Con dâu thuộc về bố chồng - Chương 34
Thay mặt ông Quân cảm ơn Dongtuongquan đã donate nhé, ngày chiếm được Hà toi sẽ cho Ngọc Anh cho ông nhé. :))
**Chương 34: Vỏ Bọc Tan Vỡ**
**Phần 1: Món Quà Đầy Dối Trá**
Hoàng về nhà lúc 6 giờ tối, tay xách túi giấy sang trọng của một hiệu nước hoa nổi tiếng. Anh bước vào cửa với nụ cười tươi rói, giọng nói tràn đầy yêu thương.
“Em yêu, anh về rồi! Nhìn anh mua gì cho em này!” – Hoàng hôn lên má Hà, đưa túi quà ra trước mặt vợ.
Hà nhận lấy túi quà, nở nụ cười gượng gạo. Bên trong là chai nước hoa mà cô từng thích, loại đắt tiền mà cô hay ngắm nghía ở trung tâm thương mại.
“Em cảm ơn anh.” – Giọng cô đanh lại, lạnh nhạt.
Hoàng vẫn không nhận ra, vẫn ôm eo vợ từ phía sau, cằm đặt lên vai cô. “Hôm nay công ty bận rộn lắm, nhưng anh vẫn tranh thủ ghé qua chỗ em thích để mua quà. Em thích không?”
Hà nhìn gương mặt chồng qua gương. Anh vẫn điển trai như ngày nào, vẫn nụ cười dịu dàng ấy. Nhưng giờ đây, trong mắt Hà, tất cả đều giả tạo đến kinh tởm.
Cô nhớ lại bức ảnh Ngọc Anh gửi – Hoàng đang lau miệng cho con bé thực tập, ánh mắt trìu mến. Cùng là ánh mắt ấy, giờ lại nhìn cô. Cô không biết anh đang diễn kịch từ lúc nào, nhưng cô biết chắc một điều: người đàn ông đứng trước mặt cô đã không còn là Hoàng của ngày xưa.
“Em mệt. Em để đây.” – Hà đặt túi quà xuống bàn, gạt tay Hoàng ra.
“Em sao vậy? Trông em xanh xao lắm. Có chuyện gì buồn à?” – Hoàng lo lắng, đưa tay sờ trán cô.
Hà lùi lại một bước, tránh né sự chạm vào của anh. Cô không muốn anh chạm vào mình. Tay đó vừa nắm tay con bé khác, vừa vuốt ve má người khác.
“Không có gì. Em chỉ… hơi mệt.” – Cô cúi đầu, bước vội vào bếp.
Hoàng đứng nhìn theo, bối rối. “Em định nấu cơm à? Để anh phụ.”
“Không cần.” – Hà lạnh lùng đáp.
**Phần 2: Bữa Tối Căng Thẳng**
Bữa cơm diễn ra trong im lặng nặng nề. Hà ăn mà như nhai đá, mắt cứ vô thức dò xét từng cử chỉ của Hoàng.
Anh vẫn cười nói bình thường, kể chuyện công ty, hỏi han Hà về ngày làm việc. Tất cả đều rất tự nhiên, rất hoàn hảo – đến mức Hà càng thấy ghê tởm.
“Em ăn đi, sao cứ nhìn anh thế?” – Hoàng cười, gắp thịt cho cô.
“Em nhìn anh có đẹp trai không.” – Hà đáp, giọng đầy ẩn ý.
Hoàng ngượng ngùng cười: “Anh có vợ rồi, cần gì đẹp trai nữa. Anh chỉ cần em thôi.”
*Dối trá.* – Hà nghĩ thầm. *Tất cả đều là dối trá.*
“Em ngủ trước đây.” – Hà đứng dậy giữa chừng bữa cơm.
“Em ăn chút đã…” – Hoàng gọi theo.
“Em no rồi.” – Hà bỏ lại bát cơm còn đầy, bước vội lên cầu thang.
Ông Quân ngồi đối diện Hoàng, nhìn con trai mình với ánh mắt khó hiểu. “Hai vợ chồng con giận nhau à?”
“Con… con cũng không biết nữa bố. Hôm nay Hà lạ lắm.” – Hoàng thở dài.
Ông Quân gật đầu, khóe miệng nhếch lên. *Con dâu ta đang biết chuyện rồi đây.*
**Phần 3: Chạm Mặt Trong Bếp**
Nửa đêm, Hà trằn trọc không ngủ được. Hoàng nằm bên cạnh, thở đều đặn, thi thoảng lại ôm lấy cô trong vô thức. Mỗi lần anh chạm vào, cô lại thấy ghê tởm và đau đớn.
Cô lặng lẽ bật dậy, mặc áo choàng, bước xuống bếp tìm nước uống.
Căn bếp tối om, chỉ có ánh trăng lọt qua cửa sổ. Hà đổ nước vào ly, tay run run. Cô đang suy nghĩ về ngày mai – cô sẽ tự mình đi theo dõi Hoàng, tận mắt chứng kiến sự thật.
“Con không ngủ được à?”
Giọng nói trầm ấm từ phía sau làm Hà giật mình. Cô quay lại, thấy ông Quân đang đứng ở cửa bếp, bóng người cao lớn in trên tường.
“Bố… bố cũng chưa ngủ?” – Hà hỏi, giọng khàn khàn.
“Nghe tiếng con đi xuống.” – Ông Quân bước đến gần. “Sao mặt con tái thế? Có chuyện gì?”
Hà lắc đầu, định trả lời thì đột nhiên đầu cô quay cuồng. Cả ngày căng thẳng, không ăn uống gì, cộng thêm cú sốc tinh thần khiến cô chóng mặt, loạng choạng ngã về phía trước.
“Con!” – Ông Quân nhanh tay đỡ lấy Hà, ôm cô vào lòng.
Hà tựa vào ngực ông, hít thở dốc. Hơi ấm từ cơ thể ông truyền sang khiến cô dần tỉnh lại. Cô nhận ra mình đang ở trong vòng tay bố chồng, vội đứng thẳng dậy.
“Con… con xin lỗi…” – Cô lùi lại, lưng chạm vào bàn bếp.
“Con ngồi xuống đi.” – Ông Quân lo lắng, dìu cô ngồi xuống ghế. “Rõ ràng là con có chuyện. Nói bố nghe.”
Hà cúi đầu, nước mắt chực trào ra. Cô muốn nói tất cả. Muốn nói về những bức ảnh, về sự phản bội của Hoàng. Nhưng cô kiềm lại.
“Con… con và Hoàng đang giận nhau.” – Cô nói dối một nửa. “Con phát hiện… một số chuyện. Nhưng con chưa chắc chắn. Ngày mai con muốn tự mình kiểm tra.”
Ông Quân nhìn cô chăm chú, ánh mắt sắc bén. “Kiểm tra chuyện gì?”
Hà im lặng, lắc đầu. “Con chưa thể nói. Con cần chắc chắn trước đã.”
Ông Quân định hỏi tiếp thì tiếng bước chân từ cầu thang vọng xuống. Cả hai cùng quay lại.
Hoàng bước vào bếp, nhìn thấy Hà và bố mình đang ngồi gần nhau trong bóng tối.
“Sao cả nhà đều dậy hết vậy?” – Hoàng ngạc nhiên.
“Con dâu bị chóng mặt, bố vừa đỡ.” – Ông Quân bình thản đáp, đứng dậy. “Thôi bố lên ngủ đây. Hai con chuyện trò đi.”
Hoàng tiến đến gần Hà, lo lắng: “Em sao vậy? Chóng mặt à? Có cần đi bệnh viện không?”
Hà nhìn chồng, nhìn vẻ mặt lo lắng giả tạo kia. Cô muốn hét lên: *Anh đừng có diễn nữa!*
Nhưng cô chỉ lắc đầu, đứng dậy bước ra khỏi bếp.
“Em lên ngủ đây.”
Cô bỏ lại Hoàng đứng nhìn theo, bối rối.
Trên cầu thang, Hà gặp ông Quân đang đứng chờ. Ông thì thầm:
“Ngày mai con đi đâu, bố đi cùng.”
Hà nhìn ông, gật đầu nhẹ.
Ngày mai, cô sẽ biết sự thật. Và ông Quân sẽ là người chứng kiến cô sụp đổ, để rồi ôm lấy cô khi cô không còn gì nữa.