Nội dung truyện
Cô không dám cử động. Cô sợ rằng chỉ một chuyển động nhỏ thôi cũng sẽ đánh thức con trai, và rồi nó sẽ lại muốn cô thêm lần nữa. Nhưng đồng thời, một phần nào đó trong cô lại mong chờ điều đó. Cô ghê tởm chính mình vì cái suy nghĩ ấy. Cô là mẹ của nó, là người đã sinh ra nó, vậy mà giờ đây cô lại đang nằm trần truồng trong vòng tay nó, lồn cô vẫn còn đang rỉ ra thứ tinh dịch trắng đục từ ba lần nó bắn vào sâu trong tử cung cô, và cô lại đang mong chờ nó tiếp tục.
Nhưng điều cô lo sợ đã không xảy ra. Khi Minh tỉnh dậy, nó chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán cô, thì thầm “Chào buổi sáng mẹ”, rồi rời khỏi giường, mặc quần áo và xuống nhà. Không có sự vồ vập, không có những đòi hỏi, không có những cái chạm thô bạo. Chỉ có một nụ hôn nhẹ nhàng và một lời chào buổi sáng như thể mọi chuyện giữa họ là điều bình thường nhất trên đời.
Yến nằm im trên giường thêm một lúc lâu, lòng đầy bối rối và khó hiểu. Cô đã tưởng tượng ra một viễn cảnh kinh khủng hơn nhiều – rằng Minh sẽ nhân cơ hội bố vắng nhà mà vồ vập cô liên tục, rằng nó sẽ biến cô thành nô lệ tình dục của nó, rằng cô sẽ phải chịu đựng những trận địt dài hàng giờ mỗi ngày cho đến khi kiệt sức. Nhưng không, những gì cô lo sợ đã không xảy ra. Và điều đó càng khiến cô bối rối hơn.