Nội dung truyện
Nhịp điệu của nó không đổi, máy móc và vô hồn. Tôi không nhìn thấy cô, nhưng tôi thấy gã đàn ông. Tôi thấy bàn tay gã bấu chặt lấy thành ghế sofa, những đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Tôi thấy cơ hàm gã nghiến lại. Gã đang tận hưởng. Gã đang tận hưởng thứ âm thanh đó, thứ âm thanh phát ra từ nữ thần của tôi.
*Không. Không thể nào.*
*Cái miệng đó… cái miệng đã từng dịu dàng giảng bài cho tôi, đã từng mỉm cười gọi tên tôi, đã từng chỉ cách cho tôi giải những bài toán khó nhất…* – Cổ họng tôi nghẹn đắng. Một sự chua chát và ghê tởm trào lên, nhưng tôi không thể nôn. Tôi không thể làm gì khác ngoài việc tiếp tục lắng nghe.
Bất chợt, nhịp điệu thay đổi. Nó trở nên nhanh hơn, gấp gáp và có phần hỗn loạn. Tiếng “ụt ụt” biến thành những âm thanh “nhóp nhép” vội vã. Hơi thở của gã đàn ông không còn là những tiếng gầm gừ thỏa mãn nữa, mà là những hơi thở hổn hển, đứt quãng.
“Nhanh nữa… A… đúng rồi…” – Gã rên rỉ, giọng khàn đặc.
Và rồi tôi nghe thấy một tiếng động khác từ phía cô. Một tiếng “ực” nghẹn ngào, như thể cô vừa bị sặc, như thể cô sắp nôn ra.
Gã đàn ông gầm lên một tiếng cuối cùng, cả người giật nảy lên. Lưng gã uốn cong như một cây cung. Sau đó, gã thở ra một hơi dài, nặng nhọc.
Mọi âm thanh dừng lại. Lại là sự im lặng.