Con dâu thuộc về bố chồng - Chương 35
**Chương 35: Sự Thật Trần Trụi**
**Phần 1: Theo Dõi**
Hà nghỉ làm sớm, đứng đối diện tòa nhà văn phòng của Hoàng từ 4 giờ chiều. Cô mặc áo khoác hoodie, đội mũ lưỡi trai che kín mặt, tay cầm chặt điện thoại.
Ông Quân ngồi trong xe hơi đỗ gần đó, quan sát Hà qua kính chắn gió. Ông không hỏi nhiều, chỉ biết con dâu mình cần chứng kiến điều gì đó.
5 giờ 30, Hoàng bước ra khỏi tòa nhà. Không phải một mình. Bên cạnh anh là cô gái trẻ trong ảnh – khoác tay Hoàng tình tứ, cười nói ríu rít.
Hà nghẹn thở. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nhìn tận mắt vẫn khiến cô đau nhói.
Hoàng và cô gái lên taxi. Hà vội vàng bắt taxi khác theo sau. Ông Quân lái xe đuổi theo.
10 phút sau, taxi dừng trước một khách sạn 3 sao ở ngoại thành. Hoàng và cô gái tay trong tay bước vào, cười đùa vui vẻ.
Hà đứng chết lặng trên vỉa hè đối diện. Cô nhìn thấy rõ ràng – Hoàng đang đặt tay lên eo cô gái, hôn nhẹ lên má cô ta trước khi vào cửa.
“Con…” – Ông Quân đã đứng sau lưng Hà từ lúc nào.
Hà không trả lời. Cô lao qua đường, vào thẳng khách sạn. Ông Quân theo sau.
**Phần 2: Ngoài Cánh Cửa**
Hà đứng trước quầy lễ tân, run run hỏi: “Anh Hoàng – phòng mấy ạ? Tôi là vợ anh ấy, quên mang chìa khóa.”
Nhân viên nhìn cô lạ lẫm nhưng vẫn kiểm tra: “Phòng 302 ạ.”
Hà bước vào thang máy, ông Quân đi theo. Cả hai đứng im lặng trong cabin nhỏ. Tim Hà đập như muốn vỡ tung.
Tầng 3. Hà bước ra, tìm phòng 302. Cô đứng trước cánh cửa, tay run run đặt lên tay nắm.
Rồi cô rụt lại.
Từ bên trong, tiếng rên rỉ vọng ra. Tiếng giường kêu cót két. Tiếng cô gái cười khanh khách: “Anh Hoàng… mạnh nữa đi anh…”
Hà chết lặng. Cô từ từ trượt xuống sàn, lưng dựa vào tường, hai tay ôm gối.
Ông Quân đứng cạnh, nhìn con dâu mình sụp đổ. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô, để cô tựa vào vai mình.
Tiếng rên rỉ bên trong càng lúc càng lớn. Hoàng đang làm tình với con bé kia, đang sung sướng, đang quên cả thế giới bên ngoài.
Hà cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt chảy dòng. Cô muốn đạp cửa xông vào, muốn hét lên, muốn xé nát cả hai người.
Nhưng cô không thể đứng nổi.
“Bố… đưa con về…” – Cô thì thầm, giọng như người chết.
**Phần 3: Sụp Đổ**
Ông Quân ôm Hà đi xuống xe. Cô gục vào lòng ông, run lẩy bẩy, không còn sức khóc nữa.
Về đến nhà, Hà như người mất hồn. Cô để ông Quân dìu vào phòng tắm, để ông cởi từng mảnh quần áo ướt đẫm mồ hôi và nước mắt.
“Con tự tắm được…” – Cô thì thầm yếu ớt.
“Để bố giúp.” – Ông Quân kiên quyết.
Ông mở vòi nước ấm, từ từ tắm cho Hà như tắm cho đứa trẻ. Bàn tay ông vuốt ve từng centimet da thịt cô, xoa đi những vết bẩn của sự phản bội.
Hà đứng im, mắt nhìn vào khoảng không. Cô không còn cảm thấy gì nữa. Không đau, không giận, chỉ còn khoảng trống mênh mông.
“Hoàng… nó không xứng với con.” – Ông Quân thì thầm, hôn lên vai cô. “Con đừng khóc vì nó nữa.”
Hà quay lại, nhìn vào mắt ông Quân. Trong đôi mắt đen thẫm kia, cô thấy sự thật lòng, sự chiếm hữu, và tình cảm mà cô đang khao khát.
“Con… con không còn gì nữa…” – Cô thổn thức.
“Con còn bố.” – Ông Quân nâng cằm cô lên. “Bố sẽ không bao giờ phản bội con.”
Hà nhìn ông, nước mắt lại trào ra. Nhưng lần này là vì… được an ủi. Bố ra ngoài đi con muốn yên tĩnh. Ông Quân biết lúc này cần không gian và thời gian cho Hà bĩnh tĩnh lại nên cũng ra ngoài luôn.
—
**Phần 4** : Sự trả thủ của Hà
Đêm đã khuya. Hà lê bước về nhà trong trạng thái say khướt, tâm trạng nặng trĩu như chì. Cô vừa uống khá nhiều rượu ở quán bar, cố gắng xua đi nỗi đau đang cắn rứt tâm can. Vừa vào đến phòng, điện thoại đã reo. Là Hoàng.
“Em yêu à, hôm nay công ty vẫn còn nhiều việc, anh bận chưa về được. Em ngủ trước đi nhé.”
Hà cầm điện thoại, tay run run. Cô biết sự thật rồi. Biết rằng chồng mình đang ở đâu, đang làm gì. Nhưng cô không hét lên, không chất vấn, không khóc lóc. Cô chỉ lặng lẽ cúp máy, ném điện thoại xuống giường như ném đi một thứ rác rưởi.
Cô ngồi bệch xuống sàn, lưng tựa vào tường, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Rồi cô mở điện thoại, vào album ảnh. Tấm ảnh cưới của hai vợ chồng hiện ra – Hoàng mặc vest đen bảnh bao, cô trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nụ cười rạng rỡ như chưa từng có nỗi buồn. Họ từng rất hạnh phúc, từng khiến bao người ngưỡng mộ. Bạn bè ai cũng nói họ là cặp đôi hoàn hảo, là chuyện tình đẹp như mơ.
Nhưng tại sao? Tại sao Hoàng lại ngoại tình? Tại sao người đàn ông từng thề nguyện yêu thương cô trọn đời lại có thể nằm trong vòng tay người phụ nữ khác?
Hà lướt tiếp, vô tình lướt qua một đoạn video. Là video của Ngọc Anh – cô bạn thân đang làm tình với ông Lương. Cảnh tượng đó khiến Hà dừng lại. Cô nhớ lại những lời Ngọc Anh từng nói: *”Hà ơi, đời ngắn lắm. Hãy sống cho chính mình. Đừng để bản thân chịu đựng, đừng để ai đó quyết định hạnh phúc của mình.”*
Đôi mắt Hà dần sắc lại. Một quyết định gì đó đang hình thành trong đầu cô.
Cô đứng dậy, loạng choạng đi vào phòng bếp. Từ ngăn tủ, cô lấy ra gói thuốc mà mẹ cô đã dùng lần trước – loại thuốc kích dục cực mạnh. Cô pha vào cốc nước cam, khuấy đều cho tan hết.
Hà mang cốc nước lên phòng ông Quân. Ông đang ngồi đọc báo, thấy Hà vào thì ngạc nhiên.
“Con… con chưa ngủ à?”
“Con mang nước cho bố. Hôm nay cảm ơn bố đã đưa con về.” Hà đưa cốc nước, nụ cười bí ẩn.
Ông Quân nhận lấy, không nghi ngờ gì mà uống cạn. “Cảm ơn con. Bố không sao, con về phòng nghỉ đi.”
Hà quay lưng đi, tim đập thình thịch. Cô về phòng mình, đóng cửa lại, ngồi chờ đợi. Mười lăm phút. Ba mươi phút. Một tiếng…
Rồi tiếng gõ cửa vang lên. Cộc… cộc… cộc…
Hà biết đó là ai. Cô đứng dậy, đi đến mở cửa.
Ông Quân đứng đó, gương mặt nhăn nhó, đỏ bừng, vẻ khó chịu lộ rõ. Ông đang cố kìm nén điều gì đó, cơ thể run nhẹ. Dưới lớp quần ngủ, khối thịt to lớn đã căng cứng lên một cách bất thường, lộ rõ đường nông.
“Con… con khỏe lại chưa?” Ông Quân cố gắng nói, giọng khàn khàn. “Ta biết con đang buồn… đang nhiều tâm trạng. Đúng ra ta không nên nói vào lúc này… nhưng… nhưng không hiểu sao… dương vật ta căng quá… khó chịu quá…”
Ông Quân cúi đầu, xấu hổ. Ông nghĩ mình sẽ bị từ chối, sẽ bị mắng mỏ, sẽ bị đuổi đi. Nhưng thay vào đó, ông nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng, đầy ẩn ý:
“Được thôi. Bố ngồi sofa đi.”
Ông Quân ngẩng lên, ngạc nhiên đến không tin nổi vào tai mình. Hà… Hà đồng ý?
Hà chủ động dắt ông ra sofa ngồi. Cô quỳ xuống trước mặt ông, đôi tay run run cởi bỏ chiếc quần ngủ. Con cặc to lớn bật ra, đỏ au, gân guốc nổi lên căng cứng, đầu khấc ửng hồng như muốn nổ tung……..
###Bình luận : Có lẽ nào, Hà muốn dùng cách này để trả thù Hoàng người chồng đã phản bội mình. Kế hoạch của ông Quân và Ngọc Anh có vẻ như đã đạt được mục đích rồi ư,… Hoàng có mất đi người vợ này không? Diễn biến tiếp theo sẽ là gì? Đón chờ các chương tiếp theo nhé các đọc giả.