc xoăn, hùa theo tung thêm một đòn chí mạng:
“Đúng đấy Mai Anh nói chí phải. Kéo vào nằm chung cho vui. Xong đêm nay mà mày nhậu say thì hai chị còn hai bên xoa bóp, chăm sóc cho. Sướng như vua nhé! Hay là… mày sợ mày nằm giữa hai chị rồi không kìm chế được bản năng, lại làm trò xằng bậy gì với bọn chị à?”
Cái câu nói đâm trúng tim đen của chị Hoa làm mặt tao đỏ lựng lên như tôm luộc. Tao hoảng hốt lùi lại cọ cả lưng vào tường, vội vàng xua tay chối đây đẩy, lắp bắp:
“Thôi… thôi! Em lạy hai chị, em lạy hai chị chín lạy! Các chị tha cho em đi, em vẫn còn muốn sống yên ổn qua cái tuổi 20 này! Hai chị mà cứ trêu em nữa là em ra hành lang nằm đất luôn đấy!”
Nhìn cái bộ dạng rúm ró, ôm khư khư cái balo phòng thủ của tao, Mai Anh và chị Hoa ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tiếng cười lanh lảnh, giòn tan của hai bà chị vang vọng khắp căn phòng, như xát thêm muối vào cái sự khổ sở của tao.
Chịu không nổi cái không khí ngột ngạt ngập mùi estrogen và sự trêu ghẹo dồn dập của hai bà chị “yêu tinh”, tao đành giở bài chuồn. Tao lấy cớ: “Em ra ngoài hút điếu thuốc cho tỉnh táo”, rồi chạy tọt ra ngoài hành lang, đóng sập cửa lại.
Đứng giữa hành lang vắng, tao rít một hơi thuốc thật sâu để bình ổn lại nhịp tim. Xong xuôi, tao bước hùng hổ sang gõ cửa phòng bên cạnh rầm rầm.
Cánh cửa vừa hé mở, thằng Khánh thò đầu ra. Không nói không rằng, tao thò tay tóm chặt lấy cổ áo nó, lôi tuột nó ra ngoài hành lang, chửi xối xả vào mặt:
“Định mệnh mày Khánh! Mày bị điên à? Mày với chị Lan chơi ở nhà chưa chán à mà tự nhiên đòi đổi phòng làm cái quái gì để tao phải rơi vào cái động nhền nhện bên kia hả? Nhốt tao vào đấy với hai quả bom nổ chậm thì tao tu thế “bíp” nào được? Mày tính hãm hại tao à?”
Trái với sự phẫn nộ của tao, thằng Khánh không hề có một chút biểu hiện nào gọi là hối lỗi. Nó gỡ tay tao ra, vuốt lại cổ áo rồi cười hô hố, đưa tay vỗ bôm bốp vào vai tao:
“Cái thằng điên này! Lòng tốt để nhầm chỗ! Tao đang tạo điều kiện, ban phát phước lành cho mày đấy chứ! Hưởng thụ cái đãi ngộ VIP đi con trai. Hai bà chị bên đấy vừa xinh đẹp, vừa thơm như múi mít, mày được ở chung hít chung bầu không khí là phúc ba đời rồi. Vào đấy mà ngồi nhắm mắt niệm Phật rèn luyện tâm tính đi nhé. Còn đêm nay tao phải được ‘ngủ ngon’ với chị Lan, cơ thể cần phải đạt được trạng thái sung mãn nhất để còn lấy sức đi chiến đấu với trai làng. Chúc mày qua đêm bình an!”
Nói xong một tràng, nó cười hì hì rồi chuồn tọt vào trong phòng. Cạch. Tiếng chốt cửa khóa trái bên trong vang lên.
Tao đứng bơ vơ giữa hành lang khách sạn, một tay cầm điếu thuốc dở, một tay chỉ thẳng vào cánh cửa phòng thằng Khánh, chửi thề trong bất lực: “Thằng mất dạy!”
Trốn hoài cũng đéo được, tao đành phải cắn răng quay lại “Động Tơ Nhện”.
Lúc này, cả ba bắt đầu chia ca luân phiên nhau đi tắm rửa để chuẩn bị lên đồ sang nhà Khang ăn bữa cỗ dựng rạp. Để bảo toàn tâm lý, tao xung phong: “Em tắm trước nhé!”. Chạy tọt vào nhà vệ sinh, tao vặn vòi nước lạnh nhất, dội ầm ầm từ đầu xuống chân để dập tắt cái sự bứt rứt trong người, gột rửa cho đầu óc thật tỉnh táo.
Tắm vội tắm vàng chưa đầy 10 phút, tao mặc lại quần áo rồi bước ra ngoài, ngồi thu lu trên cái mép giường đơn chật hẹp ở góc phòng, lôi điện thoại ra nghịch game để phân tán tư tưởng.
Nhưng chuỗi thời gian đợi chờ phía sau mới thực sự là một cuộc tra tấn thảm khốc.
Đến lượt hai bà chị thay phiên nhau vào tắm và ngồi bàn trang điểm. Tiếng nước từ vòi hoa sen chảy róc rách vọng ra sau cánh cửa kính mờ. Tiếng sấy tóc vù vù. Thứ mùi sữa tắm hương hoa anh đào xen lẫn mùi kem dưỡng thể bay ra, len lỏi, lan tỏa và ướp đẫm cả cái phòng kín.
Chưa dừng lại ở đó, cái sự vô tư của phụ nữ khi ở chung với “em trai” mới là thứ chí mạng. Mai Anh lục vali, lôi ra mấy bộ váy, tiện tay quăng luôn mấy bộ đồ lót bằng ren mỏng tang vắt vẻo ngay trên cuối đuôi giường lớn. Đập vào mắt là những thứ màu sắc chói lọi ấy, tao đành ngậm ngùi nhắm tịt mắt lại, xoay hẳn người quay úp mặt vào bức tường câm lặng, thầm đếm cừu mong thời gian trôi qua thật nhanh.
Khoảng hơn một tiếng rưỡi trôi qua. Sự chờ đợi đọa đày cuối cùng cũng kết thúc.
“Xong rồi! Đi thôi mấy đứa!”. Tiếng chị Hoa vang lên.
Tao thở phào nhẹ nhõm, đứng bật dậy, cầm theo điện thoại và ví tiền mở cửa bước ra ngoài hành lang. Thằng Khánh và chị Lan cũng vừa mở cửa bước ra.
Đứng tập hợp trước cầu thang, tao liếc nhìn đội hình. Mai Anh và chị Hoa đã thay những bộ váy lịch sự hơn, kín đáo hơn để phù hợp với bối cảnh làng quê, nhưng chất liệu ôm sát vẫn cực kỳ tôn dáng và khiến hai người phụ nữ tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn hành lang. Thằng Khánh thì thay cái áo sơ mi mới, xịt nước hoa nức nở, tóc vuốt keo láng cóng trông như đi hỏi vợ. Tao thì xỏ đôi giày thể thao, chỉnh lại cổ áo phông cho ngay ngắn.
Cả đội hình 5 người bước xuống cầu thang. Tiếng cười nói rôm rả, nét mặt ai cũng đầy tự tin và hừng hực khí thế. Tất cả đã sẵn sàng kéo quân sang nhà chú rể, chính thức bước vào công cuộc “ăn tàn phá hại” và giao lưu võ thuật tại bữa cỗ tạm miệt vườn.