Con dâu thuộc về bố chồng - Chương 33
**Chương 33: Bằng Chứng Phản Bội**
**Phần 1: Tin Nhắn Định Mệnh**
Hà đang ngồi trong phòng làm việc tại công ty, mắt dán vào màn hình máy tính nhưng tâm trí đang lang thang đâu đó. Đêm qua, cô lại trằn trọc không ngủ được, vừa nghĩ đến ông Quân, vừa cảm thấy tội lỗi với Hoàng.
Tiếng *ting* từ điện thoại làm cô giật mình. Tin nhắn từ Ngọc Anh.
*”Chị Hà ơi, em gửi chị xem mấy tấm ảnh này. Chị đừng sốc qu nhé…”*
Tim Hà đập thình thịch. Cô run run mở tin nhắn.
Ảnh đầu tiên: Hoàng ngồi trong nhà hàng sang trọng, đối diện là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, khoảng 22-23 tuổi, mặc váy hồng nhạt, cười tươi rói. Ảnh thứ hai: Hoàng đang nắm tay cô ta trên bàn ăn, ngón tay anh vuốt ve mu bàn tay cô gái một cách trìu mến. Ảnh thứ ba: Hoàng lấy khăn giấy lau miệng cho cô ta, ánh mắt dịu dàng đến mức Hà nhận ra ngay – đó là ánh mắt anh từng dành cho cô hồi mới yêu.
Hà chết lặng.
Màn hình máy tính trước mắt cô nhòe đi, căn phòng quay cuồng. Cô nắm chặt lấy mép bàn, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến đỏ ửng nhưng không cảm thấy đau. Tim cô như bị ai bóp nghẹt, không thở nổi.
*”Chị Hà? Chị có xem không? Chị đừng có sao chứ?”* – Tin nhắn tiếp theo của Ngọc Anh hiện lên.
Hà run run định trả lời thì điện thoại reo. Là Ngọc Anh.
“Chị… chị nghe…” – Giọng Hà khàn đặc, như người sắp chết đuối vớ được phao.
“Chị Hà, chị đừng sốc quá. Em… em tình cờ thấy anh Hoàng đi với con bé đó ở nhà hàng gần chỗ em làm. Em thấy lạ nên chụp lại. Chị… chị có sao không?” – Ngọc Anh giả vờ lo lắng.
Hà không nói được. Cô thở dốc, ngực đau nhói. Cô muốn hét lên, muốn khóc, muốn đập phá, nhưng cô đang ở công ty, xung quanh là đồng nghiệp.
“Chị… chị ổn…” – Cô nói dối, nước mắt đã chảy dòng trên má.
“Chị Hà này, em bảo chị rồi, đàn ông không ai tốt đâu. Chị cố gắng tỏ ra bình thường, đừng để anh Hoàng biết chị đã biết. Chị cũng có quyền tìm niềm vui cho mình chứ? Đừng có khổ quá…” – Ngọc Anh nói giọng đầy ý nhị.
Hà gật đầu, dù Ngọc Anh không nhìn thấy. “Chị… chị biết rồi. Cảm ơn em.”
Cúp máy, Hà lao vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại, ôm mặt gào khóc nức nở. Cô cắn chặt tay để không phát ra tiếng, cơ thể run lẩy bẩy, trượt dầu xuống sàn nhà lạnh giá.
**Phần 2: Dằn Vặt Trong Lòng**
Cả ngày hôm đó, Hà làm việc như người máy. Cô cười với đồng nghiệp, trả lời điện thoại khách hàng, ký tên vào tài liệu – tất cả như phản xạ tự động. Trong đầu cô chỉ có những bức ảnh kia.
*Hoàng… anh ấy thật sự phản bội mình?*
Hà nhớ lại những ngày gần đây. Hoàng đi sớm về khuya, lấy cớ công việc bận. Anh ít khi chạm vào cô, lúc nào cũng nói mệt. Cô tưởng anh thật sự mệt. Cô tưởng…
Nhưng giờ cô hiểu rồi. Anh mệt vì đã dành hết năng lượng cho con bé kia.
Và rồi một suy nghĩ khác len lỏi vào tâm trí Hà – nếu Hoàng cũng phản bội cô, thì cô… cô không còn tội lỗi gì nữa phải không?
Cô đã ngủ với bố chồng. Cô đã phản bội anh. Nhưng giờ anh cũng đang phản bội cô. Hai người họ… ngang nhau rồi.
“Nếu anh ấy cũng phản bội tôi… thì tôi không có lỗi gì…” – Hà thì thầm với chính mình trong gương nhà vệ sinh, mắt đỏ hoe.
Nhưng tại sao lòng cô vẫn đau đến thế? Tại sao cô vẫn muốn xé nát bức ảnh kia, muốn lao đến nhà hàng đó tát vào mặt con bé kia, muốn hỏi Hoàng tại sao?
**Phần 3: Đêm Dài Trằn Trọc**
Hà về nhà lúc 6 giờ chiều. Ông Quân đang ngồi xem TV trong phòng khách.
“Con về rồi à? Sao mặt con tái thế?” – Ông Quân nhìn cô, vờ vịt lo lắng.
“Con… con hơi mệt.” – Hà tránh ánh mắt ông, vội vàng đi thẳng lên phòng.
Cô đóng cửa phòng, ngã vật xuống giường. Hoàng đêm nay lại về muộn – anh nhắn tin bảo có họp. Hà biết rõ anh đang ở đâu. Có lẽ đang ôm ấp con bé thực tập kia trong một khách sạn nào đó.
Nước mắt Hà lại trào ra. Cô ôm gối, co tròn người như đứa trẻ bị bỏ rơi.
Cô khóc cho cuộc hôn nhân của mình. Khóc cho những tháng ngày yêu thương bị phản bội. Khóc vì cô đã ngu ngốc tin tưởng. Và lạ thay, cô cũng khóc vì… cảm thấy nhẹ nhõm.
*Mình không còn là kẻ có lỗi duy nhất nữa.*
Hà nhớ lại đêm qua với ông Quân. Cảm giác được yêu thương, được chiếm hữu, được sung sướng tột độ. Cô đã tự trách mình là đồ dâm đãng, đồ phản bội. Nhưng giờ…
Nếu Hoàng cũng đang làm chuyện đó với người khác, thì cô có quyền tìm kiếm hạnh phúc cho mình chứ?
Hà lăn qua lăn lại trên giường, không thể ngủ được. Một bên là nỗi đau bị phản bội, một bên là sự giải thoát khỏi tội lỗi. Hai cảm xúc đan xen, khiến cô điên đầu.
**Phần 4: Quyết Định**
Đêm đó, Hoàng về lúc 11 giờ. Anh vào phòng, thấy Hà nằm quay lưng vào tường, tưởng cô đã ngủ.
Anh cởi đồ, vào tắm rửa, rồi nằm xuống cạnh cô, hôn nhẹ lên tóc cô.
“Anh yêu em.” – Anh thì thầm.
Hà nằm im, giả vờ ngủ, nhưng nước mắt lại chảy ra từ khóe mắt nhắm chặt.
*Yêu em? Anh nói dối. Anh đang nói dối.*
Khi Hoàng ngủ say, Hà mở mắt, nhìn lên trần nhà. Cô nhớ lại lời Ngọc Anh: *”Chị cũng có quyền tìm niềm vui cho mình chứ?”*
Phải. Cô có quyền. Hoàng đã phản bội cô trước. Cô không cần phải cảm thấy tội lỗi nữa.
Hà nghĩ đến ông Quân – người đàn ông đang ngủ ở phòng bên cạnh, cách cô chỉ vài bước chân. Người đàn ông đã cho cô cảm giác được yêu thương, được chiếm hữu, được là trung tâm của vũ trụ.
Ngày mai, khi Hoàng đi làm…
Hà nắm chặt chăn, trong lòng đã có quyết định.
Cô sẽ không còn là nạn nhân nữa. Cô sẽ tìm lấy niềm vui cho chính mình.
Dù biết đó là con đường sai trái. Nhưn
g ít nhất, cô không còn đơn độc trên con đường ấy.