Chuyện Đời Thằng An - Chương 222
Vừa bước qua chiếc cổng trào kết bằng lá dừa và hoa giả bạt ngàn, đập ngay vào mắt bọn tao là một không gian bùng nổ của ánh sáng và âm thanh. Hàng chục bóng đèn tuýp vắt ngang dọc sáng rực rỡ đến mức chói mắt. Những dải lụa trang trí xanh, đỏ, tím, vàng được giăng mắc trên trần bạt phấp phới tung bay. Ở góc sân, dàn loa đài đám cưới công suất khủng đang nã liên thanh những bài hát nhạc sống remix xập xình, tiếng bass đập bùm bùm rung cả lồng ngực.
Đó là phần nhìn và nghe, còn khứu giác thì ngay lập tức bị đánh gục bởi thứ mùi vị đặc trưng không thể lẫn vào đâu được của cỗ bàn vùng quê Bắc Bộ.
Hòa quyện trong gió là mùi khói bếp củi ngai ngái từ phía khoảng sân sau nhà bay lên, cuộn tròn lấy thứ mùi thơm nức mũi của thịt gà luộc rắc lá chanh, mùi xôi gấc ngầy ngậy, mùi bát canh măng miến nấm hương sực nức, và không thể thiếu cái thứ mùi ngòn ngọt, cay nồng của rượu nếp quê bốc lên từ những mâm cỗ. Tất cả tạo nên một cảm giác cực kỳ mộc mạc, gần gũi nhưng cũng vô cùng náo nhiệt, hầm hập sức sống.
Thấy hội xóm trọ xuất hiện ở cửa rạp, anh Khang đang tất bật tiếp khách vội vàng đặt chén nước chè xuống, mừng rỡ chạy ra đón. Khang kéo tay cả đội đi len lỏi qua các mâm cỗ, dẫn đến chiếc bàn trang trọng nhất để giới thiệu với bố mẹ và các bậc bô lão trong họ.
Lúc đầu, mấy cụ già mặc áo lụa, nhai trầu móm mém nhìn thấy cái giao diện bốc lửa, váy ngắn cũn, guốc nhọn hoắt của Mai Anh và sự sang chảnh sực nức nước hoa của chị Hoa thì hơi “ngợp”, ánh mắt mang đầy vẻ dò xét. Nhưng bây giờ khi đã thay đổi trang phục phù hợp hơn, các bà chị xóm trọ đã chứng minh độ khéo léo của mình. Mai Anh và chị Hoa đon đả cúi đầu, miệng cười tươi như hoa, chắp tay chào hỏi lễ phép ríu rít: “Cháu chào hai bác ạ, chào các ông các bà ạ, chúng cháu là bạn của Khang ở trên Hà Nội về chung vui với gia đình…”. Thấy đám thanh niên mồm mép tép nhảy, ngoan ngoãn biết điều, các cụ lập tức giãn cơ mặt, cười xòa móm mém, rồi vội vàng sai người dọn ngay cho “team xóm trọ” một mâm VIP nằm ở vị trí trung tâm, ngay sát rạt sân khấu.
**
Cả hội vừa kéo ghế nhựa ngồi yên vị, bát đũa đã được mấy người họ hàng dọn lên va vào nhau lanh canh. Xung quanh, tiếng “Một… hai… ba… Dô!!!” vang lên rền vang khắp các mâm cỗ.
Mâm cỗ quê Thái Bình được bưng lên, không tỉa hoa củ quả cầu kỳ như nhà hàng trên phố, nhưng độ đầy ắp và chất lượng thì đập chết ăn thịt. Đập vào mắt là một đĩa thịt gà đồi luộc da vàng ươm, căng bóng rắc đầy lá chanh thái chỉ; một bát tô to đùng đựng canh măng miến mọc bốc khói nghi ngút; một đĩa giò lụa thái miếng nào miếng nấy dày cộp cắn ngập chân răng; một đĩa xôi gấc dẻo quẹo đỏ chót; và đĩa nộm đu đủ tai heo giòn sần sật, còn vài món nữa đủ để biến đây thành mâm cỗ vô cùng thịnh soạn.
Sức phá hoại của cái xóm trọ “mỏ khoét” này lập tức được kích hoạt. Mặc kệ cái hình tượng sang chảnh, kiêu kỳ lúc mới bước xuống xe, Mai Anh tặc lưỡi, quẳng luôn cái nết giữ dáng vào sọt rác. Ả xắn tay áo, cầm đôi đũa gắp một miếng đùi gà to bự chảng cắn ngấu nghiến, mồm nhai nhóp nhép khen nức nở. Chị Lan và chị Hoa thì liên tục gắp giò, múc canh, xuýt xoa khen cỗ quê nấu ngon hơn đứt mấy cái nhà hàng đắt đỏ trên thành phố.
Trái ngược với sự ồn ào của mấy bà chị, tao ngồi im lặng, cắm đầu ăn lấy ăn để. Tao quất liên tục ba lưng bát xôi gấc, kèm thêm mấy miếng thịt ba chỉ luộc béo ngậy. Với kinh nghiệm “chinh chiến” tích luỹ mấy năm nay của tao, tao quá thừa hiểu quy luật của mấy bữa cỗ này. Tí nữa, kiểu gì cũng có một trận “mưa rượu” trút xuống cái bàn này. Nếu không có lớp “thực” này để tráng một lớp dày cộp dưới đáy dạ dày, thì lát nữa chỉ có nước để bọn nó khiêng xác ra xe.
Đúng như tao dự đoán. Mâm của xóm trọ bọn tao được xếp nằm ngay cạnh mâm của dàn thanh niên trai làng, hình như toàn là anh em họ hàng xa, chiến hữu đập phá làng ở quê của chú rể.
Sự xuất hiện của ba người phụ nữ thành phố ở cự ly gần: một Mai Anh với sự quyến rũ, váy xẻ sâu hun hút; một chị Hoa đằm thắm, mặn mà như trái chín; và một chị Lan sắc sảo, mồm mép… lập tức thu hút sự chú ý cao độ của bầy “sói làng”. Đám trai làng vừa nhai xương gà, vừa huých cùi chỏ vào tay nhau, ánh mắt dán chặt vào mâm bọn tao, xì xào bàn tán chỉ trỏ không ngớt.
Chỉ mười lăm phút sau khi mâm cỗ lên đủ món, một tốp khoảng ba bốn thằng thanh niên làng, mặt đứa nào đứa nấy đỏ gay gắt vì men rượu, bắt đầu rồng rắn kéo nhau đứng dậy. Bọn nó tay lăm lăm cầm mấy cái ly thủy tinh bé xíu, nách cắp theo một chai nhựa La Vie loại 1.5 lít. Đừng có tin cái mác La Vie, bên trong không phải nước khoáng đâu, mà là chứa đầy một thứ chất lỏng trong vắt, sủi tăm li ti. Chính là rượu nếp quê chưng cất thủ công.
Cả tốp đổ bộ sang mâm xóm trọ. Một tay cầm đầu, vóc dáng đậm người, xăm hình con bọ cạp ở cổ (chắc tên Tuấn hoặc Hùng gì đấy), cười hề hề phô hàm răng ám khói thuốc lào, giơ ly lên cất lời dạo đầu:
“Dạ, nghe danh các anh, các chị là bạn vàng của chú rể trên thủ đô mới lặn lội về. Anh em thanh niên xóm trong làng xin phép sang giao lưu một chén để cùng nhau chúc mừng hạnh phúc cho cô dâu chú rể. Đặc biệt là xin phép được mời các chị gái xinh đẹp ở đây. Các chị cứ yên tâm, rượu quê nhà em nấu nhẹ hều ấy mà, uống vào êm ru như nước lọc thôi!”
Nghe thấy lời khiêu chiến mượt mà dãi nhớt của đám trai làng, thằng Khánh đang cắm mặt nhai giò bỗng sực nhớ lại cái chức vụ “Trưởng ban ngoại giao” mà nó được phân công ở quán cafe.
Như một phản xạ của kẻ sĩ diện hão, Khánh lập tức đứng bật dậy. Nó đẩy ghế ra, ưỡn cái lồng ngực gầy nhom lên, cố tình xoay xoay cái cánh tay đưa ra phía trước để đỡ lấy chén rượu từ tay gã trai làng, ra vẻ một đấng nam nhi bảo vệ chị em:
“Khách sáo quá anh em ơi! Mấy bà chị tôi ở đây toàn liễu yếu đào tơ, không biết uống rượu đâu. Anh em mình thanh niên với nhau, tôi xin phép thay mặt chị em, đại diện giao lưu với các ông một chén 100% cho rực rỡ!”
Nói xong, thằng Khánh cầm chén rượu “nước lọc” mà gã trai làng vừa rót đầy tràn viền, dốc ngược một phát thẳng vào họng.
Và… BÙM!
Cú lừa thế kỷ chính thức giáng xuống đầu thằng Trưởng ban ngoại giao. Nào ngờ, thứ rượu nếp quê ủ men thủ công ấy nó nặng tới 45-50 độ. Thứ chất lỏng đó vừa trôi qua vòm họng đã nóng rẫy, bỏng rát y hệt như nó vừa nuốt nhầm phải một viên than hồng rực lửa.
Khục… khục… khục!
Mặt thằng Khánh lập tức nhăn rúm lại như tờ giấy lộn. Sắc mặt nó chuyển nhanh từ đỏ au sang tím tái. Nó ho sặc sụa, nước mắt nước mũi trào ra giàn giụa, tay túm vội lấy tờ giấy ăn che miệng, bộ dạng thê thảm không tả nổi.
Đám trai làng thấy thế liền đắc ý, cười hô hố, dùng ngay cái bài ép rượu truyền thống của dân nhậu: “Ấy chết, anh trai uống thế là chưa nể anh em rồi. Anh giao lưu với em xong thì cũng phải giao lưu cho đủ cả mâm chứ, mỗi anh em ở đây đứng chờ xin anh một chén kìa!”.
Tiếp tục bị chuốc thêm chén thứ hai, thằng Khánh uống xong thì gục luôn trên bàn cờ. Nó ôm chặt lấy cái bụng đang sôi sùng sục, nhăn mặt xua tay rối rít: “Thôi… tôi xin phép… tôi đi vệ sinh cái đã…” rồi quay ngoắt người, chạy tọt ra phía sau vườn. Trưởng ban ngoại giao chính thức gãy cánh, gục ngã luôn từ vòng gửi xe.
Thấy thằng Khánh bỏ chạy mất dép, đám trai làng được đà lấn tới. Bọn chúng cười khẩy, quay mũi nhọn sang phía Mai Anh và chị Hoa, ép hai người phụ nữ phải cầm ly lên uống. Mai Anh nhăn mặt, định cầm ly lên nhấp môi một chút cho xong chuyện, nhưng gã thanh niên xăm bọ cạp không chịu, dùng giọng lè nhè ép sát: “Chị ơi, uống là phải 100% cạn ly nó mới tình cảm, ai lại nhấp môi thế chị? Không được, không được, nào anh em, cổ vũ chị gái này uống hết nào”.
Bầu không khí trong mâm bắt đầu trở nên gượng gạo, khó xử và có phần căng thẳng. Chị Lan định lên tiếng ra mặt từ chối.
Đúng lúc đó, tao lặng lẽ cầm tờ giấy ăn lau sạch mép, rồi thong thả với tay cầm cái ly thủy tinh trống rỗng của mình, từ từ đứng dậy. Bằng một thái độ điềm tĩnh, lễ phép của một người làm khách, nhưng ánh mắt và giọng điệu lại cực kỳ cứng rắn, tao đưa ly ra, ngỏ ý muốn xin 1 ly từ phía thằng kia. Tao cất giọng rành mạch:
“Các anh thông cảm giúp cho. Mấy chị em này đi đường xá xa xôi về đây mệt mỏi, thật sự là không uống được đâu ạ. Còn thằng bạn em nó bị đau dạ dày nên tửu lượng hơi yếu. Em là em út trong xóm, xin phép các anh cho em cầm ly này ‘đỡ đạn’ thay các chị. Em xin phép mời các anh 1 ly!”
Đám trai làng hơi ngớ người ra mất vài giây trước cái thằng nhóc mặc áo phông đen, nãy giờ chỉ cắm mặt ăn xôi mà giờ lại dám đứng lên gánh team.
“Được! Thanh niên nói thế thì anh em tiếp!” – Gã xăm bọ cạp gật gù, rót rượu ra tràn ly. Trận đấu chính thức bắt đầu.
Từng chén, từng chén một được rót ra.
Cạch! Dô! Tao áp dụng triệt để mọi bí kíp sinh tồn mà tao cũng lên mạng học được: Cầm ly lên, nín thở, dốc thẳng rượu qua vòm họng để không kịp cảm nhận độ cay, nuốt cái ực. Ngay lập tức, tao vung đũa gắp vội một miếng chanh vắt vào mồm, hay múc nhanh một thìa canh măng nóng hổi húp sụp một cái để át đi cái hơi men đang bốc ngược lên não.
Kết quả là sau bốn vòng cụng ly liên tiếp, tao sòng phẳng “đo ván” giao lưu cạn chén với cả 4 thanh niên làng. Uống xong, tao vẫn khoanh tay đứng đó, mặt chỉ hơi ửng đỏ lên một chút do nhiệt, còn dáng đứng vẫn vững như bàn thạch, ánh mắt cực kỳ tỉnh táo, đanh thép.
Thái độ của mấy ông ép rượu lập tức thay đổi 180 độ, chuyển từ cái vẻ khinh khỉnh, ép uổng sang có phần nể phục đôi phần. Gã xăm bọ cạp đưa tay vỗ bôm bốp vào vai tao, cười lớn:
“Mẹ, thanh niên thủ đô này chất đấy! Nể em trai một ly! Thôi, anh em mình uống giao lưu thế thôi, các chị cứ ăn tự nhiên nhé. Phải giữ sức, để bụng mai vào tiệc chính anh em mình lại chiến tiếp!”
Nói rồi, cả tốp gật đầu chào rôm rả rồi vui vẻ rút quân, cắp chai La Vie chuồn về mâm của mình.
Cơn sóng gió của những chén rượu quê vừa đi qua. Tao kéo ghế ngồi phịch xuống, khẽ thở hắt ra một hơi. Mùi cồn từ trong lồng ngực bốc lên nóng rực, hai mang tai bắt đầu ù đi một chút.
Ngay lập tức, Mai Anh quay sang nhìn tao. Ánh mắt của bà chị kiêu kỳ lúc này lấp lánh sự ngưỡng mộ như đang nhìn một vị anh hùng cứu mỹ nhân. Ả vội vàng vươn đũa, gắp ngay một cái đùi gà luộc to đùng bỏ tọt vào bát tao: “Ăn đi mày, ăn nhanh cho dã rượu! Cũng ra gì phết đấy!”.
Chị Hoa thì chu đáo hơn, rót ngay một cốc nước lọc mát lạnh đưa tận tay tao, khóe môi cười tủm tỉm đầy ẩn ý: “Giỏi lắm thằng em! Ghi nhận công trạng. Lát về khách sạn mấy chị chăm sóc đấm bóp cho, không phải lo nhé”.
Bên cạnh, chị Lan thì vừa múc canh vừa lầm bầm, ngoái cổ ra phía ngoài hiên chửi bới: “Cái ông tướng kia mồm thì to mà uống được một chén đã chạy mất dạng, không biết có đang nằm vắt vẻo gục ở cái ngóc ngách nào rồi không! Bực thật sự!”.
Anh Khang nãy giờ quan sát thấy hết, lúc này mới rảnh tay chạy ra mâm bọn tao. Khang vòng tay bá vai tao, xóc xóc mấy cái, cười tít mắt: “Đỉnh lắm ông em ơi! Đáng mặt anh em xóm trọ!”.
Tiếng nhạc nhẽo đám cưới vẫn vang lên rộn rã, tưng bừng. Vài người họ hàng ngà ngà say bắt đầu lao lên trên sân khấu trải thảm đỏ để nhảy nhót, lắc lư theo điệu nhạc. Tao nâng cốc nước lọc lên cụng với cốc bia của Mai Anh và chị Hoa. Nhìn mọi người xung quanh cười đùa, trêu chọc nhau, trong lòng tao bỗng nhiên thấy một niềm vui râm ran, lâng lâng khó tả.
Cảm giác đi đám cưới của 1 người quen cùng trang lứa đúng là một niềm vui trọn vẹn, thuần khiết. Không toan tính thiệt hơn, không phiền muộn.. Bữa cỗ tuy ồn ào, xô bồ, lộn xộn, nhưng lại mang trong mình một sự ấm áp, gắn kết lạ thường của tình người.
Ăn uống no nê, tao đứng lên, bước ra ngoài hiên nhà rạp cưới. Dựa lưng vào cây cột bê tông, tao châm một điếu thuốc, rít một hơi dài. Nhả khói bay lên không trung, tao ngước mắt nhìn lên bầu trời quê đen thẫm, lác đác vài ngôi sao lấp lánh. Đêm miệt vườn gió thổi mát rượi.